Chương 1413: Ba Bảo
Thường Nhạc nghe lời này, nhớ lời năm xưa Thường Giang Hà thường nói với mình, nước mắt không kiềm được chảy dài, gật mạnh đầu nói:
- Dạ, cha, con ăn nhiều, ăn cho khỏe, cho mạnh. Cha cũng ăn đi, chúng ta cùng ăn nào.
- Cha ăn.
Thường Giang Hà cười tươi, vẫn như ngày xưa, để lại nhân trong sủi cảo, chỉ ăn lốp vỏ, tặng nhân sủi cảo cho Thường Nhạc, nói:
- Nhân này mỡ nhiều, cha ăn không quen, Nhạc Nhạc ăn đi.
Thường Nhạc vừa khóc vừa ăn.
Phương Chính ở bên cạnh nhìn, thở dài, chắp hai tay:
- A Di Đà Phật.
Cuối cùng Phương Chính lặng lẽ lui ra, xoay người biến mất ở cuối ngã tư đường.
Trên đường đi, Cá mặn hỏi:
- Sư phụ, sao người khóc rồi?
Phương Chính ngước đầu nhìn trời, nói:
- Không có gì. Tịnh Chấp, có người nói con người chết rồi sẽ biến thành sao trên trời, ở trên trời nhìn mình, cười vì mình cười, khóc vì mình khóc, điều này có thật không?
Cá mặn nghe vậy há hốc mồm:
- Ha ha ha, nghe là thấy vớ vẩn rồi! Thế giới này thậm chí không có tu hành thì làm gì có chuyện biến thành ngôi sao, sao không biến thành mặt trời luôn đi? Ha ha, sư phụ, người ngốc à?
Phương Chính thấy vậy mặt đen thui, vỗ cái bốp vào đầu cá:
- Không hiểu tình cảm gì cả!
Phương Chính lười để ý con cá ngốc này, tiếp tục tiến lên, vừa đi vừa thở dài.
Sau khi xem tình cảm của cha con Thường Giang Hà thì Phương Chính cũng nhớ nhà, nhớ hòa thượng già trên Quá Khứ sơn.
Cá mặn khó hiểu hỏi:
- Sư phụ, mới nãy nghe người kia nói trong nhà có người già như có một bảo, lời này có ý nghĩa gì? Người già là bảo bối?
Phương Chính ngẫm nghĩ, cảm thán nói:
- Người già thật sự là bảo bối, và không phải là bảo bối bình thường.
- Tại sao ạ?
Cá mặn không hiểu nổi, người già không có năng lực lao động, còn cần người khác chăm con sóc, sao có thể xem như bảo bối được? Là cục nợ thì đúng hơn. Nhưng Cá mặn không nói ra, sợ bị đánh.
Phương Chính nói:
- Tịnh Chấp, nếu cho con sống lại một lần, mang theo trí nhớ sống lại thì con cảm thấy mình sẽ sống dễ chịu hơn chứ?
Cá mặn ngẩn ra, theo sau nói:
- Hỏi cũng như không, chắc chắn là tốt hơn hiện tại rồi!
Phương Chính nói tiếp:
- Đúng thế, đa số người đều cho rằng như vậy, sự thực cũng đúng là thế. Có kinh nghiệm dẫn dắt có thể khiến người mỗi một bước đều đạp lên điểm chính xác, vĩnh viễn không bị lạc phương hướng, bước đi nhanh, dùng thời gian ngắn nhất đạt được độ cao nhất có thể đi đến. Nhưng, con người có thể sống lại không?
Cá mặn nói:
- Cho dù ở Linh sơn thì đây cũng là một vấn đề lớn, ở đây thì chắc chắn không được.
Phương Chính gật đầu, nói:
- Đúng rồi, con người không thể sống lại.
Cá mặn lại hỏi:
- Chuyện này thì liên quan gì đến người già?
Phương Chính cười nói:
- Người già là người từng trải, cuộc đời của họ đi tới tận cùng, nhưng cũng tích lũy kinh nghiệm cả đời. Có lẽ có chút kinh nghiệm từng trải qua không hợp với thời đại này, nhưng có chút kinh nghiệm vĩnh hằng không thay đổi. Ví dụ như đạo lý làm người, ví dụ như tuyển chọn giữa ích lợi tiền bạc và nhân cách. Những điều này là người già có thể cho con chỉ dẫn chính xác nhất.
- Khi mình mờ mịt, về nhà, nói điều thấy hoang mang cho người lớn tuổi trong nhà nghe, họ sẽ dùng kinh nghiệm cả đời của mình phân tích giúp con, cho con một đáp án tương đối tốt. Hoặc sẽ nói cho con làm như thế nào là đúng, làm thế nào là sai, gặp hậu quả gì. Một người có thể chỉ dẫn con đường đi tới trước cho con, người giúp con ít va vấp trắc trở, người như vậy có phải đúng là bảo bối không?
Cá mặn ngẫm nghĩ, nói:
- Đúng là bảo bối, nhưng người trẻ tuổi thời nay chưa chắc chịu lắng nghe.
Phương Chính cười nói:
- Trẻ tuổi thì luôn sẽ có hành vi phóng đãng một chút, nếu không thì có lỗi với thanh xuân của họ. Thanh xuân là vết thương khi va vấp, thiếu những vết thương này sẽ nhàm chán. Nhưng ngày sau bọn họ vẫn sẽ hiểu ra đề nghị của người già quý giá cỡ nào.
Cá mặn gật gù:
- Có đạo lý.
Phương Chính nói tiếp:
- Đó là bảo bối thứ nhất, bảo bối thứ hai là... ha ha, lúc con mới sinh ra, cha mẹ gọi con là gì?
Cá mặn đỏ mặt trả lời:
- Thì bảo bối... A, hình như là vậy.
Phương Chính gật đầu, nói:
- Đúng rồi, con trai có vẻ ngoài như vậy mà bọn họ vẫn cảm thấy là bảo bối, yêu thương đến mức ước gì nghiền nát mình nhét hết vào cho con.
Cá mặn khó chịu nói:
- Sư phụ, chúng ta nói chuyện có thể đừng công kích thân cá được không? Cái gì gọi là vẻ ngoài như vậy? Trước khi con bị phơi thành cá muối thì đẹp trai lắm đấy!
Phương Chính nói:
- Đẹp trai hay không đã không quan trọng, tóm lại là cha mẹ của con yêu con, đúng chứ?
Cá mặn nói:
- Chắc rồi, tuy con chưa từng gặp họ.
Phương Chính nói tiếp:
- Bọn họ xem chúng ta như bảo bối nâng niu trên tay, đưa cả cuộc đời cho chúng ta. Vậy thì khi bọn họ già, trí lực rút lui, trí nhớ hạ thấp, hành vi cử chỉ giống như con nít, tại sao lúc này bọn họ không thể trở thành bảo bối của chúng ta?
Cá mặn ngẩn ra, nói:
- Sư phụ, tuy rằng con chưa gặp cha mẹ của mình, nhưng con cảm thấy người nói đúng. Suy bụng ta ra bụng người cũng tốt, nhân quả cũng thế, đều hẳn là như vậy.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Cái thứ ba cũng là chỗ bảo bối nhất.
Cá mặn hỏi:
- Là gì?
Phương Chính nói:
- Nơi có người già thì mới có nhà. Từ khi con sinh ra, họ đã dùng cánh tay che chở cho con, bảo hộ con, cho con ngôi nhà ấm áp không có mưa gió, mãi đến khi con lớn lên. Nhưng lớn lên rồi là có nhà sao? Ha ha, mặc kệ lớn đến chừng nào, mặc kệ con là ai, mặc kệ con làm ông lớn cỡ nào, mặc kệ con là vị thần quyền năng bao lớn, trên đời này chỉ khi trở lại bên cạnh cha mẹ thì con mới cảm thụ được tình yêu thuần túy, quan tâm thuần túy, che chở thuần túy kia! Con ở trong mắt bọn họ vĩnh viễn là đứa bé còn nằm trong tã lót. Nếu như người già không còn thì thể nghiệm này cũng mãi mãi mất đi.
Cá mặn trầm mặc.
Đi một lúc, Cá mặn bỗng hỏi:
- Sư phụ, người có từng gặp cha mẹ của mình không?
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Không, con thật sự chưa gặp cha mẹ của mình bao giờ sao?
Cá mặn lắc đầu, nói:
- Lúc con tỉnh lại đã ở trước mặt Phật Tổ. Có người nói, là Phật Tổ điểm tỉnh con, nếu dựa theo cách nói này thì Phật Tổ tính là cha mẹ của con. Nhưng con đang nói đến cha mẹ sinh máu thịt cho con, nuôi con lớn thành người.
Phương Chính nhẹ vuốt đầu của Cá mặn, nói:
- Vi sư cũng chưa gặp qua, trong trí nhớ của vi sư thì hình như có hai bóng dáng rời đi, mơ hồ không thấy rõ. Trong trí nhớ của vi sư thì người gần vai trò cha mẹ nhất là sư phụ của vi sư, Nhất Chỉ lão cha. Tiếc rằng người ra đi quá sớm, chứ không thì vi sư có thể hiếu thảo với người rồi.
Nói đến đây, Phương Chính ngước đầu nhìn trời, cảm thán rằng:
- Người xưa hay nói: Con muốn trả hiếu mà thân không còn. Người thời nay cũng hay treo câu này bên miệng, nhưng có ai thật sự cẩn thận suy nghĩ vấn đề này? Hiếu tuyệt đối không phải là lúc người già lìa đời thì đơn giản khóc vài tiếng với quan tài, để hiếu lại cho người sống, để khóc lại cho người qua đời đi.