Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1400

Chương 1400: Tiếp Tục Chiêu Trò

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1400: Tiếp Tục Chiêu Trò

- Tương tự, lòng dạ của tôi cũng rất lớn, thực tích cực, trong mắt không chấp nhận một hạt cát!

- Các vị, nhìn thẳng vào tôi, hãy trả lời cho tôi biết, trước khi tôi đến, có phải Tiểu Trần chào hàng bất cứ sản phẩm gì với các vị không? Nếu có thì mọi người không cần chừa mặt mũi cho cô ấy, nói cho tôi biết ngay đi, tôi lập tức kêu cô ấy cuốn gói rời đi. Còn nếu không có thì tôi sẽ xin lỗi cô ấy một tiếng.

Có ông bác không nhịn được giải oan cho Tiểu Trần, để tránh cho cô bị mất việc:

- Cô gái kia không nói gì, không chào hàng thứ gì.

Mọi người xôn xao góp lời:

- Không có, Tiểu Trần không chào hàng thứ gì.

Lý Thiệu Thông gặn hỏi:

- Có thật không?

Có bà thím hùa theo:

- Không có, cô bé này không nói gì hết.

Lý Thiệu Thông xác định xong nhẹ gật đầu, tiếp theo xoay người nói với Tiểu Trần:

- Tiểu Trần, xin lỗi.

Tiểu Trần vội vàng lắc đầu nói:

- Tổng giám đốc, đây là việc tôi nên làm.

Lý Thiệu Thông gật đầu, nói với mọi người:

- Nếu không chào hàng đồ bán là tốt nhất. Có lẽ sẽ có người nói chỗ của các vị chẳng phải dựa vào bán đồ để kiếm tiền sao? Bán vài món cũng là chuyện bình thường.

Lý Thiệu Thông nói đến đây, lạnh lùng cười:

- Xin lỗi, điều các vị nói là người kinh doanh vốn nhỏ, bên trên công ty Ám Hồng là tập đoàn Đỉnh Hồng, toàn bộ tập đoàn chúng tôi kinh doanh vàng ròng, đá quý, kim cương. Nói một câu không sợ mọi người cảm thấy tôi khoác lác, tiền tiêu vặt bình thường của tôi bắt đầu từ bảy con số. Công ty của chúng tôi làm một cuộc mua bán đều từ chục triệu trở lên. Chào hàng sản phẩm cho các vị chỉ kiếm được tám trăm, nghìn đồng, hoặc là mấy chục nghìn đồng, ở trong mắt của tôi thì đó không gọi là tiền.

- Tôi không hứng thú với số tiền ít ỏi đó, nhưng tôi cần thể diện.

Mọi người nghe lời này, tuy rằng có chút khó chịu nhưng phải công nhận người ta nói có lý, vì thế cũng không có người phản bác.

Lý Thiệu Thông nói tiếp:

- Đương nhiên, nói ngoài miệng thì không có tài gì, ai mà chẳng biết bốc phét? Đưa ra khoe với nhiều người mới là bản lĩnh thật sự. Lần này chúng ta có duyên gặp mặt, tôi làm vãn bối, sẽ tặng ít quà cho các cô chú, anh chị em gái, ai đều có phần!

Nói xong, Lý Thiệu Thông quay đầu nói với người đàn ông mở cửa:

- Tiểu Khang, lát nữa đưa những người bạn này vào trong đi dạo, tặng cho mỗi người một viên Huyết Kê giọt nước.

Tiểu Khang vội vàng gật đầu, lấy ra một cuốn sổ ra ghi chép:

- Vâng thưa tổng giám đốc.

Mọi người nghe người ta mở miệng đã tặng quà, nhiều người nở nụ cười, giảm thấp lòng cảnh giác với Lý Thiệu Thông xuống nhiều.

Phương Chính ở bên cạnh nghe say sưa.

Hồng Hài Nhi thì lẩm bẩm:

- Toàn bộ gia sản đủ mua một củ linh sâm chứ có gì, nghèo kiết xác.

Phương Vân Tĩnh thì nhíu mày, không nói chuyện, hiển nhiên cô không thích tổng giám đốc ở trước mắt.

Thấy mọi người đều động tâm, Lý Thiệu Thông nói:

- Đây là món quà gặp mặt nho nhỏ mà tôi tặng cho mọi người, nhưng tôi có một yêu cầu quá đáng, xin mọi người giúp đỡ cho.

Mọi người nghe vậy lập tức cảnh giác.

Lý Thiệu Thông không sốt ruột, mỉm cười nói:

- Quế Lâm hiện giờ đang có không khí du lịch khá kém, ví dụ như bắt buộc mua sắm. Các vị đến cửa hàng của chúng tôi, mọi người cũng nhìn thấy rồi, chúng tôi sẽ không bắt mọi người mua bất cứ thứ gì. Cho nên, khi mọi người rời đi Quế Lâm, nếu ở trạm xe lửa, sân bay, gặp được có người hỏi mọi người: Các vị có bị bắt ép mua đồ không?

- Xin mọi người nói vài lời tốt đẹp giúp công ty của chúng tôi, nói cho bọn họ biết rằng chúng tôi không bắt buộc mua sắm, làm vậy là đã giúp đỡ tôi, được không?

Mọi người thở ra, lập tức đồng ý:

- Chuyện đó hả, yên tâm, không thành vấn đề.

Lý Thiệu Thông gật đầu, nói:

- Tốt, sảng khoái! Nếu mọi người sảng khoái, tôi cũng không thể keo kiệt, hôm nay tôi dẫn mọi người tham quan cửa hàng của chúng tôi. Thừa dịp hướng dẫn du lịch ký đơn, tôi sẽ giảng một ít kiến thức không thể học ở bên ngoài cho mọi người.

Lý Thiệu Thông nói xong, ra hiệu mọi người đi theo.

Hồng Hài Nhi gãi đầu, nhỏ giọng nói:

- Sư phụ, con vẫn không xem hiểu trong bụng của họ có toan tính gì.

Phương Chính cười nói:

- Đi theo nhìn rồi sẽ biết.

Hồng Hài Nhi đi theo Phương Chính đuổi kịp đoàn người.

Phương Vân Tĩnh thấy vậy, ngẫm nghĩ, cũng đi theo sau lưng hai người, đôi mắt đẹp nhìn Phương Chính và Hồng Hài Nhi luôn mang theo chút nghi hoặc, dường như đang suy tư điều gì.

Ra phòng họp, trở lại hành lang, đi dọc theo hành lang vào trong, đó là các quầy triển lãm, vật trang trí điêu khắc tinh mỹ đặt ở bên trong, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Lý Thiệu Thông đi tới, tất cả nhân viên công tác đều cung kính chào, vẻ mặt kính sợ, khiến người nhìn biết ngay địa vị của Lý Thiệu Thông không tầm thường cỡ nào tại đây.

Lý Thiệu Thông ra hiệu mọi người đi theo, lướt qua từng quầy hàng, quẹo vào một căn phòng nhỏ hơn một chút, trong phòng cũng bày quầy hàng thành một vòng.

Tiểu Trần nhanh chóng mở cửa quầy giúp Lý Thiệu Thông, hắn đi vào, vẫy tay nói:

- Bên ngoài quá rộng, nói chuyện khó nghe rõ, chỗ này vừa đủ, tôi nói cái gì mọi người đều nghe được. Hôm nay thừa dịp hướng dẫn du lịch ký tờ đơn, tôi giảng một vài điều về đá quý cho mọi người nghe. Anh kia, đứng xa như vậy làm gì? Tôi đáng sợ lắm sao? Hay là tôi ăn thịt người? Lại gần chút, nếu không thì lát nữa anh sẽ không thấy được gì.

Phương Chính vốn đứng hơi xa, nào ngờ bị gọi tên, đành vỗ đầu Hồng Hài Nhi, đi tới.

Lý Thiệu Thông như sợ bỏ quên ai, kêu các du khách đứng cách xa hoặc nhìn quanh ngắm đồ đi lại gần mình.

Lý Thiệu Thông gặp mọi người đều tới gần, vỗ tay một cái nói:

- Mọi người xem nơi này.

Đám người nhìn theo hướng ngón tay của Lý Thiệu Thông chỉ, thấy trên tường treo một tấm hình, trên hình có hai miếng thẻ vàng.

Lý Thiệu Thông hỏi:

- Có người nhận ra chúng nó không?

Mọi người lắc đầu.

Lý Thiệu Thông nói:

- Đây là thẻ Long Phụng, lúc Olympic năm 2008, gia tộc chúng tôi cung cấp thẻ Long Phụng này làm huy chương vàng Olympic. Cho nên, mọi người không cần luôn cảm thấy chúng tôi sẽ lừa các vị cái gì, làm vẻ mặt đề phòng như thế. Vẫn câu nói cũ, Lý Thiệu Thông này kiếm tiền nhưng không thiếu vài đồng đó.

- Được rồi, người đã đến đông đủ, vậy tôi hỏi mọi người một câu, mọi người hiểu biết bao nhiêu về đá quý? Ai biết thì giơ tay lên.

Đám người ở hiện trường đều mờ mịt nhìn nhau, không ai giơ tay.

Lý Thiệu Thông cười nói:

- Được rồi, vậy thì tôi tự nói. Đá quý chia ra nhóm ngọc mềm và nhóm ngọc cứng, hãy nhìn vòng tay ở đây, mọi người thích kiểu nào?

Phương Chính nhìn thoáng qua, chỉ vào cái màu trắng trông khá đẹp.

Lý Thiệu Thông lập tức lấy ra vòng ngọc gác trên bệ pha lê, hỏi:

- Mọi người còn thích kiểu nào nữa?

Có Phương Chính làm trước, những người khác cũng chỉ vào các vòng tay, nhưng cuối cùng Lý Thiệu Thông chỉ lấy ba cái đặt trên bàn, nói tiếp:

- Mọi người cảm thấy cái nào đắt tiền hơn? Tốt nhất?

Mọi người hoàn toàn không hiểu, chỉ đại vào cái màu trắng mà Phương Chính đã chọn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay