Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1401

Chương 1401: Tạo Dựng Niềm Ti

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1401: Tạo Dựng Niềm Ti

Lý Thiệu Thông khẽ lắc đầu nói:

- Đây là lúc cần ánh mắt sắc bén, thật ra cái này là được gắn vào nhau, nếu nhìn kỹ sẽ thấy hoa văn khác nhau.

Mọi người sực tỉnh ngộ, nhưng vẫn không xem hiểu, ít người đáp lời, vẫn giữ lòng cảnh giác.

Lý Thiệu Thông thấy bộ dạng của mọi người vẫn như cũ thì bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Không lẽ mọi người vẫn cảm thấy tôi lừa các vị cái gì? Nào, mọi người nhìn xem bên kia.

Phương Chính nhìn qua, trên góc tường gắn một bộ thiết bị theo dõi.

Lý Thiệu Thông nói:

- Phía sau camera đó là mấy trăm công nhân của công ty chúng tôi, giờ tôi đứng đây, bọn họ đều theo dõi, đương nhiên, còn có cha của tôi cũng đang xem. Mọi người chắc chắn thực tò mò tại sao tôi ân cần nói nhiều, giảng nhiều như vậy với mọi người phải không? Tôi nói thật vậy, tôi từ nhỏ không ở trong nước mà luôn học ở nước ngoài, cho nên cha của tôi luôn cảm thấy tôi có lẽ không đủ năng lực tiếp quản những sản nghiệp của ông.

- Tôi trở về, từ chối chào hàng, giảng giải mấy thứ này cho mọi người chỉ vì một mục đích! Đó là biểu hiện cho cha của tôi xem, để ông ấy trông thấy năng lực của tôi. Lý Thiệu Thông này không chỉ là tiến sĩ du học, cũng có thể là một người hướng dẫn quầy bán hàng, cũng có thể quản lý được trường hợp, càng có thể giơ lên cờ xí nghiệp gia tộc!

- Cho nên, tôi ở đây là coi trọng biểu hiện năng lực và thể diện của mình chứ không phải tiền.

- Đối diện camera, tôi càng không thể xằng bậy, tôi không thể để mất mặt trước mặt công nhân của mình, không thể làm cha của tôi mất thể diện, đạo lý đơn giản vậy thôi!

Mọi người nghe thấy lời này, hơi gật đầu, lòng cảnh giác lại buông xuống một ít.

Lý Thiệu Thông nói:

- Vậy được rồi, chúng ta tiếp tục trở lại đề tài vừa rồi, mới nãy nói đến nhóm ngọc mềm và nhóm ngọc cứng, vậy đá Huyết Kê của chúng ta là ngọc cứng hay ngọc mềm? Đáp án là ngọc cứng. Để tôi cho mọi người nhìn xem cái gì gọi là ngọc mềm, cái gì là ngọc cứng.

Nói xong, Lý Thiệu Thông kêu lên:

- Tiểu Trần, cầm một viên pha lê qua đây.

Tiểu Trần lập tức tìm một viên pha lê, đưa đến.

Lý Thiệu Thông cầm lên một cái vòng màu xanh lục, nói:

- Mọi người nhìn đây, đây là ngọc mềm.

Mọi người không hiểu Lý Thiệu Thông tính làm gì, cũng có chút tò mò, vì thế cả đám xúm lại nhìn.

Lý Thiệu Thông cầm lấy ngọc nói:

- Nhìn kỹ!

Nói xong, Lý Thiệu Thông dùng cái vòng rạch mạnh vào pha lê.

Trông thấy cảnh này, nhiều người đều nhếch miệng, hiển nhiên đau lòng vòng tay này, dù sao nhãn trên kệ hàng ghi mấy nghìn đồng.

Lý Thiệu Thông rạch xong giơ pha lê cho mọi người coi:

- Mọi người nhìn xem, trên pha lê có cái gì?

Mọi người nhìn, Phương Chính nói:

- Có vệt trắng.

Lý Thiệu Thông giơ một ngón tay cái nói:

- Đúng rồi, là vệt trắng, nhưng không phải trên pha lê.

Lý Thiệu Thông vừa nói vừa dùng khăn lông lau pha lê, vệt trắng trên pha lê biến mất.

Lý Thiệu Thông nói:

- Nhìn xem, mất rồi đúng không? Vậy vệt trắng dính từ đâu? Từ đây.

Lý Thiệu Thông giơ lên vòng tay, mọi người bản năng xúm lại gần xem, quả nhiên trên vòng bị rạch mấy vệt.

Nhiều người lớn tuổi đau lòng tiếc của.

Nhưng Lý Thiệu Thông thì vô cùng thong dong bình tĩnh, nhẹ nhàng cười nói:

- Mọi người không cần đau lòng, thứ không đáng mấy đồng. Hơn nữa mọi người hãy nhìn kỹ, bên ngoài ngọc bao một lớp sáp, bị mài rớt chỉ là sáp chứ không phải ngọc. Lát nữa cầm vòng đi công xưởng ở đằng sau, đánh sáp lại là y như mới.

Lý Thiệu Thông nói tiếp:

- Giờ cho mọi người nhìn ngọc cứng.

Lý Thiệu Thông nói xong lấy ra một vòng tay màu đỏ sẫm, lại vạch mấy đường trên pha lê, chỉ vài cái đã làm pha lê vỡ ra.

Lý Thiệu Thông lập tức cầm vòng tay, nói:

- Mọi người lại nhìn xem trên này, có dấu vết gì không?

Mọi người vội vàng đến gần, không một vết hằn, bọn họ lắc đầu.

Lý Thiệu Thông nói:

- Đây là đá Huyết Kê của chúng tôi, cực kỳ cứng rắn.

Sau đó Lý Thiệu Thông lấy bật lửa ra, dùng ni - lon bọc cục đá lại, khiến đá quý dẫn nhiệt, vì túi ni - lon dán chặt đá quý nên dùng bật lửa đốt cỡ nào cũng không thể đốt cháy.

Vì trắc nghiệm kỹ hơn, Lý Thiệu Thông còn xin một sợi tóc của một bà dì, cũng dán trên đá quý, tóc không bị đốt cháy, nhiều người chép miệng lấy làm lạ.

- Tốt rồi, thực nghiệm đến đây kết thúc, vì biểu thị cảm tạ dì này, tôi tặng cho dì một món quà nhỏ.

Lý Thiệu Thông vừa nói vừa lấy ra một đá Huyết Kê tỳ hưu to cỡ ngón tay cái từ trong quầy ra, đưa cho dì kia:

- Dì đoán tỳ hưu này giá bao nhiêu tiền?

Dì kia lắc đầu.

Lý Thiệu Thông cười nói:

- Dì đưa một trăm đồng cho tôi, tôi đưa nó cho dì, chịu không? Yên tâm, tôi không kiếm tiền của dì.

Dì kia vẻ mặt nghi hoặc, đưa cho cậu một trăm đồng mà còn bảo là không kiếm tiền của tôi? Nhưng nhìn giá cả nghìn đồng của tỳ hưu trong quầy pha lê khiến dì kia hơi động lòng.

Lý Thiệu Thông thấy vậy cười càng vui vẻ:

- Vậy đi, chúng ta làm một trò chơi, lát nữa nếu dì cảm thấy chịu thiệt thì tôi trả lại tiền cho dì, thế nào? Yên tâm, Lý Thiệu Thông này không đến mức lừa dì một trăm đồng, mặt của tôi không dễ bị mất như thế.

Mọi người nghe vậy đều phì cười, hiển nhiên đã tiếp thụ thân phận con ông cháu cha của Lý Thiệu Thông, cảm thấy hắn nói có lý.

Thế là dì kia lấy ra một trăm đồng đưa cho Lý Thiệu Thông.

Lý Thiệu Thông nói:

- Dì đã phối hợp như vậy thì tôi giảm giá năm mươi phần trăm cho dì. Tiểu Trần, lấy hai tờ năm mươi qua đây.

Tiểu Trần lập tức lấy ra hai tờ trị giá năm mươi đồng, Lý Thiệu Thông đưa một tờ cho dì kia:

- Thối lại năm mươi phần trăm cho dì, nhưng tôi nói rồi, tôi không kiếm tiền của dì, vậy thì năm mươi đồng còn lại làm thế nào đây?

Mọi người cũng không hiểu Lý Thiệu Thông định làm trò gì, chỉ nhìn, không nói chuyện.

Lý Thiệu Thông lấy một túi gấm nhỏ ra, bỏ tiền vào rồi hỏi:

- Mọi người biết ý nghĩa của tỳ hưu không?

Lúc này có người nói:

- Trong truyền thuyết tỳ hưu lấy tiền bạc vàng châu báu làm thức ăn, chỉ ăn chứ không tiêu ra, ngụ ý chiêu tài tiến bảo, phát tài.

Lý Thiệu Thông nói:

- Nói rất đúng, Tiểu Trần, tặng một tỳ hưu cho người bạn này.

Mọi người nghe thấy, chỉ trả lời một câu mà được tặng cho một tỳ hưu? Thoáng chốc mọi người mắt sáng rực, có động lực tham gia trò chơi.

Không ai phát hiện khi Lý Thiệu Thông nhìn phản ứng của mọi người thì đáy mắt lóe ý cười.

Lý Thiệu Thông nói tiếp:

- Người bạn này nói đúng một phần, nhưng có một phần không nói. Tỳ hưu còn gọi là trời, quyền thế ngập trời, cho nên cũng đại biểu cho thăng quan phát tài. Đồng thời, tỳ hưu là một trong chín con của rồng, có thể đuổi tà trừ tai, người xưa đều cúng bái tỳ hưu, cho nên tỳ hưu cũng là thần. Bởi vậy, tỳ hưu này tôi tặng cho cũng được nhưng tôi không thể làm như vậy, nên mới thu một trăm đồng của dì này, giảm giá năm mươi phần trăm còn lại năm mươi đồng. Nhưng tôi cũng không kiếm lời từ năm mươi đồng này, bỏ vào túi gấm để dì mang về, tìm một ngôi chùa miếu cúng dường, hóa thành công đức tạo hóa, được chứ?

Dì nghe vậy vui vẻ liên tục nói:

- Được, không thành vấn đề!

Nói xong dì nhận lại năm mươi đồng của mình, thoáng chốc một trăm đồng đều trở lại, còn kiếm được một tỳ hưu.

Người khác thấy thế thì mắt đỏ lên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay