Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1403

Chương 1403: Hào Phóng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1403: Hào Phóng

Rối rắm, mọi người đều đang rối rắm.

Nhưng có một người thì không rối rắm chút nào, đó là Phương Chính.

Phương Chính huơ bút xoẹt xoẹt viết số 9999, sau đó úp mặt giấy xuống.

Nhưng bị Phương Vân Tĩnh nhìn thấy, cô lập tức đến gần, nhỏ giọng nói:

- Anh ngốc à? Viết con số lớn thế?

Phương Chính cười nói:

- Không sao.

Phương Vân Tĩnh giận dỗi nói:

- Anh nói mình không có tiền mà? Đến nỗi không có tiền ăn cơm mà?

Phương Chính định nói cái gì nhưng Lý Thiệu Thông từ bên kia đi tới, hai người đành ngừng cuộc đối thoại.

Phương Vân Tĩnh nói nhỏ với Hồng Hài Nhi:

- Cha của nhóc ngốc như vậy mà nhóc cũng mặc kệ hay sao?

Hồng Hài Nhi trưng ra bộ mặt ngây thơ vô tội:

- Dì đã bao giờ thấy con trai cỡ tuổi của con mà có thể quản được cha ngốc chưa?

Phương Vân Tĩnh yên lặng.

Lý Thiệu Thông không đến chỗ Phương Chính trước mà là lật tờ giấy của người đầu tiên lên, nhìn con số trên giấy, lắc đầu nói:

- Dì xác định là con số này?

Người phụ nữ trung niên hơi đỏ mặt, nhưng vẫn kiên trì gật đầu nói:

- Đúng vậy!

Lý Thiệu Thông hỏi:

- Dì thật rộng rãi, dì làm nghề gì vậy?

Người phụ nữ trung niên trả lời:

- Tôi ở nhà chăm con, đã về hưu.

Lý Thiệu Thông hỏi:

- Dì về hưu còn mời tôi ăn đồ đắt tiền như vậy? Dì có chắc không?

Người phụ nữ trung niên đáp:

- Chắc.

Lý Thiệu Thông dường như hơi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rồi lại như thật sự tức giận, lại giống như tức giận bật cười, hắn vỗ tờ giấy nói:

- Tôi nói với dì, tôi không đùa, tôi thật sự đến nhà chơi, chờ lúc tôi đến thật, dì bỏ ra nhiều tiền như vậy chiêu đãi tôi, dì thật sự không tiếc tiền sao?

Người phụ nữ trung niên nghe vậy hơi im lặng.

Lý Thiệu Thông nói tiếp:

- Cho dì một cơ hội, có thể sửa lại.

Lời này nghe thì không có tật xấu gì, dường như Lý Thiệu Thông đang suy nghĩ thay cho người phụ nữ trung niên, nhưng Phương Chính híp mắt lại. Có thật là vì nghĩ cho người phụ nữ trung niên không? Đây rõ ràng là nhờ cậy thế của khán giả đè ép bà ta! Muốn buộc bà đi đến vách vực!

Nhiều người đang nhìn, nhiều người chung đoàn nhìn chằm chằm, bà đứng ra, viết xuống con số, phút cuối sửa lại? Vậy chẳng phải là tự thừa nhận mình khoác lác? Nói dối? Người đã sống bao nhiêu tuổi rồi mà làm chuyện như vậy chẳng phải là thực mất mặt?

Quả nhiên, người phụ nữ đỏ mặt nói:

- Không sửa, quyết định bấy nhiêu đây!

Lý Thiệu Thông gật đầu, nói:

- Được, vậy thì bấy nhiêu đây. Bây giờ dì hãy móc tiền ra đặt trên mặt bàn. Khiến tôi nhìn xem dì rốt cuộc có năng lực mời tôi ăn bữa cơm này hay không. Vẫn câu nói cũ, Lý Thiệu Thông này chỉ chơi với người chân thành, nếu mọi người giở trò khôn vặt sĩ diện thì tôi cảm thấy chúng ta không thể kết bạn.

Người phụ nữ trung niên nghe vậy thoáng chốc trợn tròn mắt, bà đào đâu ra nhiều tiền như thế để đặt lên bàn?

Người phụ nữ trung niên nói:

- Tôi không mang nhiều tiền mặt như vậy trong người.

Lý Thiệu Thông nói:

- Không thành vấn đề, chỗ của tôi có thể quét thẻ, cũng có thể dùng ví điện tử. Dì quét tôi đi, rồi tôi đổi thành tiền mặt đặt ở đây cho dì, xong việc rồi dì muốn nhận lại bằng tiền mặt hay chuyển khoản lại cho dì đều được.

Người phụ nữ trung niên trán ướt mồ hôi, tuy Lý Thiệu Thông không đòi bà đưa tiền cho mình, nhưng nhiều tiền như vậy, bà biết đào ở đâu ra? Nếu có thể đưa ra thì bà đã chẳng đi theo đoàn du lịch giá rẻ như cho này rồi.

Lý Thiệu Thông trông thấy phản ứng của người phụ nữ trung niên kia thì vỗ bàn nói:

- Không lấy ra được chứ gì? Mọi người đều là người trưởng thành rồi, chị gái, cần gì như vậy?

Nói xong, Lý Thiệu Thông đi hướng người tiếp theo.

Trong lúc Lý Thiệu Thông đến chỗ người kế tiếp thì mấy người xếp thứ tự sau đã lén sửa con số.

Phương Chính thấy vậy mỉm cười, không nhúc nhích, yên tĩnh chờ đợi.

Người thứ hai là một người đàn ông lớn tuổi, rõ ràng ông không viết nhiều, biểu hiện rất tự tin, nhưng Lý Thiệu Thông vẫn hỏi câu cũ.

Người đàn ông dứt khoát lấy ra 999 đặt trên bàn, hỏi:

- Tiếp theo làm gì?

Lý Thiệu Thông gặn hỏi:

- Chú xác định muốn làm tiếp?

Người đàn ông lớn tuổi gật đầu.

Lý Thiệu Thông nói:

- Vậy được, nếu tôi lấy số tiền này đi thì chú nghĩ thế nào? Nếu tôi lấy rồi không trả lại cho chú, thậm chí xoay người bỏ chạy thì làm sao?

Người đàn ông lớn tuổi buồn cười nói:

- Cửa hàng lớn của cậu ở ngay đây, có cần lừa chút tiền ấy của tôi không?

Lý Thiệu Thông lắc đầu, nói:

- Không nói về chuyện đó, tôi đang nói là thí dụ. Thí dụ như tôi cầm tiền chạy mất, không đáp trả lại cái gì cho chú thì chú sẽ làm sao? Giờ thì chú còn dám để tiền ở đây cho tôi cầm đi không?

Ông già trầm mặc.

Lý Thiệu Thông gật đầu, nói:

- Tôi đã hiểu, cất tiền đi.

Nói xong, Lý Thiệu Thông nghênh ngang đi hướng người tiếp theo, liên tiếp mấy người đều bị kẹt ở cửa cuối cùng, mặc kệ Lý Thiệu Thông nói như thế nào, nếu thật sự phải đưa tiền cho hắn thì mọi người sẽ do dự.

Khi đi đến trước mặt Phương Chính, Lý Thiệu Thông rõ ràng có chút sốt ruột, mang theo mấy phần ý cười, mấy phần bá khí nhìn chằm chằm vào hắn, cầm tờ giấy lên xem, nhíu mày hỏi:

- Anh xác định?

Phương Chính cười nói:

- Đương nhiên, bạn của tôi đến thì phải tiếp đãi bằng cách tốt nhất.

Lý Thiệu Thông hé môi:

- Vậy...

Phương Chính ra hiệu cho Hồng Hài Nhi. Hồng Hài Nhi không nói không rằng móc một cọc tiền từ trong ngực áo ra, nhón chân đặt trên quầy.

Mọi người nhìn lại, giật nảy mình, nhủ thầm con của nhà giàu mới nổi nào vậy? Nhét nhiều tiền như vậy trong ngực? Người lớn trong nhà cũng vô tư thật, để con nít cầm nhiều tiền như thế, không sợ làm mất sao?

Phương Vân Tĩnh cũng giật nảy mình, không ngờ rằng người cầm tiền thật sự là Hồng Hài Nhi, một thoáng không chú ý, không ngờ đứa bé này móc tiền ra.

Phương Vân Tĩnh sốt ruột, nhưng giờ phút này, cô chỉ là một cô gái, có thể làm gì đây? Đứng ra sao? Đứng ra cũng không thể ngăn cản bất cứ chuyện gì. Phương Vân Tĩnh híp lại mắt to, cắn răng móc điện thoại ra, lén gửi định vị cho Mã Quyên, dặn đối phương báo cảnh sát.

Rất nhanh, Mã Quyên nhắn lại:

"OK! Mấy phút!"

Phương Vân Tĩnh thấy tin nhắn mới thở phào nhẹ nhõm, cũng âm thầm cầu nguyện:

"Làm ơn nhất định là âm mưu, lỡ như mình báo động giả thì toi."

Lý Thiệu Thông cũng không ngờ rằng người trẻ tuổi trước mắt giàu như vậy, trên trán vã nhiều mồ hôi hơn, sắp không kiềm được khóe môi nhếch cao. Căn cứ kinh nghiệm của hắn thì người đàn ông trước mắt tuyệt đối là dê béo lý tưởng nhất!

Vì thế, Lý Thiệu Thông nói:

- Nếu tôi lấy đi...

Phương Chính cướp lời:

- Tựa như chú kia nói, cửa hàng lớn như vậy, bánh lấy đi nhưng cửa hàng vẫn còn đó.

Lý Thiệu Thông nói:

- Chưa chắc, có lẽ tôi thông đồng với bọn họ từ trước, diễn một màn kịch thì sao?

Phương Chính cười nói:

- Vậy thì tôi báo cảnh sát thôi, tôi tín nhiệm Lý Thiệu Thông chứ không phải kẻ lừa đảo.

Lý Thiệu Thông nghe thấy lời này, nụ cười thoáng chốc hơi cứng ngắc, dường như đang nói: Mợ nó, sao không làm theo kịch bản vậy? Lời kịch không nói như vậy!

Lý Thiệu Thông cười gượng nói:

- Tốt, tôi thích người chân thành thật sự, vậy bây giờ tôi lấy đi số tiền này.

Nói xong, Lý Thiệu Thông ra hiệu cho Tiểu Trần, cô dời đi chồng tiền đặt trên mặt bàn của Phương Chính.

Tiếp theo, Lý Thiệu Thông hỏi:

- Sợ không?

Phương Chính hỏi ngược lại:

- Sợ không?

Lý Thiệu Thông cười bất đắc dĩ nói:

- Tôi thích tính cách này của anh. Tiểu Trần, đưa vị khách quý này đi văn phòng của tôi ngồi, chờ chút nữa tôi tự mình đi tiếp đãi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay