Chương 1416: Là Quỷ Chết Đói Sao
Phương Chính muốn lắc đầu, nhưng Tô Xán Xán ở sau lưng nhanh chóng kêu lên:
- Quen! Đại sư ở bên ngoài cứu con, có người cướp bóc con, Đại sư hù sợ bọn họ bỏ chạy! Đây là ân nhân cứu mạng của con. Cha, mẹ, hai người sẽ cảm tạ người ta chứ?
Phương Chính sửng sốt, cái quái gì? Hắn cứu người lúc nào? Còn nữa, cô bé này nói dối mà không đỏ mặt sao? Là Hồng Hài Nhi ngụy trang sao?
Cha mẹ của Tô Xán Xán nghe vậy sốt ruột hỏi:
- Thật sự? Con có sao không?
Phương Chính còn chưa hé răng, Tô Xán Xán nói nhanh:
- Thật ạ! Con không bị gì, mẹ, đừng lo lắng lung tung. Con cảm thấy chúng ta nên cảm tạ Đại sư, phải chăng nên mời Đại sư về nhà ngồi một chút, ăn bữa cơm? Hơn nữa, con đói.
Hai người vốn sốt ruột đến no bụng, nhưng khi tìm được Tô Xán Xán thì cơn giận bay biến hết. Xác định Tô Xán Xán tay chân lành lặn, xác định Phương Chính là ân nhân cứu mạng con gái nhà mình, cha của Tô Xán Xán nói:
- Đại sư, cảm ơn người cứu con gái của tôi, nếu tiện thì mời về nhà chúng tôi ngồi chơi.
Phương Chính đang lo không có cơm ăn, không chỗ ngủ, hiện giờ có người đưa đến bên miệng, sao mà từ chối được?
Hơn nữa Phương Chính thật sự cảm thấy mình nên giúp đỡ đứa trẻ đáng thương sau lưng mình.
Vì thế, Phương Chính gật đầu nói:
- A Di Đà Phật, vậy bần tăng xin quấy rầy.
Cha của Tô Xán Xán cười nói:
- Tôi tên Tô Nguyên, đây là vợ tôi, Tiền Dĩnh. Đại sư, xe của chúng tôi đậu bên ngoài, mời đi cùng.
Phương Chính còn chưa nói gì đã bị Tô Xán Xán kéo ra ngoài, sau khi cách một khoảng xa, Tô Xán Xán nhỏ giọng nói:
- Đại sư, cứu mạng! Nếu người không cùng tôi về nhà, không có người ngoài thì cha mẹ của tôi sẽ đánh chết tôi mất.
Phương Chính biết nói gì bây giờ? Hắn đành thở dài, từ bi vô cùng hỏi:
- Thí chủ, thật sự bao cơm?
Tô Xán Xán ngây ra, sau đó lắc đầu, nói:
- Người đúng là ham ăn, người không cách nào so sánh với Phương Chính trụ trì. Yên tâm, bao no!
Phương Chính thoáng chốc an tâm, còn về hình tượng tan vỡ, không sao hết.
Xe của nhà Tô Xán Xán là nhãn hiệu đắt tiền, Phương Chính ngồi ở bên trong, cảm giác thực thoải mái. Xem bộ dạng thì sinh hoạt của nhà Tô Xán Xán khá tốt.
Đến nhà của Tô Xán Xán, Tô Nguyên mời Phương Chính ngồi xuống, Tiền Dĩnh thì đi nấu cơm, làm thức ăn, vừa để chiêu đãi Phương Chính, vừa lấp đầy bụng của Tô Xán Xán.
Tán gẫu một lúc, Tô Nguyên khẽ thở dài:
- Đứa con gái không bớt lo này của tôi đã gây rắc rối cho Đại sư.
Phương Chính mỉm cười nói:
- Thí chủ, theo bần tăng thấy thì vị thí chủ nhỏ này rất tốt, ít nhất không phải đứa trẻ gây sự càn quấy.
- Con bé không gây sự càn quấy?
Tô Nguyên ngẩn ra, theo sau cười gượng nói:
- Tôi chưa thấy đứa trẻ nào bướng bỉnh hơn con bé. Đại sư không biết, con bé từ nhỏ đã làm người đau đầu. Kêu con bé học thuộc sách thuốc, con bé cắt hết hình trong sách ra. Mang con bé đi nhận biết thảo dược, kết quả đào thảo dược quăng đầy đất làm thành hình con thỏ, chọc tức ông nội của con bé đến nỗi râu dựng đứng.
Phương Chính nghe vậy sửng sốt, không ngờ cô bé này quậy còn hơn hắn, nhưng ngẫm kỹ lại thì dễ hiểu. Cô bé Tô Xán Xán nhất định là từ nhỏ đã thông minh, hơn nữa từ nhỏ thích vẽ, cho nên dùng phương thức của mình bày ra tài hoa và yêu thích của mình, cũng là kháng nghị vô hình. Đáng tiếc, hiển nhiên cha mẹ của cô không nhận ra điều này, cho rằng cô đang phá phách.
Vì thế, Phương Chính nói:
- Nói vậy là Tô Xán Xán thí chủ còn là thiên tài hội họa?
Tô Nguyên nghe thấy lời này, ngẩn ngơ, theo sau lắc đầu nói:
- Cái này... không đến mức đó, cùng lắm xem như quấy rối.
Phương Chính nghe xong bật cười hỏi:
- Thí chủ thật sự cảm thấy không giống sao?
Tô Nguyên trầm mặc.
Lúc này Tiền Dĩnh nấu ăn xong, kêu mọi người qua ăn cơm.
Phương Chính thật sự chết đói, đi theo ngồi xuống ăn cơm, cũng thi thố thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương che chắn tầm mắt của mọi người, nhét cơm vào miệng của Cá mặn, tránh cho tên này chết đói.
Cá mặn vui vẻ reo lên:
- Ngon quá! Ngon quá! Sư phụ, chúng ta ở trên núi đã lâu không ăn cơm! Con phát hiện cơm của phàm nhân hương vị không tệ! Ha ha!
Phương Chính không biết nên nói cái gì, cũng có chút tự trách, mang theo đệ tử chịu khổ cũng không có gì, nhưng như thế này là quá khổ, hắn cảm thấy không cần thiết như vậy. Loài người tiến bộ không phải vì chịu khổ không cần thiết mà là khát vọng sinh hoạt càng tốt.
Cho nên, tuy Phương Chính đồng ý phương thức tu hành của khổ hạnh tăng, nhưng hắn không đồng ý khổ hạnh cả đời. Khổ hạnh ở mức vừa đủ, thân thể mệt, thể ngộ cuộc đời, quay về giữ vững tấm lòng son, tiếp theo gom góp tích lũy sức mạnh tiến lên tương lai càng tốt đẹp hơn, đây mới là giới trị quan mà Phương Chính chủ trương.
Phương Chính không dám nói ý tưởng của mình là tuyệt đối chính xác, nhưng hắn cứ cảm thấy con người sống trên đời phải có ý nghĩa gì đó với thế giới này, chứ không thì sống làm gì? Ăn no ngủ, ngủ đủ ăn tiếp, rồi chờ chết sao?
Phương Chính nhủ thầm:
"Tích đức làm việc thiện nhiều vào, sớm đổi Tinh mễ gì đó mới tốt."
Phương Chính vừa suy nghĩ vừa ăn, hồn nhiên không phát hiện gia đình Tô Xán Xán ngừng ăn cơm, tập thể nhìn hắn.
Chờ khi Phương Chính phản ứng lại, buồn bực nhìn mọi người, hỏi:
- Thí chủ, làm sao vậy?
Tô Xán Xán nhếch miệng nói
- Bao lâu rồi người chưa ăn cơm?
Phương Chính ngẫm nghĩ:
- Hơn một ngày thì phải.
Tô Xán Xán trợn trắng mắt:
- Hơn một ngày không ăn cơm mà người ăn hết nửa nồi, nếu mấy ngày không ăn cơm thì không biết ăn cỡ nào nữa.
Tô Nguyên vội nạt Tô Xán Xán, không cho cô nói lung tung:
- Xán Xán!
Phương Chính nghe vậy mặt đỏ rực, hắn vốn ăn nhiều, Cá mặn cũng có dạ dày không đáy, hai người đều đói, ăn thỏa thích, nửa nồi cơm chỉ đủ lửng dạ.
Tô Nguyên khách khí nói:
- Đừng nghe con bé ngốc nói bừa, nếu Đại sư đói thì cứ ăn thoải mái.
Tiền Dĩnh nói:
- Thứ khác thì không có nhiều chứ cơm thì đủ, ăn đi. Ăn xong rồi chúng tôi nấu thêm nồi cơm mới.
Tô Xán Xán nghe vậy chớp chớp mắt to nhìn Phương Chính, như đang hỏi: Cần có da mặt dày cỡ nào mới ăn được như vậy?
Tiếp theo, Phương Chính dùng thực lực chứng minh hễ chỗ nào cần da mặt thì hắn vĩnh viễn không chột dạ! Vì thế hắn lại thong thả từ tốn ăn một nồi cơm.
Gia đình Tô Xán Xán nhìn Phương Chính như nhìn quái thai.
Tô Xán Xán cũng không trêu chọc, mà là quan tâm hỏi:
- Người thật sự chỉ đói một ngày?
Phương Chính chắp hai tay nói:
- A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối.
Tô Xán Xán giơ ngón tay cái, ánh mắt như đang xem một con trâu:
- Ghê gớm!
Ăn cơm xong, Tiền Dĩnh và Tô Xán Xán dọn dẹp bát đũa, Tô Nguyên hỗ trợ cầm hai món, kết quả xoay người lại, không thấy hòa thượng kia nữa!
Tô Nguyên nhìn một vòng, mới phát hiện hòa thượng kia đứng yên bên cửa sổ không nhúc nhích.
Tô Nguyên hơi tò mò, lại gần hỏi:
- Pháp sư đang xem gì vậy?