Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1396

Chương 1396: Người Tốt

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1396: Người Tốt

Dưới ánh hoàng hôn, một hòa thượng mang theo một tiểu hòa thượng, còn có một con sói trắng chậm rãi đi xa, cuối cùng biến mất ở cuối ngã tư đường.

Một năm sau, Phương Chính ngẩn người đứng trước cửa, nhìn bốn phía, nghệch mặt ra:

- Kỳ lạ, trong Thiên Nhãn thì hôm nay nên là một mảnh trắng xóa, tại sao không có biến đổi gì? Chẳng lẽ Thiên Nhãn trông thấy trắng xóa là giả?

Lúc này, sau lưng vang lên tiếng la của Hầu Tử:

- Ôi, gió nổi lên rồi, sư phụ! Cẩn thận!

Phương Chính tiềm thức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mảnh vải trắng rơi xuống, vừa lúc chụp lên mặt của hắn.

Trong nháy mắt đó, Phương Chính muốn chết cho rồi, trong lòng gầm rống: Màu trắng? Thì là vì cái thứ này? Bà nội nó, hố chết người!

Ngoài miệng mắng chửi nhưng Phương Chính mơ hồ cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, Thiên Nhãn của hắn nhìn thấy màu trắng có thể là vải trải giường trắng, nhưng còn tương lai mà Tam Thế thiền trượng trông thấy thì sao? Đó là một mảnh trắng xóa thật sự!

Nhưng Phương Chính mắng hết nửa ngày mà vẫn không tìm thấy nguyên nhân trong đó, hắn bất đắc dĩ đành buông bỏ.

- Hệ thống, bây giờ ta làm việc thiện tích đức, làm việc tốt, xác suất rút thưởng trúng Thiên Nhãn cao bao nhiêu?

Phương Chính thiệt tình không biết hệ thống có thể rút được bao nhiêu thứ, nhưng hắn hiện tại thật sự rất muốn có Thiên Nhãn, muốn xem tương lai như thế nào.

"Ting! Nếu là trước kia thì xác suất túc chủ rút được cùng một vật phẩm là một phần trăm nghìn tỷ, dù sao trong nhà kho của ta có rất nhiều thứ. Nhưng hiện tại thì khác, túc chủ bỏ tất cả cứu người, chứng minh tâm tính của túc chủ đã đủ. Cho nên bắt đầu từ bây giờ, thứ mà túc chủ từng sở hữu thì có thể tùy thời dùng một lần cơ hội rút thưởng đổi nó. Ví dụ như Nguyệt Bạch tăng y, Phật vạc, Linh mễ. Cùng lúc đó, túc chủ có thể tích lũy ba lần cơ hội rút thăm để chỉ định một loại vật phẩm nào đó."

Phương Chính nghe vậy mắt sáng ngời hỏi:

- Có thể đổi thuốc chữa bệnh cho đồ đệ của ta không?

Hệ thống đáp:

"Có thể đổi."

Phương Chính vỗ tay, dứt khoát hét to:

- Tịnh Pháp, dẹp vải trải giường! Tịnh Tâm, đi nào!

Hồng Hài Nhi nghe vậy vội hỏi:

- Đi đâu thế sư phụ?

Phương Chính cười nói:

- Con cứ hay đòi xuống núi mà, hôm nay vi sư dẫn con xuống núi!

Hồng Hài Nhi nghe vậy mừng rỡ:

- Sư phụ, rốt cuộc người nghĩ thông rồi? Ha ha, con chờ ngày này mòn mỏi.

Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài Nhi:

- Đừng nói nhảm, đi thôi!

Hồng Hài Nhi nhe răng cười, mang theo Phương Chính bay lên trời, nháy mắt đi xa.

Độc Lang nhìn vải trải giường rơi dưới đất, lắc đầu, ngậm vải trải giường chạy vào Nhất Chỉ tự.

Hồng Hài Nhi bỗng nhiên chỉ vào dãy núi sông bên dưới mây lành:

- Sư phụ, non nước bên dưới đẹp quá.

Phương Chính đưa mắt nhìn, mắt chợt vụt sáng:

- Đi, xuống dưới xem.

Hồng Hài Nhi gật đầu, hạ mây xuống, thi thố thuật ẩn thân, hai người nhẹ nhàng đáp xuống.

Hai người tìm chỗ vắng người, tán đi thuật ẩn thân. Hồng Hài Nhi biến thành hình dáng đứa con nít thành phố bình thường, Phương Chính cũng dùng Di Sơn Bảo Luân thay đổi hình dạng, mái tóc ngắn, vẻ mặt hiền hòa tuấn tú, vậy thì sẽ không ai liên tưởng hắn với Phương Chính.

Hai người đi lên đường cái, mới đi vài bước thì một người phụ nữ lại gần, cười tươi hỏi:

- Du lịch không? Du lịch một ngày đến Tượng Sơn, Dương Sóc, có thể xuống xe giữa đường, không cần mua sắm, không cần tiêu phí mức thấp nhất...

Phương Chính nghe vậy theo bản năng định chắp hai tay, nhưng phản ứng lại, thuận thế khoanh tay trước ngực, lắc đầu nói:

- Xin lỗi, chúng tôi không có tiền, cho nên sẽ không xem.

Người phụ nữ hỏi:

- Chàng trai, chú em không phải người địa phương đúng không?

Phương Chính gật đầu nói:

- Không phải.

Người phụ nữ cười nói:

- Tôi cũng vậy, nếu đều không phải người xứ này thì chúng ta cũng xem như một nửa đồng hương.

Phương Chính nghe vậy trợn trắng mắt, logic quá thần kỳ.

Người phụ nữ hỏi tới:

- Mang con nít đi chơi hả?

Phương Chính nhìn xuống Hồng Hài Nhi sắp trợn trắng tròng mắt, lén giật mái tóc của cậu.

Hồng Hài Nhi biết, đã đến phân đoạn nói dối, lại tới lúc cậu lên sân, vì vậy nói:

- Đúng rồi, con đi cùng... cha của mình.

Hồng Hài Nhi nói đến chữ cha thì hơi ngọng, ấp úng cho qua.

Người phụ nữ nghe vậy vui vẻ nói:

- Ôi, cậu bé sáng sủa quá, nhưng mồm miệng không quá lanh lợi, hơi tiếc.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, lại trợn trắng tròng mắt.

Phương Chính nói:

- Chị gái, chúng tôi thật sự không có tiền, xin phép đi trước.

Người phụ nữ hiển nhiên không tin, cảnh giác nhìn bốn phía, xác định không có người, thế này mới bí hiểm móc ra một tấm thẻ từ trong túi nhỏ:

- Coi như chú em may lắm đấy, nghĩ tình một nửa đồng hương, hơn nữa đứa nhỏ tội nghiệp này nên chị cho chú em đi cửa sau.

Người phụ nữ vừa nói vừa nhét thẻ vào tay Phương Chính:

- Đây là hãng du lịch chúng tôi làm hoạt động mười năm, khách hàng thứ 8, 88 và 888 được miễn phí đi theo đoàn du lịch một lần. Tôi có tấm thẻ 88, chú em cầm đi, lát nữa lên xe đi theo đoàn đi là được.

Phương Chính xoe tròn mắt, trên đời có việc tốt đến thế sao?

Người phụ nữ vỗ vai của Phương Chính, nói:

- Đúng rồi, giữa trưa bao luôn cơm.

Phương Chính nghe vậy, cùng Hồng Hài Nhi liếc nhau, đều thấy tia sáng trong mắt nhau, vốn có ý tưởng từ chối thoáng chốc biến mất hết.

Phương Chính cất tấm thẻ:

- Vậy xin cảm ơn chị nhiều.

Người phụ nữ chỉ vào cửa hàng không lớn ở phương xa:

- Đó là hãng du lịch của chúng tôi, hai người đi báo danh, để lại gọi điện thoại, lát nữa liền xuất phát.

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

- Lát nữa đi liền sao?

Người phụ nữ thúc giục:

- Đúng rồi, sắp đi rồi, hãy nhanh lên!

Phương Chính đành dẫn Hồng Hài Nhi đi qua, vào trong giao thẻ, đổi hai vé, sau đó có người dẫn họ lên một chiếc xe bus du lịch. Vừa lên xe, Hồng Hài Nhi theo bản năng kéo Phương Chính.

Phương Chính vỗ sau đầu Hồng Hài Nhi, ra hiệu ngoan một chút, đừng lộ ra sơ hở.

Chỉ thấy ngay đằng trước xe bus, chỗ ngồi hàng thứ nhất có một cô gái, rõ ràng là Phương Vân Tĩnh.

Phương Chính có ấn tượng với cô gái này, dù sao là một trong mấy người thuộc nhóm đầu tiên leo lên Nhất Chỉ tự cống hiến nhang đèn, cũng nhờ họ mà Phương Chính mới chạm mặt với Độc Lang. Chiếc di động đầu tiên của Phương Chính cũng là được nhóm người Phương Vân Tĩnh và Mã Quyên tặng cho, hơn nữa lúc cả nhà cô chết trong tai nạn xe cộ, là hắn dẫn cô đi ra bóng ma tâm lý.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay