Chương 1398: Chiêu Trò
- Nhưng tại sao công ty chúng tôi muốn làm như vậy?
- Thứ nhất, là vì hưởng ứng quốc gia kêu gọi.
- Thứ hai, cũng là vì đánh quảng cáo cho công ty của chúng tôi, mọi người chơi vui vẻ, sung sướng, sau khi trở về nhớ tuyên truyền cho công ty của chúng tôi nhiều vào.
Mọi người nghe vậy đều gật đầu, nói:
- Hướng dẫn viên Lý yên tâm, chơi xong rồi chắc chắn sẽ tuyên truyền giúp cô.
Hướng dẫn viên Lý nói:
- Vậy thì tốt. Trải qua ở chung ngắn ngủi, chắc hẳn mọi người cũng nhìn ra hướng dẫn viên Lý không phải loại người thích vòng vo dài dòng, hướng dẫn viên Lý là một người thiệt tình, thẳng thắn, có gì nói đó, không giấu giếm, cũng không lòng vòng quanh co với mọi người.
Mọi người gật gù, Hồng Hài Nhi cũng gật đầu theo.
Nhưng Phương Vân Tĩnh cau mày, Phương Chính liếc qua cô, mỉm cười, không gật đầu cũng không nói chuyện, lẳng lặng nhìn.
Hướng dẫn viên Lý thấy mọi người đều gật đầu mới tiếp tục nói:
- Vậy tôi sẽ tiết lộ thêm một tin tức cho mọi người.
Đám người nghe vậy thoáng chốc nổi lên hứng thú, người ngủ gà ngủ gật cũng không buồn ngủ, đều ngước đầu lên nhìn hướng dẫn viên Lý.
Hướng dẫn viên Lý nói:
- Thật ra công ty của chúng tôi có nhà tài trợ.
Mọi người vẻ mặt dấu hỏi.
Hướng dẫn viên Lý nói tiếp:
- Mọi người nhìn thấy không? Chúng ta sắp lên cao tốc, như vậy thì có thể nhanh chóng tới đích đến, tiết kiệm thời gian của mọi người. Nhưng chúng ta không rút phí thuế đường cao tốc từ phí của đoàn, vậy số tiền này lấy từ đâu ra? Và còn tiền chi tiêu cho một loạt hoạt động tiếp theo, lấy ở đâu ra? Công ty của chúng tôi bỏ tiền? Như vậy thì lỗ to.
- Hoạt động lần này chủ yếu là do một công ty lớn tài trợ toàn bộ vốn, tức là mọi người bỏ ra chút tiền chỉ là phí dụng vào đoàn, tiền đi chơi thật ra là công ty lớn của người ta chi trả cho mọi người.
Hồng Hài Nhi không kiềm được, hỏi:
- Tại sao công ty lớn đó phải chi trả cho chúng tôi?
Hướng dẫn viên Lý nói:
- Trên thế giới không có bữa ăn miễn phí, người ta tài trợ đương nhiên cũng là vì danh tiếng. Cho nên, bắt đầu từ bây giờ, mong mọi người hãy nhớ kỹ tên của công ty này, công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Đá Quý.
Mọi người lặng lẽ ghi nhớ lại.
Hướng dẫn viên Lý nói:
- Lát nữa chúng ta sẽ đi ngang qua một điểm bán hàng trên mạng của công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Đá Quý, nhưng mọi người yên tâm, tuyệt đối không cần mọi người bỏ tiền ra mua thứ gì dù chỉ là một đồng. Ngược lại, nước trong tiệm được cung cấp miễn phí, mọi người có thể uống thoải mái. Mọi người tạm nghỉ tại đó một lúc, hướng dẫn viên Lý thì phải ký tờ đơn chứng minh tôi thật sự mang theo mọi người đi chơi, không phải tự mình lấy tiền của nhà tài trợ đi chơi, mua đồ lung tung. Cho nên, lát nữa mọi người xuống dưới rồi xin hãy kiên nhẫn chờ một lát.
Mọi người nghe vậy hơi nhíu mày, nhưng hướng dẫn viên Lý luôn nhấn mạnh không bắt buộc mua sắm, cho nên bọn họ mới không hé răng.
Phương Chính thì thấy ý cười nơi đáy mắt của hướng dẫn viên Lý, hắn cực kỳ quen thuộc với ý cười này, lúc người câu cá trông thấy cá mắc câu thì đều cười giống như vậy.
Phương Vân Tĩnh hỏi:
- Có thể không xuống xe được không?
Hướng dẫn viên Lý lắc đầu, nói:
- Lát nữa tôi phải đi ký tờ đơn, lúc này có người xuống xe, có người không xuống xe, nếu làm mất đồ thì khó giải thích. Cho nên, dựa theo yêu cầu, tất cả phải toàn bộ xuống xe. Em gái nhỏ, yên tâm đi, bảo đảm không có bất cứ phân đoạn bắt buộc bỏ tiền ra mua, nếu có thì mọi người có thể lập tức đi khiếu nại.
Đã nói đến mức này thì Phương Vân Tĩnh khó mà nói cái gì, lặng lẽ gật đầu, không nói chuyện.
Rất nhanh, xe buýt quẹo vào một con đường nhỏ, cuối đường có một dãy nhà xưởng, xe lái vào sân rộng, tắt máy. Phương Chính bước xuống xe liền nhìn thấy hai tảng đá màu đỏ to lớn đặt trước cửa nhà xưởng, tuy hắn không biết hàng nhưng nhìn thoáng qua cũng biết tảng đá này tựa hồ là thứ tốt.
Mọi người lần lượt xuống xe, không hiểu sao Phương Vân Tĩnh đi theo bên cạnh Phương Chính và Hồng Hài Nhi.
Lúc này hướng dẫn viên Lý hô lên:
- Nào nào nào, mọi người qua đây xem đi! Nơi này là một điểm bán hàng trên mạng của công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Đá Quý, nhưng những thứ kia trên cơ bản là hàng không bán, nơi này chỉ là khu triển lãm, nhà xưởng đằng sau là khu gia công. Triển lãm đá ở đây chủ yếu là cho bên chọn mua xem chứ không bán lẻ.
Mọi người nghe thấy lời này thì thở phào nhẹ nhõm.
Hướng dẫn viên Lý đi tới bên cạnh một tảng đá màu đỏ dài to lớn, vỗ vào tảng đá, nói:
- Mọi người hãy nhìn tảng đá này, đây là một viên Huyết Kê còn chưa trải qua khai quang, mài, nhưng từ bề mặt chắc mọi người có thể thấy được trong tảng đá này là hàng thật. Nhưng mọi người chỉ được xem chứ không thể mua, bởi vì tảng đá kia bị một vị doanh nhân nước ngoài đặt hàng rồi. Mọi người phỏng đoán tảng đá này bao nhiêu tiền?
Mọi người mờ mịt lắc đầu.
Hướng dẫn viên Lý cười nói:
- Chất liệu tảng đá này trị giá ba trăm triệu!
Mọi người vẻ mặt kinh ngạc, Phương Chính cũng phối hợp ra vẻ bất ngờ, sự thật thì hắn không hiểu, chỉ là một tảng đá mà sao đắt thế.
Nhưng nhớ lúc trước trà Hàn trúc cũng được đôn giá cao ngất ngưỡng thì Phương Chính không thắc mắc nữa, nhớ trà Hàn trúc vẫn khiến hắn cảm thấy áy náy, lúc trước vì cứu người, cái gì đều bị hệ thống thu về, bao gồm Hàn trúc.
Cho nên, Phương Chính suy nghĩ, sau này phải rút thăm ra một hạt giống Hàn trúc rồi đi Nhất Chỉ thôn trồng xuống, bắt đầu lại việc mua bán trà Hàn trúc, như vậy mới xứng đáng với thôn dân của Nhất Chỉ thôn và Hạ Vũ Minh đầu tư trà Hàn trúc, cùng với nhóm Yalman.
- Mọi người hãy nhìn màu sắc này xem, xứng là tập hợp giàu sang lớn. Tất cả lại gần sờ đi, dính chút vận giàu sang, năm nay đổi vận lớn, kiếm nhiều tiền, phát lớn.
Hướng dẫn viên Lý kêu, mọi người tò mò lại gần sờ vào.
Phương Chính không nhúc nhích.
Phương Vân Tĩnh tò mò hỏi:
- Anh không đi lên sờ hả?
Phương Chính cười nói:
- Sờ một chút liền phát tài? Vậy hướng dẫn viên Lý vuốt mỗi ngày nhưng vẫn làm hướng dẫn du lịch đấy thôi.
Phương Vân Tĩnh sửng sốt, sau đó phì cười:
- Anh... ha ha, cũng đúng, tôi cũng không sờ.
Chờ mọi người sờ xong, hướng dẫn viên Lý dẫn bọn họ đến một tảng đá lớn đặt ở bên kia. Tảng đá này là đá quý lớn màu đỏ, không phải nằm ngang mà là dựng đứng lên, giống như núi nhỏ.
Hướng dẫn viên Lý nói tiếp:
- Tảng đá này giống như cái bên kia, nhưng không phải chất liệu đá mà là đá Huyết Kê đã được mài, tất cả cùng đi lên sờ thử nào.
Các du khách lại như ong vỡ tổ ùa lên sờ vuốt, chụp hình.
Gặp mọi người đều bị gợi lên hứng thú, hướng dẫn viên Lý vung tay lên:
- Giờ thì tất cả cùng đi vào trong khu nghỉ ngơi để nghỉ lấy sức, tùy ý tham quan. Tôi đi ký tờ đơn, khi nào ký xong chúng ta liền xuất phát.
Thế là mọi người nghe lời đi theo vào cửa lớn. Trang hoàng bên trong sang trọng đắt tiền, ánh đèn rực rỡ, trọng điểm là cứ cách ba bước gặp một tảng đá Huyết Kê to, trên mỗi tảng đá đều có các loại nhãn, còn có yết giá, hở chút là mấy triệu đến trăm triệu, hàng cất chứa không bán.
Trên vách tường hai bên treo từng tấm hình chụp, đây là lịch sử phát triển của công ty trách nhiệm hữu hạn Ám Hồng Đá Quý, hình chụp và giới thiệu một vị chủ tịch lớn tuổi, nhận phỏng vấn của các đài truyền hình lớn.