Chương 1405: Giảm Béo? Không Có Chuyện Đó
Cảnh sát hỏi:
- Anh là cậu ấm nhà bán đá quý?
Lý Thông lắc đầu, nói:
- Không phải, tôi là một giảng sư, tất cả đều là quy trình biểu diễn đặt ra từ trước. Biểu diễn một khóa học, ông chủ trả tiền.
Cảnh sát hỏi:
- Những quy trình mà anh nói với mục đích cuối cùng là gì?
Lý Thông trả lời:
- Mục đích rất đơn giản, là lừa đối phương, khiến đối phương cho rằng tôi là con ông cháu cha, cho rằng thẻ mạ vàng mà họ lấy đi là thẻ rồng phụng vàng thật, thật sự trị giá hai mươi nghìn đồng. Bọn họ dùng mười nghìn đồng đổi lấy nó là lời to, cũng cho rằng kết bạn với tôi thì về sau đời lên hương.
Cảnh sát nhíu mày hỏi:
- Làm vậy cũng có người tin?
Lý Thông đáp:
- Đương nhiên có, chúng tôi đã dùng rất nhiều lần, tuy rằng không đến mức người người tin sái cổ, nhưng diễn một tuồng kịch, chỉ cần có một người bị lừa là chúng tôi đã kiếm lời. Dùng thứ đáng giá vài đồng đổi lấy ít nhất 999 tệ. Một ngày tiếp đãi mấy buổi là được mấy nghìn tệ, kiếm lời không cần vốn.
Cảnh sát nói:
- Anh khai thật ra cũng nhanh đấy.
Lý Thông nghe vậy òa khóc:
- Tôi cũng không muốn khai thật ra, nhưng không hiểu sao miệng không khép lại được, cứ nói mãi.
Phương Chính quay sang nhìn Hồng Hài Nhi, nhướng chân mày, hiển nhiên là tiểu tử này đang giở trò quỷ.
Phương Chính hỏi nhỏ:
- Con học được loại thần thông này từ bao giờ?
Hồng Hài Nhi nhe răng cười nói:
- Cái này không xem như thần thông, người có năng lực tinh thần mạnh mẽ rất dễ khống chế người có năng lực tinh thần nhỏ yếu, tựa như máy vi tính, hacker mạnh có thể đánh nát tường lửa của đối phương, sau đó moi ra tất cả hình nude của đối phương, đăng lên mạng.
Phương Chính dặn:
- Lần sau đừng xằng bậy.
Hồng Hài Nhi gật đầu.
Lúc này Phương Vân Tĩnh đi tới hỏi:
- Hai vị, có thể cùng đi chung không?
Phương Chính và Hồng Hài Nhi cơ hồ đồng thanh kêu lên:
- Không thể!
Phương Vân Tĩnh kinh ngạc hỏi:
- Tại sao?
Hai thầy trò tiếp tục khác miệng mà đồng thanh:
- Không tại sao cả!
Phương Vân Tĩnh nheo mắt hỏi:
- Phải chăng hai người có bí mật gì giấu tôi?
Hồng Hài Nhi trưng ra bộ mặt ngây thơ trong sáng nói:
- Cảnh sát đến kìa!
Phương Vân Tĩnh quay đầu, Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi co giò chạy. Hai người ra đồn cảnh sát, tìm chỗ không có bóng người, hóa thành luồng sáng đỏ nháy mắt biến mất ở trên bầu trời.
Đợi khi Phương Vân Tĩnh tỉnh táo lại, rượt theo sau thì không còn thấy ai nữa, cô tức giận, răng cắn môi, giận dỗi giậm chân.
Qua cả buổi, Phương Vân Tĩnh giận một hồi rồi bật cười.
Theo sau, Phương Vân Tĩnh càng cười càng vui vẻ, cuối cùng chỉ lên trời mắng:
- Tôi biết là mấy người mà, chắc chắn là mấy người! Mấy người không lừa được tôi! Mấy người không đi!
Người qua đường không biết cô gái xinh đẹp này đang nổi điên cái gì, đều vòng qua cô, né xa.
Nhưng Phương Vân Tĩnh không để ý, tâm tình của cô bây giờ cực kỳ tốt, cô lấy di động ra gọi điện thoại cho Mã Quyên:
- Mã Quyên, tôi có một kế hoạch.
Mã Quyên tò mò hỏi:
- Kế hoạch gì?
Phương Vân Tĩnh nói:
- Kêu luôn nhóm Đại Đồng, chúng ta đi leo núi đi.
Mã Quyên hỏi:
- Leo núi? Leo núi nào?
Phương Vân Tĩnh trả lời:
- Nhất Chỉ sơn!
Mã Quyên kích động hỏi:
- Cái gì? Nhất Chỉ sơn? Cậu điên hay sao? Chẳng phải nói núi kia phi thăng theo Phương Chính trụ trì rồi à? Chẳng phải không phải? Cậu tìm được rồi?
Phương Vân Tĩnh nói:
- Tôi không tìm được, nhưng tôi biết, hắn nhất định không bay đi. Bọn họ còn ở trên Trái Đất, tôi muốn đi tìm bọn họ.
Mã Quyên ngây người một lúc, nói:
- Nếu Đại sư còn ở Trái Đất nhưng chọn trốn đi thì chắc chắn là vì không muốn gặp người, chúng ta tới tìm, quấy rầy thanh tĩnh của Đại sư thì không được tốt lắm.
Phương Vân Tĩnh ngẫm nghĩ cảm thấy có lý, đang định nói cái gì thì nghe Mã Quyên hỏi:
- Tôi soạn hành lý xong rồi, tập hợp ở đâu?
Phương Vân Tĩnh bị bất ngờ, nhỏ này ngoài miệng nói khác và thân thể thì hành động khác, miệng nói không đi nhưng soạn đồ xong trong chớp mắt.
Mã Quyên cười nói:
- Đừng ngây người, tuy Đại sư muốn trốn tránh, nhưng tìm Phương Chính trụ trì, tưởng tượng thôi đủ làm tôi kích động rồi! Chuyện này thú vị hơn thám hiểm nhiều!
Phương Vân Tĩnh nghe vậy thở phào, cô rất sợ Mã Quyên không chịu đi. Dù sao muốn tìm Phương Chính, trời đất bao la biết đi đâu mà tìm? Lặn lội đường xa, vô luận là vật tư, thiết bị hay lộ phí đều là chi tiêu không nhỏ. Cô gánh vác không nổi, nhưng tất cả chỉ là mưa bụi đối với tiểu thư nhà giàu như Mã Quyên.
Không phải Phương Vân Tĩnh toan tính cái gì, mà là...
Mã Quyên cười nói:
- Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn Phương Chính không bay đi đâu, trăm phần trăm là tìm nơi nào đó giấu mình. Rốt cuộc cậu nghĩ thoáng, bằng lòng cùng tôi đi tìm, ha ha. Tôi đã sớm soạn hành lý, vì biết sớm muộn gì cậu sẽ đồng ý mà, ha ha.
Phương Vân Tĩnh cười gượng, không nói chuyện.
Vèo!
Một luồng sáng vụt qua, Phương Chính và Hồng Hài Nhi đáp xuống ngoại ô thành phố.
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, hiện tại đi đâu?
Phương Chính đáp:
- Về núi trước.
- Vâng ạ!
Hồng Hài Nhi nghe lời mang theo Phương Chính bay đi.
Chốc lát sau, họ đáp xuống Nhất Chỉ sơn, vừa đạp đất đã nghe Phương Chính hô to một tiếng:
- Gậy qua đây!
Ngay sau đó, một luồng sáng bạc bay tới, Cá mặn nhảy tới, lớn tiếng hỏi:
- Đánh ai vậy sư phụ?
Hồng Hài Nhi thấy thế liền co giò bỏ chạy!
- Tịnh Tâm, con lại đây cho vi sư! Bao Hoài Thai phải không? Ai cho con chạy? Hôm nay phải đánh tới khi nào con mang thai thì thôi!
Phương Chính hét to đuổi theo.
Cá mặn nghe vậy nửa người dưới bản năng căng cứng, nói:
- Sư phụ, chuyện này hơi khó khăn, con không có sở thích đó.
Phương Chính trợn trắng mắt, lười để ý con cá ngốc này.
Một cuộc vận động răn dạy đồ đệ rầm rộ bắt đầu.
Làm ầm ĩ qua đi, không vội vàng xuống núi ngay mà là tìm một chỗ nằm xuống, nghỉ ngơi.
Hệ thống hỏi:
"Không rút thưởng sao? Lần này mấy người khám phá ra một âm mưu lớn, hơn nữa các nhà truyền thông lớn giành nhau đưa tin, giảm bớt khả năng nhiều người bị mắc lừa, công đức không nhỏ."
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Không gấp, để dành đủ ba lần rồi rút.
"Tùy ngươi."
Hệ thống đáp lại một tiếng rồi biến mất.
Cùng lúc đó, trong Nhất Chỉ tự.
Hồng Hài Nhi ngồi bên cạnh Con sóc, quan tâm hỏi:
- Tịnh Khoan, sao huynh không ăn đồ ăn vặt?
Con sóc thở dài, lắc đầu, vuốt bụng bự của mình, nói:
- Huynh bị ghét bỏ, mọi người đều nói huynh là nhóc mập. Huynh quyết định ăn ít một chút, giảm béo.
Hồng Hài Nhi hỏi lại:
- Giảm béo? Ăn ít để giảm béo?
Con sóc nói:
- Đúng rồi, huynh nghe nói ăn ít một chút, vận động nhiều, không ăn thịt, a, chúng ta vốn không ăn thịt. Cho nên, chắc chắn huynh có thể giảm béo thành công, huynh vững tin như vậy!
Hồng Hài Nhi nghe vậy, lắc đầu, nhếch miệng, ngước đầu nhìn trời, khẽ thở dài:
- Ngây thơ.
Con sóc nghe nói như thế thì không vui hỏi vặc lại:
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Hồng Hài Nhi cười nói:
- Đệ biết một người vác một binh khí nặng như đại sơn, đi một trăm lẻ tám nghìn dặm đường, có ngựa nhưng không cưỡi, có xe nhưng không ngồi. Quan trọng là người này mỗi ngày chỉ ăn bánh bao chay, không ăn thứ khác.