Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1414

Chương 1414: Da Mặt Dày Là Được

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1414: Da Mặt Dày Là Được

Cá mặn hỏi:

- Sư phụ, mấy ngày nay người rất buồn phiền thì phải?

Phương Chính:

- Ừ.

Hai thầy trò lại chìm trong im lặng, bóng đêm càng sâu, đèn đường trở nên mờ tối, Phương Chính một mình đi trên đường, trông thật cô độc giữa những tòa nhà cao tầng. Phương Chính thường ngước nhìn vì sao trên trời, cô độc trong mắt bỗng nhiên tan biến, hắn lẩm bẩm:

- Mặc kệ người đời nói sao thì vi sư vững tin bọn họ đang nhìn vi sư.

Cá mặn nghe mà không hiểu gì, bọn họ? Bọn họ là ai? Nhất Chỉ thiền sư? Hay là cha mẹ của Phương Chính?

Lại đi thật lâu.

Cá mặn bỗng mở miệng nói:

- Sư phụ.

Phương Chính uể oải lên tiếng:

- Nói.

Cá mặn khuyên:

- Sư phụ, chúng ta về núi đi.

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

- Chẳng phải con thích xuống núi sao?

Cá mặn nói:

- Con sợ ở dưới núi đói đến nỗi viên tịch. Con thì không sao, chủ yếu là sợ người viên tịch, con chỉ là một con cá, khó mà chôn sư phụ.

Phương Chính:

"..."

Cá mặn nói:

- Sư phụ, trước kia con không hiểu tại sao đại sư huynh không muốn xuống núi với người, nhưng giờ thì con đã hiểu, đại sư huynh anh minh!

Phương Chính:

"..."

Cá mặn nói:

- Sư phụ...

Phương Chính:

- Ngậm miệng!

Cá mặn:

- Ục ục ục...

Phương Chính nói:

- Không cho nói chuyện! Cấm phát ra tiếng động lạ!

Cá mặn tội nghiệp nói:

- Sư phụ, là bụng đang kêu, tuy thứ này ở trong địa bàn của con nhưng không thuộc quyền quản lý của con.

Phương Chính:

"..."

Cá mặn hỏi:

- Sư phụ, người không đói sao?

Phương Chính đáp:

- Đói riết rồi sẽ quen, hãy từ từ tập làm quen.

Cá mặn:

"..."

Phương Chính cũng không biết đã đi bao lâu, dù sao chân cứ bước, không phải hắn muốn đi mà vì hắn bi kịch phát hiện khi dừng lại sẽ suy nghĩ lung tung rồi cảm thấy đói bụng.

Không biết đi bao lâu, cũng không rõ đi tới chỗ nào, ngay lúc này, Phương Chính trông thấy một bóng dáng nho nhỏ ngồi trên cầu thang trước cửa một quán net, người kia không ngừng dụi mắt, dường như đang khóc.

Phương Chính tò mò bước tới, nhưng không lại gần, chỉ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn.

Đó là một thiếu nữ thoạt trông khoảng mười bốn, lăm tuổi, cô gái khóc một lúc chợt phát hiện có người đang nhìn mình, ngước đầu lên, thoáng chốc sửng sốt một chút, phỏng chừng cô không ngờ sẽ có một hòa thượng xuất hiện ở bên cạnh.

Phương Chính mỉm cười với cô gái, nụ cười thực ôn hòa, hòa nhã tựa như ánh sáng mặt trời vào mùa đông.

Dường như cô gái cảm thụ được ý tốt của Phương Chính, cô không hé răng, tiếp tục cúi đầu khóc.

Phương Chính bất đắc dĩ, đành đi tới bên cạnh cô gái, ngồi xuống, ngẫm nghĩ rồi khóc theo.

Cô gái ngây ra, nghi hoặc nhìn Phương Chính, hỏi:

- Người khóc làm chi?

Phương Chính hỏi ngược lại:

- Vậy tại sao thí chủ khóc?

Cô gái nói:

- Tôi... tôi khóc là chuyện của tôi, liên quan gì người?

Phương Chính nói theo:

- Đúng rồi, bần tăng khóc là chuyện của bần tăng, liên quan gì thí chủ?

Cô gái nghe vậy thì tức giận, cau mày hừ mũi, xoay người định vào quán net, nhưng cuối cùng chần chừ không đi.

Phương Chính thấy vậy, hỏi:

- Thí chủ cũng muốn đi vào?

Cô gái lắc đầu.

Phương Chính buồn bực hỏi:

- Vậy thí chủ đang làm gì?

Cô gái cúi đầu nói:

- Tôi không có tiền, đi vào thì sợ bị ghét bỏ. Nhưng nơi này là chỗ duy nhất không cần trả tiền cũng có thể ở qua đêm.

Phương Chính nghe vậy mắt sáng rực nói:

- Bần tăng cũng không có tiền, hay là chúng ta cùng nhau ngủ ké?

Cô gái nghe xong mắt cũng sáng, có đôi lúc làm chuyện xấu nhỏ xíu, nhưng một mình thì không dám làm, kéo thêm người khác thì dám thực hành, còn hơi kích động. Đặc biệt là cô gái cảm thấy cùng hòa thượng vào quán net ngủ ké sẽ an toàn hơn là ở bên ngoài. Trong quán net có camera, hòa thượng không dám làm gì cô.

Đúng vậy, cô gái không vì một nụ cười mà loại Phương Chính khỏi nhóm lưu manh, ngược lại chính thức xếp hắn vào nhóm lưu manh.

Vào quán net, cô gái có chút gò bó, hiển nhiên đây là một cô bé không thường đi quán net.

Phương Chính thấy vậy, lắc đầu, tuy đây không phải lần đầu tiên hắn vào nhưng cũng lâu rồi chưa đến quán net, nơi nào cần da mặt thì không phải chuyện khó khăn gì với hắn.

Thế là Phương Chính dẫn đầu vào quán net, tìm chỗ không có người, kéo ghế ngồi xuống.

Vốn hai người tiến vào, quản lý quán net muốn hỏi một câu chơi máy không? Kết quả thấy hòa thượng mặc đồ rách rưới, quản lý quán net lắc đầu, không hỏi nữa.

Ngược lại một quản lý quán net khác chạy tới hỏi ý của chủ quán net, chủ quán mập mạp ngẩng đầu nhìn Phương Chính và cô gái, lắc đầu, nói:

- Có chỗ trống thì cứ cho bọn họ ngồi, trông chừng đồ đạc, đừng để bọn họ làm hỏng máy hoặc trộm đồ là được.

Nghe thấy lời này, các quản lý quán net không nói gì nữa, lo làm việc của mình.

Phương Chính ngồi trên ghế, nhắm mắt như nhập định ngủ rồi.

Cô gái thấy vậy đi tới chỗ xa hơn, bên kia đông người, cô cảm thấy bên kia an toàn.

Kết quả, mấy phút sau, cô gái vòng trở về.

Phương Chính hé mở mắt, cười hỏi:

- Thí chủ, sao đã quay về rồi? Không sợ bần tăng nữa à?

Cô gái đỏ mặt, nhíu mày nói:

- Bên kia có một đám người chơi game, còn hút thuốc, tôi không chịu nổi. Hơn nữa chỗ này đông người như vậy, tôi không sợ người!

Phương Chính nghe vậy thì câm nín, không sợ? Nếu không sợ thì tại sao vừa rồi cô chạy xa như thế làm gì?

Phương Chính mặc kệ cô gái, tiếp tục khép mắt ngủ.

Cô gái ngồi bên cạnh Phương Chính, cũng muốn ngủ, nhưng xoay qua xoay lại mãi không ngủ được. Cuối cùng cô gái không chịu nổi, nhìn trái ngó phải, hình như chỉ có Phương Chính là quen thuộc nhất. Hơn nữa từ đầu tới đuôi Phương Chính không làm gì cô, ngược lại giúp cô trà trộn vào quán net, có chỗ an tâm nghỉ ngơi.

Hiện giờ, một lần nữa cẩn thận quan sát Phương Chính, cô bỗng nhiên cảm thấy hòa thượng này mi thanh mục tú, không xấu chút nào, còn hơi đẹp trai. Tăng y trên người tuy rằng cũ nát nhưng không thủng lỗ, chỉ có mảnh vá hơi nhiều. Quan trọng là tăng y rất sạch! Sạch còn hơn quần áo của cô!

Xem đến đây, cô gái có chút thiện cảm với hòa thượng trước mặt.

Phương Chính chậm rãi mở đôi mắt ra, hỏi:

- Thí chủ, cô nhìn chằm chằm bần tăng làm gì? Không buồn ngủ sao? Không thấy mệt?

Cô gái có chút ngượng ngùng hỏi:

- Người không ngủ à?

Phương Chính thở dài nói:

- Có người nhìn chằm chằm vào thí chủ như thế thì thí chủ có ngủ nổi không?

Cô gái nói:

- Ngại quá, hay là người ngủ tiếp đi? Nếu không ngủ được thì có thể trò chuyện với tôi một lúc được không?

Phương Chính đang muốn làm thế, hơi gật đầu nói:

- Thôi vậy, tán gẫu một lúc. Xưng hô thí chủ như thế nào?

Cô gái trả lời:

- Tôi tên Tô Xán Xán, còn người?

Phương Chính đáp:

- Bần tăng tên Phương Chính.

- Phụt!

Cô gái không kiềm được cười phá lên:

- Người giỡn với tôi hả? Tên Phương Chính? Phương Chính trụ trì đã phi thăng rồi, lẽ nào hòa thượng mấy người cũng hư vinh vậy sao? Đều thích giả mạo người khác?

Phương Chính bất đắc dĩ, nói thật mà không ai tin, đây có phải là lỗi của hắn đâu?

Phương Chính cười cười, cũng không giải thích, mà là hỏi:

- Thí chủ, lúc nãy bần tăng trông thấy thí chủ ngồi khóc trước cửa quán net, tại sao vậy? Có chuyện gì không vui sao? Hay là nói ra cho bần tăng nghe chơi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay