Chương 1412: Sủi Cảo
Nhà của Thường Nhạc cách công viên cũng không xa, đi mười mấy phút thì đến cổng khu dân cư, vừa tới cửa đã thấy đằng trước có đám người tụ tập khá đông, tựa hồ đang vây xem cái gì.
Thường Nhạc và Phương Chính nhìn nhau, tò mò đến gần xem tình huống.
Từ xa đã nghe có người hét to:
- Ông già này thật là vô lý! Tôi nấu sủi cảo, còn chưa ăn miếng nào mà ông ta đã chạy tới cướp mất!
- Tôi cũng nhìn thấy, ông Tôn mỗi ngày trông cửa hàng, ăn cơm muộn. Mới rồi con trai đưa sủi cảo tới, người ta còn chưa kịp ăn đã bị ông già này chạy tới cướp đi. Giờ bị người bắt lấy cũng không nói tiếng nào, giả làm người câm!
- Nếu không phải thấy ông ta lớn tuổi thì tôi rất muốn đập cho một trận! Thiệt tình, sự đời lạ lùng, có chuyện cướp đồ giữa ban ngày ban mặt!
- Báo cảnh sát chưa?
- Không báo cảnh sát chứ làm gì khác được à? Trông lớn tuổi như vậy, chẳng lẽ nhào vô đánh ông ta? Ai dám đụng vào? Lỡ ngã xuống đất ăn vạ thì tiêu.
. . .
Cá mặn truyền âm nói:
"Sư phụ, nhìn xem người ta! Đói thì đi cướp! Lại nhìn chúng ta, muốn ăn phải dựa vào lừa gạt."
Phương Chính tát một cái buộc Cá mặn ngậm miệng, cái gì mà lừa gạt? Hắn lừa ai?
Nhưng Phương Chính cũng tò mò, ở thời đại này còn có thể ngẫu nhiên trông thấy cướp ví, di động, dây chuyền vàng. Nhưng từ khi di động hạ giá, trong ví không có tiền, dây chuyền ném vào nước có thể tự nổi thì không còn ai làm hoạt động cướp ngoài đường, dù sao rất dễ bị lỗ.
Lần đầu Phương Chính thấy vụ cướp sủi cảo bên đường.
Phương Chính đi theo Thường Nhạc dạt đám đông ra nhìn xem, Thường Nhạc thoáng chốc sốt ruột hét lên:
- Cha!
Phương Chính cũng xem rõ ràng, trong đám người, một ông già mặc áo khoác ngoài màu lam ngồi xổm trên vạch đường, hai tay ôm chặt một hộp sủi cảo, lẳng lặng cúi đầu, mắt nhìn trân trân, không biết đang nghĩ cái gì.
Nghe thấy tiếng kêu của Thường Nhạc nhưng ông già không có phản ứng gì.
Người vây xem thì phản ứng lại.
Ông chủ tiệm bị cướp nghe vậy kêu lên:
- Ôi, rốt cuộc chính chủ đã đến! Ông già nhà mấy người sao thế này? Đi cướp sủi cảo? Cậu bỏ đói ông ta hay người này bị thần kinh?
Thường Nhạc rối rít xin lỗi:
- Ngại quá, ngại quá, cha của tôi lớn tuổi, già lú lẩn không nhớ được gì, bây giờ như con nít lớn xác, không hiểu gì.
Nghe Thường Nhạc giải thích, ông chủ vốn bực dọc chuyển sang cau mày, trong bất đắc dĩ mang theo mấy phần đồng tình nói:
- Thôi, bỏ đi, mau đưa người về nhà, coi như tôi xui.
- Xin lỗi.
Thường Nhạc nói xong lật đật chạy lại trước mặt Thường Giang Hà, nói:
- Cha, về nhà.
Nhưng Thường Giang Hà vẫn không nhúc nhích, ôm chặt sủi cảo trong ngực, dường như sợ đứng dậy sẽ bị người cướp đi sủi cảo.
Phương Chính thấy vậy lại gần hỏi nhỏ:
- A Di Đà Phật, ông cụ, dưới đất lạnh, về nhà đi.
Thường Giang Hà vẫn không nhúc nhích.
Thường Nhạc nói:
- Cha... về thôi.
Lần này Thường Giang Hà có phản ứng, hơi ngước đầu lên nhìn Thường Nhạc, hỏi:
- Cậu là...?
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Thường Giang Hà, tim Thường Nhạc đau nhói.
Thường Nhạc như mơ hồ trông thấy cha mình lúc còn trẻ, Thường Giang Hà khi đó trẻ tuổi khỏe mạnh, cha nâng hắn lên thật cao, cười hỏi:
- Con trai, cao không nào?
Bé Thường Nhạc hét to:
- Cao!
Khi đó, hắn là tất cả của Thường Giang Hà. Trước kia Thường Nhạc không hiểu, nhưng từ trải nghiệm quay về quá khứ bí ẩn khiến hắn lập tức hiểu rõ mọi thứ. Hắn là tất cả của cha mình, là mọi thứ trong đời ông. Là tất cả trong quá khứ, hiện tại, tương lai.
Nhìn cha một mình nuôi hắn từ nhỏ đến lớn bỗng nhiên trở nên bất lực, nhỏ yếu thế này, cùng với cảm giác xa lạ, khiến trái tim Thường Nhạc đau như bị kim đâm.
Mắt của Thường Nhạc đỏ hoe, nhỏ giọng nói:
- Cha, là con đây, con là con trai của cha, cha theo con về nhà được không?
- Nhà? Nhà... nhà!
Dường như Thường Giang Hà bị cái gì kích thích, đột nhiên đứng dậy, kêu lên:
- Đúng rồi, nhà, tôi muốn về nhà! Con trai của tôi còn ở nhà chờ tôi nấu cơm!
- Tôi mang sủi cảo về cho con! Thằng bé thích ăn sủi cảo nhất!
- Tôi muốn về nhà... Tôi muốn về nhà... nhà... nhà ở đâu?
- Nhà đâu?
- Nhà đâu rồi?
- Đây là đâu?
- Chỗ nào vậy?
- Ai có thể nói cho tôi biết đây là đâu không?
Thường Giang Hà vội vàng đứng lên, mờ mịt nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt lo sợ, sốt ruột, lớn tiếng hỏi.
Nhìn ông cụ ôm sủi cảo sát ngực, nói là mang sủi cảo về cho con trai ăn, nhiều người mắt đỏ hoe.
Thường Nhạc không kiềm được nữa, rơi lệ như mưa, ôm chầm Thường Giang Hà, kêu lên:
- Cha! Con sai rồi, con không nên lớn tiếng với cha! Cha, cha nhìn con đi, con là con trai của cha đây! Con là Thường Nhạc! Con là Nhạc Nhạc!
Thường Giang Hà nghe tiếng kêu gọi lập tức ngừng lại, cúi đầu, tràn ngập nghi hoặc nhìn Thường Nhạc, hỏi:
- Thường Nhạc? Nhưng... con mới có chút xíu mà?
Thường Giang Hà so độ cao cỡ đùi mình, nói:
- Sao con bỗng lớn tướng như vậy rồi?
Thường Nhạc nói:
- Cha, con lớn rồi, bây giờ đến lượt con chăm con sóc cho cha.
- Cậu thật sự là Nhạc Nhạc của tôi? Để tôi nhìn kỹ xem...
Thường Giang Hà vuốt mặt của Thường Nhạc, xem một lúc rồi cười nói:
- Thật sự là Nhạc Nhạc của cha, Nhạc Nhạc, con về rồi?
Thường Nhạc nghe thấy lời này càng cảm giác tim đau như bị dao cắt, hắn biết lúc trước mình đóng sầm cửa rời đi tạo thành kích thích lớn cho Thường Giang Hà, cho nên cha mới chạy ra tìm hắn.
Có lẽ ông si ngốc, nhưng vẫn đau lòng, lo lắng cho hắn.
Ông quên nhà ở đâu, hiện giờ là năm nào.
Nhưng ông vẫn luôn nhớ rõ con trai của mình đi ra, rời khỏi nhà, ông phải tìm con trai!
Dù như vậy, ông vẫn không quên mang đi sủi cảo mà con trai mình thích ăn nhất.
Thường Nhạc khóc, khóc lấm lem mặt mày, khóc như hồi còn nhỏ, khóc không chút phong độ, khóc mở rộng cửa lòng, hắn ôm chân Thường Giang Hà khóc lớn.
Thường Giang Hà cũng khóc:
- Con trai, con về rồi! Con đã trở lại, mau, cha mang sủi cảo cho con này! Sủi cảo mà con thích ăn nhất! Nào, ăn sủi cảo!
Thường Giang Hà vừa nói vừa đưa ra sủi cảo mà mình vẫn luôn ôm chặt trong ngực.
Khoảnh khắc đó, không chỉ riêng Thường Nhạc, người xung quanh vây xem đều khóc.
Ông chủ tiệm thấy vậy lau nước mắt, bê cái bàn ra, nói:
- Ngồi xuống ăn đi.
Thường Nhạc gật đầu với ông chủ:
- Cảm ơn.
Ông chủ khẽ thở dài:
- Cha của tôi mất sớm. Ông cụ còn ở thì cậu còn có nhà, chờ ông cụ đi rồi cậu mới biết cái gì gọi là trời đất bao la, không tìm thấy nhà.
Ông chủ nói xong lắc đầu, vào cửa hàng.
Trong thế giới của Thường Giang Hà dường như không có người khác, chỉ có Thường Nhạc.
Ông ra vẻ bí hiểm mở hộp cơm ra, nói:
- Nhạc Nhạc, nhìn xem, đây là cái gì? Sủi cảo! Ha ha, hôm nay con ăn nhiều một chút, lớn lên thật khỏe, thân thể khỏe mạnh.