Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1415

Chương 1415: Thiếu Nữ Bỏ Nhà Đi

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1415: Thiếu Nữ Bỏ Nhà Đi

Tô Xán Xán nghe xong mặt thoáng chốc đen thui:

- Hòa thượng này thiệt tình, sao mà hoạt bát thế? Không giống Phương Chính trụ trì chút nào.

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

- Thí chủ hiểu biết về Phương Chính nhiều sao?

Tô Xán Xán hếch cằm, kiêu kỳ nói:

- Đương nhiên rồi, năm đó tôi đi phương nam du lịch, bỗng nhiên nghe thấy có người hô to Phương Chính trụ trì ở chỗ này! Tôi đi theo xem, người không biết đâu, Phương Chính trụ trì đẹp trai lắm! Mặc tăng y màu trắng, chậc chậc, phiêu dật, không giống như người, lôi thôi có thể diễn Tế Công.

Phương Chính im lặng, vuốt sống mũi, hắn cũng không biết nên khóc hay nên cười.

Phương Chính hỏi:

- Được rồi, bần tăng cảm thấy chúng ta nên thảo luận về chuyện tại sao thí chủ khóc đi.

Tô Xán Xán nghe vậy chu môi hỏi:

- Làm chi? Người muốn học Phương Chính trụ trì độ người khác à?

Phương Chính bất đắc dĩ nói:

- Bần tăng chỉ muốn làm thử, được chưa?

Tô Xán Xán lại gần, quan sát kỹ Phương Chính, nhìn một lúc rồi ra vẻ 'tôi làm vậy vì trông anh tội nghiệp', nói:

- Được rồi, vậy tôi nói cho người nghe, cho hòa thượng nhỏ như người cũng thể nghiệm một chút khó khăn của Phương Chính trụ trì.

Phương Chính cười gật đầu.

Tô Xán Xán ngẫm nghĩ, khuôn mặt nhỏ vốn mang theo chút ý cười dần dần trở nên đau khổ, nói:

- Ài, nên nói sao đây, tôi cũng không biết nên nói thế nào nữa.

Phương Chính nói:

- Vậy thì nghĩ đến đâu nói tới đó.

Tô Xán Xán hơi gật đầu nói:

- Tôi còn đi học, cấp ba, mắt thấy sắp lên đại học. Nhưng tôi không muốn học trường y chó chết gì đó, tôi chỉ muốn học mỹ thuật. Hơn nữa, tôi cũng không muốn làm gái ngoan, tôi muốn chơi thoải mái, làm một nhỏ điên thích cười thì cười, muốn khóc liền khóc.

Phương Chính hỏi:

- Không làm được sao?

Tô Xán Xán gật đầu, nói:

- Ừ, nhà chúng tôi là đời đời làm ngành y, ông nội của tôi là bác sĩ, cha của tôi là bác sĩ, bà nội của tôi là y tá, mẹ của tôi cũng là y tá. Đến lượt tôi, bọn họ đều muốn tôi tiếp tục học y, biến gia tộc hoàn toàn thành thế gia y học. Cho nên, từ nhỏ bọn họ đã ép tôi đọc sách y, các loại đơn thuốc. A! Người có thể tưởng tượng được không?

- Khi con nít ở bên ngoài ngắm hoa bắt bướm thì tôi phải ở trong phòng thuốc đen thui, nhận biết những tài liệu thuốc khô quắt, xấu muốn chết!

Phương Chính nhìn khuôn mặt nhỏ buồn rầu của Tô Xán Xán, chỉ cảm thấy cô bé này khá đáng yêu.

Tô Xán Xán ngửa đầu nhìn trời, phồng má thổi ra một hơi, như muốn thổi hết buồn bực trong lòng ra ngoài, nói tiếp:

- Người biết không? Tôi nằm mơ đều muốn đi du lịch, thả lỏng thể xác và tinh thần, thỏa thích hòa vào thiên nhiên. Sau đó cha của tôi dắt tôi đi, mang tôi chui vào núi to rồi... tiếp tục tìm tài liệu thuốc!

- Người không biết đâu, khi tôi biết vào núi chỉ vì tìm tài liệu thuốc thì tôi muốn nổi điên! Tôi chỉ muốn một chút không gian của riêng mình, thỏa mãn ước nguyện nho nhỏ của chính tôi, tại sao họ cứ phải kèm theo điều kiện của chính họ?

- Làm tâm tình vốn vui vẻ của tôi thoáng chốc... À thì cảm giác đó giống như là... mắt thấy học giờ thể dục sắp đến, trông chờ cả ngày, kết quả thầy dạy toán bỗng nhiên tiến vào, nói cho chúng tôi biết thầy thể dục của chúng tôi lại bị bệnh, tiết thể dục sẽ do thầy dạy toán dạy thay! Lại giống như khó khăn lắm trường học tổ chức đi xem phim một lần, mọi người vui vẻ đi, kết quả chưa ra cửa thì thầy bảo với chúng tôi rằng hãy xem thật kỹ, trở về phải viết bài cảm tưởng một nghìn, ba nghìn chữ sau khi xem phim.

- Trời ơi! Trên thế giới còn có chuyện gì mất hứng hơn chuyện này không?

Phương Chính nghe vậy thì tràn đầy đồng cảm, lúc hắn đi học cũng trải qua những chuyện này. Tâm tình tuyệt vọng bất lực, bức bối đó đúng là khiến người tan vỡ. Có lẽ thầy cô và phụ huynh đều vì tốt cho con trẻ, nhưng họ chưa từng suy nghĩ rằng con trẻ cũng cần có thời gian riêng. Khó khăn lắm mới chờ đến thời gian của riêng mình, lại phải hoàn thành bài tập, cảm giác chết tiệt kia chỉ có bọn nhỏ mới cảm nhận được.

Phương Chính hỏi:

- Chuyện này liên quan gì đến việc thí chủ khóc? Nếu bần tăng không nhớ lầm thì sắp nghỉ hè rồi đúng không?

Tô Xán Xán vừa nghe hai chữ nghỉ hè, đầu tiên là hưng phấn một chốc, sau đó ủ rũ, hai tay ôm đầu gối, nói:

- Nghỉ hè, lấy đâu ra nghỉ hè, chẳng qua là từ phòng học đổi đến lớp học dạy thêm mà thôi. Còn là chương trình học không có một tiết thể dục nào.

Phương Chính khẽ thở dài:

- Cho nên, thí chủ chạy ra ngoài, không muốn về nhà?

Tô Xán Xán gật đầu nói:

- Không muốn về nhà, tôi chỉ muốn ở bên ngoài, tuy rằng hơi sợ, nhưng ít nhất thời gian hiện tại thuộc về của riêng tôi.

Phương Chính gật đầu biểu thị đồng ý.

Tô Xán Xán bỗng nhiên hỏi:

- Hòa thượng, nếu người là tôi thì sẽ làm thế nào?

Phương Chính ngẫm nghĩ, nói:

- Nếu bần tăng là thí chủ thì sẽ đi học vẽ.

Tô Xán Xán chu môi nói:

- Không được đâu, cha mẹ, ông nội bà nội của tôi đều sẽ phản đối.

Phương Chính sửa lời:

- Nếu vậy thì học y.

Tô Xán Xán bĩu môi nói:

- Tôi không thích học y, hơn nữa, tôi cảm giác mình không có tài học y. Bình thường lúc học y tôi sẽ lén rút thời gian rảnh ra vẽ, vậy mà có thể lấy được thưởng. Nhưng học y học lâu như vậy, tôi thậm chí không truyền dịch được.

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

- Không truyền dịch được?

Tô Xán Xán đáp:

- Ừ, tôi cũng không biết tại sao, mỗi lần truyền dịch cho người khác, nhìn mạch máu nhô lên cảm giác như con sâu đang bò, a, hoàn toàn không thể xuống tay.

Phương Chính:

"..."

Tô Xán Xán nói:

- Tôi cảm thấy mình hết thuốc chữa rồi, không thích học y, còn vụng về, vậy mà bị ép học,cho nên , tôi chạy ra. Nhưng tôi lại không biết nên chạy đi đâu, chỉ có quán net này là còn mở cửa lúc nửa đêm, vì thế tôi ngồi trước cửa. Nhưng bên ngoài có nhiều muỗi, bị chích bực quá nên khóc.

Phương Chính câm nín, thì ra cô bé này không phải khổ sở đau lòng mà do bị muỗi chích đến khóc!

Cá mặn không kiềm được truyền âm nói:

"Sư phụ, đứa trẻ này là kỳ tài! Tài trong chữ tài quái thai!"

Ngay lúc này, cánh cửa mở, hai người sốt ruột chạy vào, vừa tiến đến chợt thấy Tô Xán Xán, người phụ nữ kêu lên:

- Xán Xán!

Tô Xán Xán nghe kêu thì sợ hãi rụt cổ, nhưng vẫn đáp lại:

- Mẹ, sao hai người tìm đến đây được?

Mẹ của Tô Xán Xán dường như sốt ruột rất nhiều, mắt đỏ hoe nói:

- Cha mẹ tìm đến đây như thế nào? Nếu không có hàng xóm của con, dì Mã trông thấy còn ngồi trước cửa chỗ này thì cha mẹ đã phải tìm khắp thành phố! Con bé hư này, tại sao không nghe lời vậy, nửa đêm không về nhà, con muốn làm gì?!

Tuy đang mắng con nhưng mắng một hồi thì mẹ của Tô Xán Xán bật khóc trước.

Cha của Tô Xán Xán nhanh chóng vỗ vai bà, nói:

- Được rồi, có chuyện gì chờ về nhà rồi nói. Xán Xán, đi theo cha về nhà.

Tô Xán Xán vội trốn sau lưng Phương Chính:

- Không cần, con không về!

Cha của Tô Xán Xán nhìn thoáng qua Phương Chính, thấy là hòa thượng thì sửng sốt một chút, tiếp theo cau mày hỏi:

- Vị pháp sư này, người và Xán Xán quen biết nhau?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay