Chương 1397: Du Lịch
Nhưng Phương Vân Tĩnh dù sao là học sinh, việc học nặng nề, cho nên giai đoạn sau ít khi có cơ hội đến Nhất Chỉ tự, cơ hội gặp mặt càng là có thể đếm trên đầu ngón tay.
Hôm nay đột nhiên chạm mặt, Phương Chính có chút kinh ngạc, cũng có chút lo lắng, sợ bị người quen nhận ra.
Phương Chính đang định tránh đi thì nghe tài xế kêu lên:
- So đúng số chỗ ngồi, nhớ đừng ngồi sai ghế, để tránh rắc rối!
Phương Chính nhanh chóng lấy ra thẻ nhỏ treo trên cổ mình, xem số ghế:
- Số 42!
Phương Chính thoáng chốc an tâm, chỗ ngồi ở hàng ghế sau như vậy thì chắc chắn có thể kéo rộng khoảng cách với Phương Vân Tĩnh.
Hồng Hài Nhi cũng thở ra, hai người ngước đầu tìm chỗ, số ghế dán trên kệ hàng bên trên ghế, bên trái là số 1 và số 2, phía sau là số 3, số 4.
Phương Vân Tĩnh sáng sủa thân thiện hỏi:
- Số của anh là số mấy?
Phương Chính lấy thẻ ra, nói:
- Số 42.
Phương Vân Tĩnh mỉm cười nói:
- Trùng hợp ghê, của tôi là số 41. Tôi đang ngồi ghế số 42, tôi bị say xe một chút, tôi có thể đổi vị trí với anh được không? Dựa vào cửa sổ sẽ thoải mái hơn một chút.
Phương Chính nghe vậy thoáng chốc trợn tròn mắt, ngẩng đầu nhìn xem đỉnh đầu, quả nhiên, Phương Vân Tĩnh đang ngồi ghế số 42.
Hồng Hài Nhi kéo ống quần của Phương Chính, ý là:
"Không trốn thoát, làm sao bây giờ?"
Phương Chính vỗ đầu nhỏ của Hồng Hài Nhi, ý là:
"Không sao đâu."
Thế là Phương Chính cười nói:
- Không sao, bần... tôi ngồi ở đâu đều được.
Phương Chính ngồi xuống, bế Hồng Hài Nhi lên đặt trên đùi mình.
Hồng Hài Nhi thì toàn quá trình không xem Phương Vân Tĩnh ngồi bên cạnh, sợ bị nhận ra, điển hình làm trộm thì chột dạ.
Phương Chính thì bình thường, nếu không trốn thoát được thì bình thản đối mặt, hắn thoải mái ngồi trên ghế, chờ xe khởi động.
Phương Vân Tĩnh tò mò hỏi:
- Hai người cũng báo danh du lịch một ngày hả?
Phương Chính vỗ đầu của Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ, lại đến lúc phải nói dối:
- Đúng rồi, chúng tôi cũng báo danh du lịch một ngày, nhưng đã tiêu hết đồng cuối cùng vào vé xe, bây giờ hai tay trống trơn, không có một đồng.
Phương Vân Tĩnh không tin lời của Hồng Hài Nhi, nhếch môi cười, không nói gì.
Không lâu sau một người phụ nữ to lớn lên xe, mặc đồ đỏ, trông chói mắt, cột tóc đuôi ngựa nhưng không toát ra vẻ ngây thơ nổi, ngược lại thêm mấy phần đáo để và già dặn hung hãn.
Giọng của người phụ nữ rất thô, lớn tiếng nói:
- Chào mọi người, tôi là hướng dẫn du lịch của chuyến đi này, mọi người có thể gọi tôi là hướng dẫn viên Lý. Bây giờ tôi đọc số đuôi di động để thẩm tra đối chiếu một chút, tôi đọc đến số đuôi di động của ai thì người đó lên tiếng.
Sau đó là điểm danh, chia nhóm, chia gia đình, làm rõ ràng mọi thứ rồi hướng dẫn viên Lý đặc biệt nhấn mạnh một lần:
- Mọi người nghe kỹ đây, hôm nay là đoàn giá rẻ du lịch một ngày, nhưng chúng tôi không có tiêu phí ngầm, cũng không bắt buộc mọi người bỏ tiền ra mua cái gì. Hôm nay chủ yếu chơi là chính, chúc mọi người chơi vui vẻ.
Mọi người nghe vậy thoáng chốc thở ra.
Phương Chính cũng nghe rõ Phương Vân Tĩnh thở phào nhẹ nhõm.
Hiển nhiên sau khi cha mẹ mất, sinh hoạt của Phương Vân Tĩnh không được như ý, chứ không thì cô đã chẳng đăng ký đoàn du lịch giá rẻ để đi giải sầu.
Phương Chính không có ý kiến gì, đây là lần đầu tiên trong đời hắn theo đoàn du lịch, ngược lại có chút kích động.
Xe bus chạy bon bon, lái đi một tiếng đồng hồ rốt cuộc ra khỏi thành phố.
Lúc này hướng dẫn viên Lý lại đứng lên, cầm lấy microphone nói:
- Các vị, lúc nãy tôi đã nói với mọi người là chúng ta du lịch một ngày giá rẻ, là đoàn du lịch đơn thuần, cho nên lát nữa đến khu du lịch thì xin mọi người phải nghe lời làm theo. Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì mọi người đều là du khách, đều là từ xe bus du lịch đi xuống, mục tiêu quá rõ ràng. Mọi người đều biết, mặc kệ ở nơi nào đều không thể tránh khỏi một loại người, đó là móc túi.
- Các vị không biết bọn họ, họ cũng không biết các vị, nhưng bọn họ biết các vị là du khách, trộm đồ của các vị, khả năng các vị tìm lại đồ bị mất không lớn. Hơn nữa ở trong mắt họ thì các vị đều là người có tiền.
- Có lẽ sẽ có người hỏi chắc hướng dẫn viên Lý biết nhóm người móc túi đó? Trực tiếp vạch mặt là xong.
- Xin lỗi, mọi người chỉ tới chơi một lần, hướng dẫn viên Lý thì mỗi ngày chạy trên tuyến này. Dù hướng dẫn viên Lý nhận ra bọn họ cũng không thể kêu ra ở trước mặt mọi người, vì về sau hướng dẫn viên Lý khó mà sống yên ổn. Cho nên, điều hướng dẫn viên Lý có thể làm là khi phát hiện những người này đến gần thì sẽ kêu mọi người lên xe. Lúc này mọi người phải giữ kỹ đồ của mình, nhanh chóng lên xe, để tránh bị mất mát tiền bạc không cần thiết.
Mọi người nghe vậy đều gật gù.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, hướng dẫn viên Lý cũng tốt quá chứ.
Phương Chính nhẹ gật đầu, nhưng không nói gì.
Phương Vân Tĩnh ở bên cạnh thì hơi nhíu mày, nói thầm:
- Sao lại là cách nói này nữa?
Phương Chính kinh ngạc hỏi:
- Cô từng nghe cách nói giống như vậy?
Phương Vân Tĩnh hơi gật đầu nói:
- Ừ, dường như mọi người đều nói như vậy. Đương nhiên, có hướng dẫn du lịch thật sự vì tốt cho chúng ta, nhưng có hướng dẫn du lịch đơn thuần là hù dọa du khách. Mục đích là rút ngắn thời gian thăm thú của du khách, thừa dịp còn sớm lên xe lên đường mua sắm. Tôi có người bạn từng đi Quế Lâm, nói an ninh trật tự của Quế Lâm khá tốt, không có nhiều trộm cướp ăn cắp rõ rành rành. Hơn nữa chính phủ địa phương bảo hộ du khách chặt chẽ, nếu phát sinh sự tình sẽ đứng về phía du khách. Cộng thêm người địa phương cũng không thích khi dễ người, cho nên không đáng lo.
Hồng Hài Nhi nhỏ giọng nói:
- Vậy tức là hướng dẫn viên Lý lừa dối người?
Phương Vân Tĩnh nhẹ gật đầu, nói:
- Nghe khẩu âm thì cô ta không phải hướng dẫn du lịch địa phương.
Phương Chính vẫn không nói chuyện, lẳng lặng nhìn, gõ đầu của Hồng Hài Nhi ra hiệu khi chưa xem rõ ngọn nguồn gốc gác một việc thì đừng vội vã dán nhãn cho người, vội kết luận sự tình.
Nhưng tóm lại là hướng dẫn viên Lý nói như vậy, nhiều người trên xe có ấn tượng tốt hơn với cô ta, lòng cảnh giác và phòng bị nhỏ rất nhiều.
Phương Chính còn nghe cặp đôi người yêu ở hàng ghế sau nhỏ giọng nói:
- Hướng dẫn du lịch này tốt đấy chứ, nói chuyện thật thà.
- Ừ, khá tốt.
. . .
Xe chạy một lúc, hướng dẫn viên Lý lại đứng lên nói:
- Các vị, lúc nãy tôi luôn nhấn mạnh chúng ta là đoàn du lịch giá rể, vậy chắc có người sẽ thắc mắc tại sao có thể bỏ ra số tiền ít mà được đi chơi? Hướng dẫn du lịch không kiếm tiền sao? Công ty du lịch không kiếm tiền sao?
- Để tôi tính cho mọi người nghe. Xe bus này của chúng tôi, phí dụng của một người là năm mươi, đến nơi, các loại phí dụng vé vào cửa chừng hai, ba trăm. Đây là phí dụng tự mọi người đi, nhưng đối với công ty du lịch của chúng tôi sẽ khác. Công ty của chúng tôi mua phiếu bán sỉ, có hợp đồng với địa điểm du lịch, giá rẻ hơn nhiều. Cho nên phí dụng của chúng tôi thấp hơn các vị đi chơi một mình.
- Nhưng chúng tôi còn có cửa hàng, có nhiều cái miệng cần ăn cơm, hướng dẫn viên Lý cũng phải ăn cơm, cho nên phần tiền này thật ra không tính là doanh thu, thậm chí còn bị lỗ.