Chương 1404: Đây Mới Là Chân Tướng
Tiểu Trần vội nói:
- Vâng, vị tiên sinh này, mời qua bên này.
Nghe thấy lời này, những người có mặt đều tiềm thức nhìn về hướng ánh mắt cực kỳ phức tạp, đa số hơi hâm mộ, số ít đồng tình, có người chỉ xem cuộc vui.
Nhưng Phương Chính biết, những người hâm mộ sẽ là đối tượng tiếp theo bị Lý Thiệu Thông cướp đoạt.
Phương Chính kêu Hồng Hài Nhi qua, định bước đi thì Phương Vân Tĩnh chạy lại, mắt long lanh nhìn hắn.
Phương Chính nói gì bây giờ? Hắn gật đầu, xem như cả gia đình cùng nhau đi du lịch.
Lúc này, Phương Chính loáng thoáng nghe tiếng Lý Thiệu Thông oán trách phía sau lưng mình:
- Ôi chà, hướng dẫn du lịch ký tờ đơn gì mà chậm chạp quá! Tiểu Tống, anh hãy đi thúc giục.
Phương Chính vừa lúc thấy phía xa có một người nhanh chóng trốn vào một căn phòng, hắn biết đó là hướng dẫn viên Lý! Thế này mà ký tờ đơn gì, rõ ràng là chờ ở bên ngoài!
Theo Tiểu Trần dẫn đường, Phương Chính vào văn phòng quản lý.
Trong phòng làm việc trang hoàng tỉ mỉ, khắp nơi đều là vật phẩm điêu khắc đá quý các loại, thoạt nhìn rất giàu. Điều duy nhất khiến Phương Chính không hài lòng là văn phòng không quá lớn, ngồi ở bên trong, thêm vào một nhân viên phục vụ thì không còn bao nhiêu khoảng trống.
Tiểu Trần không rời đi, mà là hỏi Phương Chính uống cái gì.
Phương Chính không uống cái gì, Tiểu Trần tỏ ra thực cẩn trọng, có chút khủng hoảng, dường như sợ tiếp đãi không chu đáo với vị khách tôn quý của Lý Thiệu Thông, Phương Chính.
Phương Vân Tĩnh cúi đầu, thường xem di động.
Lúc này Tiểu Trần mỉm cười hỏi Phương Chính:
- Ông anh này, các vị làm nghề gì?
Phương Chính vỗ Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ nói:
- Chúng tôi thất nghiệp dư tiền, có gì không?
Tiểu Trần ngạc nhiên, hiển nhiên cô không cách nào liên tưởng thất nghiệp và dư tiền chung với nhau, đầu óc rối rắm.
Phương Vân Tĩnh cũng không hiểu, nhìn Phương Chính và Hồng Hài Nhi, trong đôi mắt to chất chứa càng nhiều nghi hoặc.
Tiểu Trần câu được câu không tán gẫu với Phương Chính, trò chuyện được một lúc thì Lý Thiệu Thông trở lại, bắt tay với Phương Chính, cực kỳ chính thức gật đầu chào, tiếp theo ngồi vào ghế ông chủ của mình, hỏi:
- Người anh em, xưng hô như thế nào nhỉ?
Phương Chính vỗ đầu của Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi hơi khó chịu nói:
- Bao Hoài Thai, bao trong chữ đầu đầy cục u, hoài trong chữ có tài nhưng không gặp thời, thai trong chữ dựng dục bá tánh. Bao Hoài Thai!
Phương Chính nghe xong rất muốn một bàn tay đập chết đứa nhỏ ngốc này, nhưng hắn không thể nói dối, chỉ có thể nhịn, giả vờ như bình tĩnh, cười khẽ, trong lòng thì sát khí đầy mình, chỉ chờ về nhà rồi sẽ mài dao làm thịt nghé con tinh, làm món mì thịt bò.
Lý Thiệu Thông, Tiểu Trần, Phương Vân Tĩnh nghe thấy tên này thì cùng nghệch mặt ra. Hiển nhiên, bọn họ cũng không ngờ rằng có người sẽ đặt cái tên kiêu ngạo như vậy!
Lý Thiệu Thông dừng một chút, nói:
- Tên của người anh em rất bá đạo, ngày sau chắc chắn con cháu thành đàn.
Phương Chính nói gì bây giờ? Chỉ biết cười gượng gạo.
Lý Thiệu Thông nhanh chóng quay lại chủ đề chính:
- Tiền vừa rồi của anh thì tôi đã cầm lấy, tổng cộng mười nghìn đồng. Bây giờ tôi hỏi lại anh thêm một lần nữa, anh thật sự không sợ tôi cầm lấy tiền rồi bỏ chạy sao?
Phương Chính nói:
- Anh không sợ thì tôi sợ cái gì?
Lý Thiệu Thông nói:
- Tốt lắm, vậy tôi cất số tiền này, cũng nói cho anh biết, tôi không trả lại cho anh.
Phương Chính híp mắt.
Lý Thiệu Thông nói:
- Nhưng tôi sẽ đưa cho anh một dãy số, số điện thoại cá nhân của tôi. Nhưng vẫn câu nói cũ, hết thảy điều này quyết định bởi lòng tín nhiệm của anh dành cho tôi. Bởi vì tổ dãy số này rất có thể không là gì cả, là số không liên lạc được, giả. Vậy bây giờ anh còn bằng lòng đổi với tôi không?
Phương Chính tiếp tục gật đầu.
Lý Thiệu Thông nói:
- Rất tốt, vậy thì tôi nói cho anh biết, tôi thật sự sẽ không trả lại tiền cho anh. Đây là con của anh? Còn cô này là... ?
Phương Chính vỗ đầu của Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi đáp:
- À, con là con trai của ông ấy, người kia là mẹ của con.
Lời này thốt ra, Phương Chính thiệt tình muốn đập chết Hồng Hài Nhi cho rồi! Mẹ của con? Mẹ của con ở đâu ra?
Mặt Phương Vân Tĩnh đỏ ửng, vội nói:
- Tôi...
Lý Thiệu Thông vung tay lên, bá đạo ngắt lời của Phương Vân Tĩnh:
- Được rồi, không cần nói gì cả, tôi hiểu được . Mặc kệ thế nào, Tiểu Trần cô đi lấy thẻ rồng, thẻ phụng, mỗi thẻ một cái. Thẻ rồng tặng cho bé cưng, thẻ phụng tặng cho quý cô này.
Tiểu Trần vội vàng gật đầu lui ra ngoài, không lâu sau, cô cầm hai cái hộp xinh đẹp đi vào, mở ra cho xem, bên trong đặt hai thẻ rồng phụng.
Nhưng không biết Tiểu Trần cố ý hay sao mà nói thêm một câu:
- Tổng giám đốc Lý, giá quy định của thẻ rồng phụng này là chín nghìn mấy mười nghìn.
- Này!
Lý Thiệu Thông bỗng đanh mặt, hừ lạnh một tiếng ngắt lời của Tiểu Trần, nói:
- Lúc này không cần nhắc đến giá cả, đây là quà của cá nhân tôi tặng cho hai vị này.
Nói xong, Lý Thiệu Thông tặng thẻ rồng, thẻ phụng cho Hồng Hài Nhi và Phương Vân Tĩnh.
Tặng quà xong, Lý Thiệu Thông xòe tay nói với Phương Chính:
- Anh xem, anh không có gì cả, chỉ có một tổ dãy số này, giờ thì anh còn muốn đổi với tôi không?
Phương Chính nhếch miệng nói:
- Có đổi hay không thì không phải do tôi nói.
Lý Thiệu Thông ngẩn ra, tình tiết này hơi không thích hợp.
Phương Chính vừa dứt lời, chợt nghe bên ngoài có tiếng quát:
- Tất cả đứng im, không được nhúc nhích, đứng thẳng sát vào tường! Cảnh sát!
Nghe thấy hai chữ cảnh sát thì Lý Thiệu Phong chẳng còn phong độ như vừa rồi, đứng bật dậy quát:
- Mấy người báo cảnh sát?!
Phương Chính nói:
- Tôi thì không báo cảnh sát, nhưng cảnh sát tới, anh sốt ruột làm gì? Người làm ăn đàng hoàng, không ép mua ép bán, đúng không nào?
Phương Chính nói chuyện tùy ý nhưng đạp một bước chặn trước mặt Lý Thiệu Thông, khiến hắn không có đường trốn.
Khi Phương Vân Tĩnh nghe cảnh sát đến thì hơi căng thẳng, nhưng không biết tại sao, Phương Chính đạp một bước ngăn giữa cô và Lý Thiệu Thông, làm nỗi lòng lộn xộn của cô bình tĩnh lại, thậm chí còn kéo lại Tiểu Trần định bỏ trốn.
Lý Thiệu Thông tức giận quát:
- Tránh ra, nếu không đừng trách tao...!
Răng rắc!
Bàn tay bóp nát quả cầu không biết làm từ loại đá gì, Phương Chính mỉm cười hỏi:
- Anh muốn làm gì?
Hồng Hài Nhi cũng cầm cái ghế sắt thép, vặn nhẹ, két một tiếng, ghế vặn vẹo.
Lời uy hiếp đến bên môi thoáng chốc nuốt ngược lại, mặt Lý Thiệu Thông đỏ rần, ngây người cả buổi không biết nói cái gì. Hiển nhiên, hắn cũng không ngờ khi gặp được loại tình huống này thì nên làm sao.
Ngay lúc này, hai tên cảnh sát xông vào.
Chuyện tiếp theo khá đơn giản, cảnh sát vừa xông vào liền khống chế đám người Lý Thiệu Thông.
Phương Chính, Hồng Hài Nhi, Phương Vân Tĩnh phối hợp điều tra, đi theo về đồn cảnh sát. Bọn họ phối hợp cảnh sát ghi khẩu cung xong, đi ra ngoài thì thấy Lý Thiệu Thông vẻ mặt hèn nhát ngồi phía đối diện cảnh sát.
Cảnh sát lật tư liệu trong tay, hỏi:
- Anh tên Lý Thiệu Thông?
Lý Thiệu Thông không lên tiếng, cũng không nói chuyện.
Hồng Hài Nhi thấy vậy, chu môi, chỉ một cái, Lý Thiệu Thông giật bắn người, tựa như bị kích hoạt kỹ năng nói nhiều, khai ra một loạt:
- Không phải, tôi tên Lý Thông, cái tên Lý Thiệu Thông là sau này sửa lại, như vậy nghe mới bá đạo chút.