Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1411

Chương 1411: Không Nhà Để Về

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1411: Không Nhà Để Về

Thường Nhạc kinh ngạc nhìn Phương Chính:

- Người từng lải nhải người khác như vậy?

Phương Chính ngẫm nghĩ nói:

- Đúng rồi.

Thường Nhạc bản năng hỏi:

- Khi nào?

Phương Chính suy tư:

- Khi đó... hình như bần tăng hơn một tuổi.

Thường Nhạc sửng sốt một chút, theo sau lắc đầu nói:

- Hơn một tuổi còn là con nít, tay chân đứng còn không vững, tràn đầy tò mò, thực bình thường.

Phương Chính gật đầu hùa theo:

- Đúng rồi, khi đó thân thể còn chưa phát dục đầy đủ, cho nên làm cái gì đều bình thường. Làm cha có thể khoan dung, nhưng đợi khi cha già rồi, thân thể sinh bệnh, tay chân vụng về, đầu óc không linh hoạt thì thành không bình thường sao?

Thường Nhạc nghe vậy ngạc nhiên nhìn về hướng Phương Chính.

Chỉ thấy trong mắt Phương Chính lóe tia sáng, Thường Nhạc cảm giác thế giới trước mắt mơ hồ, sau đó thế giới thay đổi.

Thường Nhạc ngạc nhiên nhìn cánh cửa trước mặt, xoe tròn mắt, không ngừng dụi mắt, nhìn quanh bốn phía.

Đây là một hành lang cũ kỹ, tay vịn thang lầu, cửa phòng thiết kế thời thập niên tám mươi, chín mươi. Trên cửa dán một tờ giấy chữ phúc, hai bên chữ phúc dán liễn câu đối.

Nhìn cảnh tượng này, Thường Nhạc rất quen thuộc, kêu lên:

- Đây... đây là nhà hồi nhỏ của tôi mà? Tôi sắp quên hình dạng của nó! Mà sao tôi trở lại nơi này? Sống lại?

Đáng tiếc, không có người trả lời câu hỏi của Thường Nhạc.

Ngay lúc này, dưới lòng vọng lên giọng con nít thơ ngây:

- Papa, papa mua cái gì vậy ạ?

Giọng đàn ông quen thuộc vang lên, âm thanh tràn ngập từ tính, hòa ái, bao dung, ấm áp:

- Papa mua bột mì.

Khoảnh khắc đó, mắt Thường Nhạc đỏ hoe, hắn nghe ra đó là giọng của cha mình!

Đứa trẻ lại hỏi:

- Papa mua để làm gì?

Người đàn ông cười nói:

- Papa mua bột mì, về nhà làm vằn thắn cho Nhạc Nhạc ăn chịu không?

Cậu bé hưng phấn reo lên:

- Chịu! Nhạc Nhạc muốn ăn sủi cảo!

Người đàn ông nói:

- Được, làm sủi cảo to cho Nhạc Nhạc, đều làm cho Nhạc Nhạc ăn!

Cùng lúc đó, hai người đã xuất hiện ở trước mặt Thường Nhạc. Một người đàn ông mặc áo thun ba lỗ kiểu cũ cõng một cậu bé khoảng một tuổi mấy hai tuổi, một tay cầm một túi bột mì nhỏ chậm rãi đi lên lầu lai.

Trông thấy hai người này, Thường Nhạc nhận ra ngay thân phận của họ, đó là hắn và cha của mình, Thường Giang Hà.

Thường Nhạc bản năng kêu lên:

- Cha...

Đáng tiếc, dường như Thường Giang Hà không thấy Thường Nhạc, cũng không nghe được tiếng kêu của hắn, cõng Thường Nhạc hồi nhỏ đi tới bên cạnh hắn, sắp mở cửa ra.

Thường Nhạc thấy vậy bản năng vươn tay chộp, nhưng tay xuyên qua người Thường Giang Hà.

Thường Nhạc ngạc nhiên.

Bé Thường Nhạc hỏi:

- Papa, trên cửa dán cái gì vậy ạ?

Thường Giang Hà trả lời:

- Đây là chữ phúc, chữ phúc to mang phúc đến cho nhà chúng ta, có nó thì sau này Nhạc Nhạc có thể mỗi ngày vui vẻ lớn lên.

Bé Thường Nhạc nói:

- Chữ phúc... papa, chúng ta mang phúc vào nhà được không?

Thường Giang Hà kiên nhẫn trả lời, một tay mở cửa:

- Nhạc Nhạc, cái này treo ngoài cửa không thể mang vào nhà.

Vào phòng, Thường Giang Hà đặt bé Thường Nhạc xuống đất, nói:

- Papa đi làm vằn thắn, Nhạc Nhạc chơi một mình được không?

Bé Thường Nhạc lắc đầu liên tục, túm lấy ống quần của Thường Giang Hà:

- Không chịu!

Thường Giang Hà hỏi:

- Vậy Nhạc Nhạc theo papa vào phòng bếp, xem papa làm đồ ăn ngon cho con, chịu không nào?

Bé Thường Nhạc reo lên:

- Chịu!

Vào phòng bếp, bé Thường Nhạc ngửa đầu hỏi:

- Papa, đang làm gì vậy ạ?

Thường Giang Hà cười nói:

- Papa đang xắt rau làm nhân.

Bé Thường Nhạc hỏi:

- Tại sao ạ?

Thường Giang Hà vừa băm cải trắng vừa giải thích cho bé Thường Nhạc. Tuy bận rộn nhưng Thường Giang Hà không bỏ mặc Thường Nhạc một bên để bé tự chơi, dường như có kiên nhẫn vô cùng tận với con trai của mình.

Lúc ăn cơm.

Bé Thường Nhạc nhìn chằm chằm trứng gà vàng rực, kêu lên:

- Papa, Nhạc Nhạc muốn ăn sủi cảo!

Thường Giang Hà cười nói:

- Ừ, Nhạc Nhạc ăn sủi cảo, cho Nhạc Nhạc ăn hết luôn, Nhạc Nhạc lớn lên thật khỏe, thân thể khỏe mạnh.

Bé Thường Nhạc vừa ăn vừa kêu lên:

- Sủi cảo, ngon quá! Ngon quá! Sủi cảo! Nhạc Nhạc muốn ăn nữa!

- Đây, cho Nhạc Nhạc ăn.

- Papa, trứng gà là con gà đẻ ra ạ?

- Đúng rồi, gà mái già đẻ trứng, là loại gà mái kêu cục ta cục tác.

- Cục ta cục tát, vậy Nhạc Nhạc có thể đẻ trứng không ạ?

- Chờ Nhạc Nhạc lớn lên là được.

- Vậy Nhạc Nhạc muốn lớn lên thật nhanh!

Choang!

- Oa!!!

Thường Nhạc vì quá vui nên lỡ hất bát trên bàn xuống đất, cái bát vỡ nát, làm cậu bé sợ khóc toáng lên.

Thường Giang Hà vội ôm bé Thường Nhạc vào lòng, cười nói:

- Nào nào, Nhạc Nhạc không khóc, là cái bát xấu. Chờ Nhạc Nhạc lớn lên sẽ không làm vỡ bát xấu. Nhạc Nhạc ngồi yên ở đây đừng nhúc nhích, papa dọn mảnh vỡ cái bát, được không nào?

- Dạ!

Bé Thường Nhạc nghe Thường Giang Hà nói như vậy thì không khóc nữa, nhưng mắt ngấn lệ nhìn Thường Giang Hà dọn mảnh vỡ cái bát, bao gồm hai miếng sủi cảo nằm dưới đất cũng bị nhặt lên. Thường Giang Hà cầm sủi cảo vào phòng bếp, rửa sạch rồi bỏ vào bát của mình, gắp sủi cảo sạch sẽ vào dĩa nhỏ đưa cho Nhạc Nhạc.

Thường Nhạc lớn đứng ở bên cạnh nhìn, mắt đỏ hoe lẩm bẩm:

- Tôi nhớ ra rồi, khi đó bát trong nhà đều bị tôi làm bể, nhưng cha chưa bao giờ mắng tôi. Còn sủi cảo nữa, tôi thích ăn sủi cảo do cha tự tay bao, hễ cha có thời gian, có dư tiền là sẽ làm vằn thắn cho tôi ăn.

- Papa, sủi cảo ngon quá.

- Ừ, ngon.

- Papa, vỏ sủi cảo thật đẹp, papa nhìn này.

- Ừ, đẹp.

- Papa, nước lèo ngon quá.

- Vậy thì uống nhiều vào.

- Papa, bên trong nhân có thịt nè! Papa nhìn này!

- Thịt thật to, Nhạc Nhạc mau ăn!

. . .

Nghe đối thoại của hai cha con, nhìn người cha không ngại phiền trả lời câu hỏi của mình, Thường Nhạc bật khóc, bụm mặt khóc, nói:

- Cha, rất xin lỗi, con không phải con người! Con sai rồi!

Ngay lúc này, một tiếng phật hiệu vang lên:

- A Di Đà Phật, thí chủ, không còn sớm, hãy mau về nhà.

Thường Nhạc sửng sốt, thế này mới nhớ ra, hắn không nên ở chỗ này, hắn ngồi trên băng ghế công viên tán gẫu với một hòa thượng mới đúng!

Chớp mắt, Thường Nhạc ngạc nhiên phát hiện mình còn ngồi trên ghế, hòa thượng mặc đồ rách rưới ngồi bên cạnh cười với mình.

Thường Nhạc lắp bắp không biết nên nói như thế nào:

- Cái này... tôi... Đại sư... mới rồi tôi...

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ, sớm về nhà đi.

Thường Nhạc hỏi:

- Vâng, tôi về nhà đây. Đại sư, sao người không về nhà?

Phương Chính cười gượng nói:

- Bần tăng tạm thời không có nhà để về.

Thường Nhạc hỏi:

- Hay là người đến nhà của tôi đi? Nhà của tôi còn chỗ trống, được không?

Phương Chính thật sự đói bụng, huống chi hắn có thể nhận loại quà này, vì thế gật đầu đồng ý.

Thường Nhạc không còn vẻ mù mịt vừa rồi, hắn vui vẻ đứng lên, mang theo Phương Chính đi về nhà mình.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay