Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1399

Chương 1399: Yêu Quái Và Người

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1399: Yêu Quái Và Người

Bên cạnh có cánh cửa, hướng dẫn viên Lý mang theo mọi người tham quan những tảng đá xong mở cửa ra, nói:

- Bên này là phòng nghỉ, mọi người tiến vào nghỉ ngơi một chút, chờ tôi ở đây, đừng đi lung tung.

Phương Chính nghe vậy trợn trắng mắt. Hướng dẫn viên Lý này trí nhớ không tốt, mới rồi còn bảo cứ tham quan thoải mái, chớp mắt sửa thành đừng đi lung tung, ở yên đây chờ đợi.

Dường như các du khách không ngại, lần lượt đi theo vào trong phòng.

Phòng ở rất lớn, là một phòng họp, bên trong có ghế, mọi người buông giỏ xách xuống, ngồi xuống. Có người lấy nước uống, có người chơi di động.

Chính giữa đằng trước có một mục giảng, bên cạnh bục giảng có một chiếc TV, trên TV chiếu một chương trình phỏng vấn, xem dấu hiệu kênh thì là một đài truyền hình rất lớn, vô cùng quyền uy. Ông già được phỏng vấn là người đàn ông trong hình chụp bên ngoài.

Hướng dẫn viên Lý vỗ tay hấp dẫn sự chú ý của mọi người, nói:

- Mọi người chờ ở đây một lúc, tôi đi ký tờ đơn, trong thời gian này chắc mọi người ngồi không cũng chán, hơn nữa cũng phải xứng đáng với người chi trả cho chúng ta, cho nên, hãy để quý cô bên cạnh tôi giới thiệu sơ về công ty Ám Hồng Đá Quý của chúng tôi cho mọi người nghe.

Một người phụ nữ thoạt trông cực kỳ lão luyện ở bên cạnh nở nụ cười, đi lên bục giảng, vừa đứng trên bục đã nói:

- Chào mọi người, tôi họ Trần. Đầu tiên, tôi đại biểu công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Đá Quý chúng tôi nghênh mọi người đến. Tôi biết, mọi người có lẽ lo lắng tôi chào hàng, tôi xin bảo đảm với mọi người rằng ở chỗ chúng tôi sẽ không giới thiệu sản phẩm gì, cũng không bán bất cứ thứ gì.

Mọi người nghe vậy thì cảm xúc phản cảm vơi bớt, cũng thả lỏng thần kinh.

Hồng Hài Nhi hỏi nhỏ Phương Chính:

- Sư phụ, người này trông không giống lừa đảo.

Phương Chính sờ đầu của Hồng Hài Nhi, nói:

- Con thoạt nhìn cũng không giống yêu quái, yêu quái mà không biết thuật biến đổi thì sao lăn lộn giang hồ?

Hồng Hài Nhi im lặng.

Phương Vân Tĩnh ở bên cạnh nghi ngờ nhìn về hướng hai người, dường như nghe thấy cái gì.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhanh chóng chuyển đề tài.

Hồng Hài Nhi nói:

- Papa, yêu quái đáng sợ không ạ? Có ăn thịt người không?

Phương Chính trả lời:

- Có yêu quái đáng sợ, có yêu quái khá đáng yêu.

Nghe thấy hai người nói linh tinh, Phương Vân Tĩnh thu lại tầm mắt.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi thở ra, suýt chút bị lộ.

Lúc này, người phụ nữ họ Trần ở trên đài đã giới thiệu văn hóa bối cảnh của công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Ngọc Thạch.

- Người sáng lập của công ty chúng tôi là tiên sinh Lý Tại Tiên, cũng là chủ tịch hiện tại của chúng tôi, lão tiên sinh. Công ty chúng tôi hiện tại là nhà cung ứng đá Huyết Kê lớn nhất toàn quốc, cung ứng thị trường tám mươi phần trăm cả nước, cũng chiếm phần không nhỏ ở toàn thế giới, đặc biệt có sức ảnh hưởng lớn ở Myanmar. Mọi người xem trên TV này, đây là đài truyền hình uy tín phỏng vấn chủ tịch, lời tôi nói có thể là giả, nhưng truyền thông có uy tín thì không thể nào nói dối đúng chứ?

- Chủ tịch luôn cố gắng sản xuất đá quý và phát hiện đá quý giá trị cao.

- Sự thực thì chủ tịch có thể về hưu từ lâu, nhưng chủ tịch cảm thấy chính mình kiếm tiền, làm giàu, cần đền đáp lại xã hội mới được, vì thế mà có hoạt động tài trợ du lịch. Mọi người bỏ ra số tiền ít ỏi ngắm cảnh Quế Lâm, ăn ngon, chơi vui, mang đi là danh tiếng của Quế Lâm, là tiếng tốt. Cho nên, hy vọng mọi người chơi vui vẻ, thoải mái, trở về tuyên truyền giúp Quế Lâm, giúp chúng tôi nhiều vào...

Lúc này cửa mở, một người đàn ông tiến vào, nghiêm túc nói:

- Tiểu Trần, chút nữa giám đốc Lý đến, bảo tôi nói cho cô biết là không được chào hàng, cấm mọi hình thức!

Tiểu Trần nhanh chóng gật đầu nói:

- Tôi biết, chắc chắn không chào hàng.

Người đàn ông rời đi, cửa khép lại.

Tiểu Trần trong lòng sợ hãi vỗ ngực, nói với mọi người:

- Mọi người đều nghe rồi đấy, công ty của chúng tôi thật sự không cho chào hàng.

Mọi người cùng phì cười.

Tiểu Trần cười nói:

- Mọi người may mắn lắm, đúng dịp cậu chủ của chúng tôi có ở đây. Cậu chủ tính cách đặc biệt hào sảng, mỗi lần lại đây sẽ tặng vài thứ ra ngoài. Hy vọng mọi người cũng có may mắn này.

Phương Chính thế mới biết người đến là người nối nghiệp của công ty này, cậu ấm siêu giàu.

Hồng Hài Nhi cũng ngồi thẳng người, thở hổn hển lẩm bẩm:

- Con ông cháu cha? Có giàu bằng tôi không? Núi của nhà tôi to hơn cả nước, tiểu yêu nhà tôi cỡ mấy trăm triệu, linh sâm nhà tôi xem như cải trắng...

Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài Nhi một cái:

- Khoe giàu dễ bị đánh chết.

Hồng Hài Nhi chép miệng, tội nghiệp nói:

- Tại con thấy gai mắt người khác khoe mẽ.

Phương Vân Tĩnh trông thấy Phương Chính đánh Hồng Hài Nhi mấy lần, mỗi lần đều cốc đầu, cô đau lòng thằng bé, nhắc nhở Phương Chính:

- Anh gì ơi, nên có kiên nhẫn nhiều hơn với con nít, không thể luôn đánh đòn. Có đánh cũng đừng lên đầu, dễ bị đánh ngốc.

Hồng Hài Nhi nghe vậy thì nháy mắt với Phương Chính, hắn kéo Hồng Hài Nhi qua, vỗ vào mông ba cái, nói:

- Ừm, cô nói có đạo lý, đánh mông đã tay hơn nhiều.

Phương Vân Tĩnh nghệch mặt ra, như đang nói: Đây không phải là con ruột đúng không?

Phương Vân Tĩnh nhìn Hồng Hài Nhi, đứa ngốc này bị đánh nhiều lần mà không la đau, còn mặt mày hớn hở, cô thầm nghĩ: Tiêu rồi, đã bị đánh khờ.

Hồng Hài Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ nói:

- Cha của con đầu óc không tỉnh táo, quen là tốt rồi.

Phương Chính nhanh chóng giữ chặt Hồng Hài Nhi, lại vỗ ba cái.

Hồng Hài Nhi vẫn không kêu đau, cười vui vẻ.

Phương Vân Tĩnh nhìn hai người này như xem đồ ngốc, tràn ngập đồng tình.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi giả vờ không hiểu, không nhìn thấy gì.

Đang làm ầm ĩ thì cửa mở, một người đàn ông trẻ tuổi cung kính mở cửa, cúi đầu, kính sợ mời một người đàn ông tiến vào.

Người đàn ông kia ăn mặc cực kỳ tỉ mỉ, trên tóc không biết bôi bao nhiêu keo xịt, toát ra khí thế mạnh mẽ, ánh mắt nhìn người tràn ngập xâm lược, như người bề trên nhìn kẻ dưới.

Trông thấy người đàn ông tiến vào, Tiểu Trần nhanh chóng xuống bục giảng, cung kính chào:

- Chào tổng giám đốc.

Người đàn ông không đáp lại, bá khí đứng trên bục giảng, nhìn quanh tất cả du khách trước mặt mình, hai tay chống mặt bàn, nhẹ gật đầu, nói:

- Chào mọi người, tôi tên Lý Thiệu Thông, là tổng giám đốc của công ty. Chắc mọi người rất tò mò tại sao tôi không nói chuyện với Tiểu Trần mà trực tiếp nói với các vị, có phải vì trong mắt không có người, quá kiêu ngạo không?

Các du khách không một người nào lên tiếng, hiển nhiên bị khí thế của người này đè thấp một bậc, cùng lúc đó, mọi người hiển nhiên cũng không muốn chọc vào phiền phức.

Tiểu Trần thì sợ hãi không dám lên tiếng.

Lý Thiệu Thông nói:

- Nguyên nhân rất đơn giản, tôi nghe thấy có người tố cáo với tôi, nói là có người cố gắng chào hàng với du khách ngay trong sân nhà của tôi! Tôi thực tức giận, vô cùng tức giận! Cho nên tôi đặc biệt bay trở về nhìn xem, rốt cuộc ai chào hàng sản phẩm với du khách trong địa bàn của tôi?!

- Các vị, tôi nhìn thì thấy đa số người ở đây lớn tuổi hơn tôi, nhưng đừng coi thường tôi nhỏ tuổi, Lý Thiệu Thông này không dám vỗ ngực nói cái khác, nhưng kiến thức của tôi không ít hơn các vị. Từ mười hai tuổi tôi đã theo cha mở sòng bạc, khai thác mỏ ở Myanmar, gặp không ít trường hợp.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay