Chương 1402: Chiêu Đãi Bao Nhiêu
Lý Thiệu Thông làm giống y như lúc trước, kêu người đàn ông mới rồi trả lời câu hỏi của mình vui vẻ móc ra một trăm đồng, đổi thành hai tờ năm mươi đồng, lấy một tỳ hưu mang về.
Đến lúc này, Hồng Hài Nhi càng xem càng mơ hồ, hỏi nhỏ Phương Chính:
- Sư phụ, sao con cảm thấy người này là tán tài đồng tử, chỉ ném tiền ra chứ không thu vào?
Phương Chính cũng có chút nghi hoặc, nhưng hắn biết, mặc kệ bề ngoài sáng sủa cỡ nào thì yêu quái vẫn là yêu quái, không thể biến thành người. Huống chi đây là yêu quái muốn ăn thịt người, cho nên, bọn họ làm như vậy chắc chắn là có mục đích. Hơn nữa...
Phương Chính nhỏ giọng nói:
- Dục vọng của mọi người đã bị gợi lên, có lẽ đây là mục đích của hắn. Thân phận lót đường, gợi lên dục vọng, hẳn là sắp công bố chân tướng.
Phương Vân Tĩnh vẫn luôn không nói chuyện, chỉ đứng ở bên cạnh nhìn, nhưng cô vẫn nhìn Phương Chính và Hồng Hài Nhi qua đuôi mắt, dường như hai người thú vị hơn Lý Thiệu Thông.
Mắt thấy nhiệt tình rốt cuộc bị kéo lên, Lý Thiệu Thông lẩm bẩm:
- Ôi chà, sao hướng dẫn du lịch ký đơn chậm quá. Mọi người chờ đợi cũng không làm việc gì, vậy đi, tôi sẽ giảng một ít thứ hữu dụng cho mọi người. A? Em gái xinh kia ơi, luôn đứng xa như vậy làm chi?
Lý Thiệu Thông bỗng đổi đề tài, nhìn về phía Phương Vân Tĩnh.
Phương Vân Tĩnh lắc đầu, nói:
- Tôi không hứng thú với mấy thứ này.
Lý Thiệu Thông lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói:
- Đừng nói là em gái vẫn cho rằng tôi muốn lừa tiền của các vị nhé?
Lý Thiệu Thông nói xong nhìn người khác, mọi người cười theo, dường như cảm thấy giờ này khắc này, nếu lại có suy nghĩ như vậy thì hơi kỳ cục.
Lý Thiệu Thông liếm môi, hơi không vui nói:
- Xem bộ dạng thì còn nhiều người có ý tưởng giống như vậy, được rồi, các vị xem thường tôi quá. các vị cảm thấy Lý Thiệu Thông này kiếm tiền sẽ chơi trò vặt bán đồ hàng với các vị sao? Không phải tôi bốc phét, tôi muốn buôn bán, làm ăn, tuyệt đối sẽ không dùng trò này! Hôm nay sẽ cho các vị kiến thức một chút tôi buôn bán như thế nào!
Lý Thiệu Thông dường như nổi sùng lên, thực bá khí đứng thẳng người, khí tràng toát ra ngoài, nhiều người đều bị hắn ta làm kinh sợ.
Lý Thiệu Thông thế này mới bảo:
- Tiếp theo chỉ là một trò chơi, không kiếm tiền từ các vị. Nhưng tôi phải cho mọi người nhìn xem cách tôi kiếm tiền! Nào, hỡi những người bạn ở đây, ai tin tưởng Lý Thiệu Thông này, xem trọng tôi, muốn làm bạn với tôi thì hãy giơ tay lên! Để tôi xem có ai không?
Lời này vừa nói ra, những người ở chỗ này đều hơi do dự, có người hăng hái muốn thử, nhưng không có người đi đầu thì họ ngại ngùng giơ tay.
Lý Thiệu Thông nói:
- Tôi biết thân phận của mình hiện tại còn khiến mọi người hơi bị áp lực, nhưng tôi muốn nói cho mọi người rằng, tôi hiện tại không thiếu tiền, tôi chỉ thiếu bạn! Tôi không để ý bạn có tiền hay không, trọng điểm là có hợp tính nhau không, vừa mắt nhau hay không! Bạn có tiền thì chúng ta chơi trò gì tiêu tiền được, bạn không có tiền thì chúng ta chơi cái gì đó không tốn tiền, đâu có sao? Yên tâm, Lý Thiệu Thông này có thể ăn trong nhà hàng Michelin, cũng có thể ăn quán ven đường. Tôi hỏi lại lần nữa, người nào xem trọng Lý Thiệu Thông này, bằng lòng xem tôi là bạn, muốn làm bạn với người như tôi thì giơ tay lên, cho tôi nhìn xem!
Lần này rốt cuộc có người giơ tay, có người đi đầu, những người khác cũng giơ tay theo.
Bên cạnh có một bà già kéo lại một ông già, hỏi nhỏ:
- Ông góp vui làm gì?
Ông già cười tươi nói:
- Chàng trai này có tiền, chúng ta không mất đồng nào, góp vui có sao đâu? Không chừng cũng được tặng một con tỳ hưu.
Bà già nghe vậy trầm mặc.
Lý Thiệu Thông thấy vậy, thoáng chốc vui vẻ, có chút bất đắc dĩ nói:
- Vừa rồi không có ai trong các vị giơ tay lên, bây giờ bỗng chốc nhiều người như vậy giơ tay, nói thật là tôi khá lúng túng.
Sau đó giọng của Lý Thiệu Thông đột nhiên trở nên nghiêm túc, bá đạo nói:
- Nhưng nói thật, làm bạn của tôi không dễ dàng như vậy. Muốn làm bạn của tôi thì phải đưa ra thành ý của các vị. Các vị hãy lấy ra thành ý của mình, tôi sẽ cho các vị kiến thức thành ý của người nhà họ Lý này!
Nghe thấy lời này, mọi người vẻ mặt mờ mịt, cái gì là thành ý?
Lý Thiệu Thông nói thẳng:
- Nào, bạn nào giơ tay thì mời vào, vào đây hết. Các vị hãy đứng ở bên trong, cho mọi người đều nhìn thấy các vị.
Nói xong, Tiểu Trần bắt đầu hướng dẫn những người kia đi vào trong quầy.
Phương Chính thấy vậy cũng giơ tay theo, đi vào trong.
Ngay lúc này, Phương Vân Tĩnh bỗng nhiên kéo hắn một chút, nhỏ giọng nói:
- Đừng đi, nhất định là gạt người.
Phương Chính cười nói:
- Không sao, chơi cho vui thôi, dù sao không phải trả tiền.
Phương Vân Tĩnh thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Anh ta bỏ ra nhiều thời gian như vậy, không thể nào làm việc miễn phí.
Đáng tiếc, cuối cùng Phương Chính vẫn bước đi.
Phương Vân Tĩnh nhìn bóng lưng của Phương Chính, khẽ thở dài:
- Người này thiệt tình, sao mà ngốc thế.
Tính cả Phương Chính, có tổng cộng chín người đi vào trong quầy. Lý Thiệu Thông đã bước tới gần bên ngoài quầy, vẫy tay một cái, kêu Tiểu Trần lấy mấy tờ giấy, vài cây bút đặt trên mặt quầy.
Lý Thiệu Thông nói:
- Mấy vị, có đúng là đều muốn kết bạn với tôi không?
Mọi người gật đầu, có người thật sự muốn, có người gật đầu cho có, có người góp vui, chỉ riêng Phương Chính là nét mặt hơi kích động, dường như háo hức muốn kết bạn với Lý Thiệu Thông ngay.
Lý Thiệu Thông đặc biệt nhìn kỹ Phương Chính, nhẹ gật đầu.
Sau đó Lý Thiệu Thông nói:
- Hoạt động tiếp theo của chúng ta là một trò chơi nhỏ, một trò chơi trắc nghiệm tâm lý xem thành ý của các vị. Trước mắt mọi người đều có một tờ giấy và một cây bút, mọi người cầm bút lên, viết mấy con số, tôi nói số, mọi người viết.
Mọi người cầm lấy bút, chờ.
Lý Thiệu Thông đọc:
- 999, 1999, 3999, 5999, 7999, 9999, được rồi, đến đây thôi, không viết nhiều hơn nữa.
Phương Chính nhìn con số trước mắt, cũng hiểu được tên này kêu viết một chuỗi số để làm gì.
Lý Thiệu Thông nói:
- Tôi hỏi mọi người một câu, sau khi chúng ta thành bạn, tôi... Lý Thiệu Thông này đến nhà các vị, các vị sẽ chiêu đãi tôi với quy cách thế nào? Con số trên tờ giấy trước mặt các vị đại biểu cho số tiền chiêu đãi. Nhớ kỹ, tôi muốn thành thực chứ không phải giả dối, bạn cũng đừng giả tạo làm gì, Lý Thiệu Thông này không ngốc. Ngoài ra, tôi thật sự đến nhà chơi, cho nên, bạn đừng bao giờ viết chơi cho có. Có khả năng đãi bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, vẫn câu nói cũ, tôi không ngại ăn quán vỉa hè.
Lời này vừa nói ra, chín người quay sang ngó nhau, cũng không biết nên viết bao nhiêu.
Lý Thiệu Thông nói tiếp:
- Vậy đi, các vị tự viết vào giấy, viết xong úp xuống, đừng để người khác trông thấy, lát nữa tôi sẽ xem, được chứ?
Mọi người gật đầu.
Phương Chính trông thấy một người trẻ tuổi trán rịn mồ hôi, hiển nhiên trắc nghiệm này hơi áp lực đối với người này. Ngược lại mấy người đàn ông lớn tuổi thì có vẻ trầm ổn hơn, nhưng nụ cười hơi cứng ngắc, hiển nhiên bọn họ cũng không ngờ sẽ gặp cục diện như vậy. Nhiều người đang nhìn, nên viết bao nhiêu? Viết ít thì có mất mặt không? Viết nhiều lỡ bị chọc thủng thì sao?