Chương 1395: Nhóc Quậy Làm Việc Tốt
Còn Phương Chính thì...
- A!
- Sư phụ! Lại rớt xuống rồi!
- Sư phụ, có khi nào san bằng rồi không?
Cá mặn hét to:
- A hi hi hi, sướng quá!
Rầm!
Núi to lại đáp xuống đất, cảm giác không trọng lực thế này mới biến mất, nhưng đám đệ tử và Phương Chính thì như thịt băm dán sát mặt đất, nằm im cả buổi.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, lần sau khi bay có thể trả thần thông cho con trước được không? Con bảo vệ mọi người, chúng ta cũng không đến mức thảm như vậy.
Phương Chính gật đầu, nói:
- Không thành vấn đề, Tịnh Pháp, đi xem thử lần này đến chỗ nào rồi.
Độc Lang bò dậy, lắc đầu sói, chạy tới vách núi nhìn ra ngoài, qua một lúc lại chạy trở về, vẻ mặt đắc ý kêu lên:
- Sư phụ, có tin tức tốt và tin xấu, sư phụ muốn nghe cái nào?
Phương Chính nói:
- Con có giỏi thì nói cùng lúc đi.
Độc Lang:
-...
Phương Chính nhìn bộ dạng khờ khạo của hàng này, lắc đầu, nói:
- Nói tin tốt trước đi.
Độc Lang nói:
- Tin tức tốt là, chúng ta lần này không rớt xuống thành thị.
Phương Chính hỏi:
- Còn tin xấu?
Độc Lang trả lời:
- Con cũng không biết chỗ này là đâu, bốn phía đều là núi lớn, từng lớp từng lớp, không thấy được gì.
Phương Chính nghe vậy mắt bỗng sáng rực, nhanh chóng mang theo các đệ tử đi tới ven núi, nhìn bốn phía núi non trập tùng xanh ngắt, dòng sông chảy dưới chân núi.
Phương Chính nheo mắt nói:
- Xinh đẹp.
Độc Lang nói:
- Sư phụ, con phải nhắc nhở người rằng chúng ta ở đây đã ngăn cách với thế gian.
Con sóc nói:
- Tức là về sau không có khách hành hương lên núi cho chúng ta đồ ăn ngon.
Hầu tử nói:
- Cũng có nghĩa là về sau chúng ta không có tiền tiêu xài rồi.
Hồng Hài Nhi nói:
- Vậy là về sau chúng ta sẽ nghèo thành chó.
Cá mặn nói:
- Nghĩa là chúng ta sẽ nghèo thành đại sư huynh. Đại sư huynh, có gì thì từ từ nói, đừng nhe răng khoe nanh được không? Chú ý hình tượng... ôi! Sư phụ cứ mạng! Đại sư huynh giết cá rồi!
Trong tiếng ồn ào, Cá mặn và Độc Lang chạy xa.
Hồng Hài Nhi buồn bực hỏi:
- Sư phụ, sao ngươi vẫn giữ bộ dạng nhẹ nhàng như thế?
Phương Chính cười hỏi:
- Tại sao phải thấy khó chịu? Trời cao mây trắng, vạn dặm sông ngòi, một nơi tốt biết bao. Bắt đầu từ hôm nay, các con có thể chạy nhảy trong núi rừng. Nhớ kỹ, đừng để bị người khác nhận ra. Bắt đầu từ hôm nay, vi sư muốn tịnh tâm tham diễn Phật pháp.
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, không tích lũy công đức ạ?
Phương Chính phất tay:
- Khi nào ra ngoài sẽ kêu con.
Hồng Hài Nhi nghe vậy thoáng chốc vui vẻ, nếu vẫn có dịp ra ngoài thì cần gì băn khoăn nữa, đi chơi thôi.
Phương Chính nhẹ nhàng tự tại.
Nhưng toàn thế giới đã sôi chảo dầu, đặc biệt là Nhất Chỉ thôn, huyện Tùng Vũ ở Đông Bắc.
Hôm nay, vốn có vô số người chạy tới muốn lên núi lễ Phật, cảm tạ ơn cứu mạng. Kết quả chờ bọn họ đến nơi, ngước đầu nhìn, phương hướng vốn có Nhất Chỉ sơn giờ đây trống rỗng.
Một ngọn núi to lớn không thấy đâu nữa!
Càng khiến người nhóm kinh ngạc là núi biến mất, để lại hố to dưới đất, có nước suối tuôn ra, trong nước suối nở hoa sen bảy màu, hoa sen dưới ánh nắng tựa hồ phát sáng, mọi người nhìn hoa mắt say mê.
Không ai biết Thất sắc Liên hoa này từ đầu đến, nhưng mọi người tin tưởng đây chắc chắn là quà mà Phương Chính để lại cho người đời.
Sự thật đúng là như vậy, lúc Phương Chính có được Thiên Long trì thì cũng được đến chín hạt giống hoa sen, về sau sợ quá kinh thế hãi tục, mùa đông mà nở hoa sen sẽ chuốc phiền phức, cho nên không trồng hoa, qua lâu rồi thì quên luôn.
Chờ khi sắp đi Phương Chính mới phát hiện Phương Chính thu hồi nhiều thứ, không ngờ mấy viên hạt giống vẫn còn ở. Thế là Phương Chính rắc hạt giống xuống Nhất Chỉ thôn, hắn tin tưởng dựa vào cảnh đẹp hoa sen có một không hai trên thế giới này, tương lai của Nhất Chỉ thôn sẽ không kém.
Sự thực đúng là vậy, hoa sen bị phát hiện, đã bị người chụp hình đăng lên mạng, nhận lấy vô số lời khen và tò mò, ai nấy la hét đòi đến xem cho biết.
Cùng lúc đó, thôn dân của Nhất Chỉ thôn đã bảo hộ chỗ này, nhanh chóng dựng nhà chòi nhỏ, mỗi ngày hai mươi bốn tiếng có người ở đây canh chừng, phòng ngừa bị người hoặc là bị dã thú gì đó tai họa.
Không được gặp Nhất Chỉ sơn, vì thế mọi người chuyển sang vái cảm tạ hoa sen, có người ném tiền xu vào hồ nước, xem như ao ước nguyện.
Đàm Cử Quốc nhanh chóng viết một tấm biển cấm mọi người không được ném tiền xu, tránh cho phá hủy môi trường sinh thái của hồ nước.
Cùng lúc đó, cả nước đang nghị luận một việc:
- Nhất Chỉ sơn đi đâu?
Trong các diễn đàn lớn trên thế giới cũng sớm nghị luận:
- Một ngọn núi to làm thế nào mà bỗng dưng biến mất?
Cũng có người đồn bên cạnh hội trường trung tâm ở nơi nào đó có thêm một hòn núi lớn, nhưng một lúc sau biến mất, tình nghi là ảo giác hoặc là ảo ảnh.
Đối với việc này, chính phủ sở tại không nhắc một câu nào, mọi người đều cho rằng là lời đồn.
Tóm lại, ngày hôm nay người trên khắp thế giới đều đang tìm Nhất Chỉ sơn, nhưng tìm tới tìm lui mà không tìm thấy.
Cuối cùng mọi người cho ra một kết luận, Nhất Chỉ sơn đi theo Phương Chính cùng phi thăng đến thế giới Cực Lạc.
Cùng lúc đó, càng nhiều người thảo luận khả năng làm việc tốt, tích đức hành thiện sẽ phi thăng thế giới Cực Lạc. Trong phút chốc toàn cầu dấy lên cơn lốc làm việc tốt, điều này làm Phương Chính không ngờ tới.
Thế là khi hòa thượng nào đó xuống núi, chợt phát hiện hình như không có chuyện gì cho hắn làm.
Độc Lang hưng phấn chạy tới báo cáo:
- Sư phụ, bên kia có bà nội lớn tuổi bị té!
Phương Chính nghe vậy nhanh chóng sải chân dài xông về phía bên kia, muốn giúp đỡ, kết quả qua hơn mười giây, Phương Chính vô cùng buồn bực nhìn mười mấy thanh niên trẻ nâng bà già dậy.
Cuối cùng Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu.
Lúc này, Hồng Hài Nhi vui vẻ chạy lại:
- Sư phụ, con làm việc tốt!
Phương Chính nhíu mày hỏi:
- Việc tốt gì?
Hồng Hài Nhi đắc ý nói:
- Một bà nội lớn tuổi muốn băng qua đường, con dìu bà đi qua.
Phương Chính đang định biểu dương hai câu, vừa ngẩng đầu lên thì vội lùi lại, ngửa đầu nhìn trời:
- Bần tăng không quen thí chủ, khuyên thí chủ mau đi đi.
Hồng Hài Nhi nghệch mặt ra:
- Là sao?
Hồng Hài Nhi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bà gài chống gậy chỉ vào mình, nói với một tên cảnh sát:
- Là thằng bé đó! Tôi không cần băng qua đường nhưng thằng bé cứ đòi dìu tôi đi qua, hại tôi muộn giờ khiêu vũ!
Cảnh sát nhìn về hướng Hồng Hài Nhi, đối phương đã nhanh chóng bỏ chạy.
Cảnh sát kêu lên:
- Chạy cái gì? Cậu có làm gì phạm pháp đâu?
Sau đó người này lẩm bẩm:
- Ài, gần đây dấy lên phong trào người tốt quá mãnh liệt, mỗi ngày nhận báo cảnh sát toàn là mấy thứ người này.
Phương Chính nhìn cảnh này, bất đắc dĩ lắc đầu, kêu Hồng Hài Nhi và Độc Lang lại:
- Đi nào!
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Đi đâu hả sư phụ? Đổi thành thị ạ?
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Về núi, ở yên một năm rồi tính, chờ qua đợt phong trào này.
- À.