Chương 1394: Thật Sự Không Phải Cố Ý
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Đồ nhi, có một số việc con vẫn không hiểu.
Hồng Hài Nhi nói:
- Đích thực không hiểu, sư phụ có thể giải thích một chút không?
Phương Chính nói:
- Nếu như bần tăng không phi thăng, thế giới này sợ là khó mà hòa bình.
Hồng Hài Nhi kinh ngạc hỏi:
-Tại sao ạ?
Phương Chính đáp:
- Vừa qua gây động tĩnh quá lớn, đối kháng sức mạnh thiên nhiên cứu tất cả mọi người ra, sức mạnh kinh dị như vậy nếu tiếp tục tồn tại trên cõi đời, con cảm thấy người đời sẽ nghĩ thế nào? Nhìn như thế nào?
Hồng Hài Nhi lắc đầu, không hiểu được.
Phương Chính nói:
- Người thường sẽ có tính ỷ lại với thần thông, nói câu chói tai là nếu như nơi nào xảy ra sự tình, bần tăng không đi cứu thì phỏng chừng sẽ bị mắng thúi đầu.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, da mặt của người dày như vậy, gặp chuyện không thể trách được người thì dù có bị người ta chửi chắc sư phụ cũng không có phản ứng gì?
Phương Chính giơ tay cốc đầu Hồng Hài Nhi:
- Việc này không liên quan da mặt của vi sư mà là vi sư không muốn bọn họ quá mức ỷ lại vào người ngoài, thần thông; Vi sư hy vọng bọn họ dựa vào sức mình nhiều hơn. Đây là nguyên nhân tại sao chùa miếu của vi sư vẫn luôn không tuyển nhận tín đồ loài người, tin tượng thần sẽ quên bản thân, cầu tượng thần liền quên mất bản thân là thần phật. Vi sư không thể cho tất cả đều thành Phật, nhưng ít nhất để lại một cơ hội thành Phật cho họ, đúng không nào?
Hồng Hài Nhi đăm chiêu, hỏi:
- Còn gì nữa không? Không chỉ có bấy nhiêu đây đúng không sư phụ?
Phương Chính nói:
- Sức mạnh cá nhân tốt nhất là đừng vượt trên quy tắc thế gian.
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Việc đó liên quan gì tới việc sư phụ có sức mạnh? Sư phụ sẽ không đi phá hư thế giới.
Phương Chính tiếp tục lắc đầu nói:
- Có khi cân bằng tâm trạng quan trọng hơn là cân bằng sự thật. Huống chi người cầm quyền trong bất cứ thế giới nào đều sẽ không hy vọng có người có thể phá vỡ cân bằng trên đời. Sợ hãi sẽ khiến khắp nơi tích cực chuẩn bị chiến tranh, kết quả chuẩn bị là chiến tranh nổ ra, cuối cùng đưa tới là sinh linh đồ thán. Có lẽ vi sư suy nghĩ nhiều, nhưng đề phòng trước vẫn tốt hơn. Được rồi, không nói chuyện này, chuẩn bị chuyển nhà.
Hồng Hài Nhi tò mò hỏi:
- Sư phụ, chúng ta chuyển đi đâu?
Phương Chính gãi đầu nói:
- Vi sư cũng không biết, mấu chốt là chỉ có thể ngẫu nhiên dùng thần thông, nhưng mặc kệ như thế nào, thử xem liền biết.
Phương Chính cũng luyến tiếc rời khỏi đây, nhưng khi hắn dùng Địa Dũng Kim Liên thì tâm của hắn bỗng nhiên biến lớn. Hắn có được thần thông, xác thực có thể làm nhiều chuyện cho nhiều người hơn. Ngoài ra, không chuyển đi Nhất Chỉ tự thì nơi này cũng sẽ không yên tĩnh, so với bị người quấy rầy, không được yên ổn thì đi luôn cho rồi.
Vì thế, Phương Chính khóa Nhất Chỉ sơn vào Bảo Luân, sau đó động ý niệm:
- Di động!
Cùng lúc đó, trong một hội trường nào đó, mọi người xúm lại bàn bạc điều gì đó.
- Đàm phán lần này chúng ta nhất định không thể tỏ ra yếu thế, dù thế nào cũng phải giành ích lợi lớn nhất lại. Các thứ như y thuật, thần thông chúng ta đều phải tranh thủ!
- Đúng vậy! Không thể vì chỗ bọn họ có thêm một hòa thượng mà chúng ta thay đổi thái độ, như vậy sẽ khiến bọn họ cho rằng chúng ta sợ bọn họ!
- Giữ thái độ cương quyết, cứng rắn đến cùng!
- Tôi ủng hộ!
- Phải cho mọi người đều hiểu được, ai mới là bá chủ thế giới!
. . .
Bùm!
Đột nhiên vang tiếng nổ lớn, mọi người ngạc nhiên phát hiện cửa sổ bị cái gì chặn lại.
Mọi người nhanh chóng chạy ra ngoài xem xét tình huống, chỉ thấy một hòn núi lớn cao ngất đâm mây chắn ở bên ngoài hội trường, nếu núi nghiêng thêm một chút thì...
Mọi người trán rịn mồ hôi.
- Núi này... hình như là Nhất Chỉ sơn.
- Nó đến từ đâu?
- Báo cáo sếp, từ trên trời rơi xuống, quá nhanh, tất cả thiết bị đều không bắt kịp.
- Thưa sếp, tôi cảm thấy đợt đàm phán này của chúng ta nên đứng về phía ích lợi của loài người, mang theo thành ý đi bàn bạc thì hơn.
- Thế giới vốn chung một nhà, đương nhiên cần hài hòa!
- Đúng rồi, là hài hòa.
- Vậy thì hài hòa muôn năm!
Chúng ta có nên leo lên xem không?
- Chẳng lẽ Phương Chính trụ trì còn chưa đi?
- Có đi hay không thì lên xem liền biết.
- Vậy thì đi xem, nếu không thì tôi không yên tâm.
. . .
Đang lúc cả đám người nghệch mặt ra.
Trên đỉnh núi, nhóm người Phương Chính cũng thộn mặt ra.
Mọi người nhìn mấy sợi tóc lưa thưa của Hồng Hài Nhi dựng đứng lên, Cá mặn chép miệng hỏi:
- Sư phụ, người nói bay ổn lắm mà?
Hồng Hài Nhi cười gượng:
- Thì ổn, đáp xuống đất vững vàng. Nhưng ai có thể nói cho đệ, vì sao là rơi từ độ cao mười nghìn thước? Còn nữa, Tịnh Khoan, huynh có thể nhỏ giọng chút được không? Làm đệ sợ muốn chết!
Con sóc tội nghiệp nói:
- Ta cũng không ngờ sẽ như vậy, cao như thế, ta cũng sợ.
Mặt Phương Chính đỏ ửng nói:
- Sai sót, sai sót, vi sư cũng không ngờ sẽ có kết quả như vậy.
Độc Lang hớn hở chạy về báo cáo:
- Sư phụ, con đi xem rồi, không đè trúng người, cũng không làm thủng lỗ mặt đất, quả nhiên là chạm đất vững vàng. Nhưng hình như chúng ta có hàng xóm không quá thân thiện!
Phương Chính nghe vậy nhanh chóng đi tới gần vách núi, lén lút thò đầu trọc dòm xuống dưới, xem xong trán hắn nổi gân xanh lẩm bẩm:
- Cái này... thì ra chạy ra nước ngoài rồi?
Nhìn kiến trúc cạnh núi to, lại xem khoảng cách giữa hai bên, trán Phương Chính toát ra mồ hôi lạnh:
- A Di Đà Phật, suýt chút diệt sạch cao tầng của người ta, chuồn nhanh!
Nói xong, Phương Chính vung tay lên, lại lần nữa phát động Di Sơn Bảo Luân, Nhất Chỉ sơn ầm một tiếng bay khỏi mặt đất, bắn thẳng lên mây xanh.
Bên dưới, những người lãnh đạo vừa sửa sang quần áo, đang định lên núi gặp mặt thoáng chốc xoe tròn mắt nhìn chằm chằm hòn núi to tựa như tên lửa bay lên trời, sau đó vèo một tiếng biến mất trong vầng sáng màu vàng.
Mọi người quay sang ngó nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.
Một người nói:
- Uy hiếp, uy hiếp rõ rành rành!
- Tôi cũng cho là như thế.
- Ngậm miệng! Lỡ như hắn lại đáp xuống thì ai chạy kịp?
- Hài hòa, hài hòa, hài hòa muôn năm!
- Đúng, đúng, đúng!
- Nhớ kỹ, bịt miệng truyền thông!
- Sếp, nói một tin tức kỳ lạ cho sếp biết, cảnh vệ ngoài hội trường không không thấy núi to rơi xuống, nhưng trông thấy bên cạnh chúng ta có thêm một ngọn núi. Còn nữa, rào chắn bị đè hỏng, bên dưới còn có một chiếc... xe của sếp.
- Nói vậy là truyền thông hẳn là không biết gì?
- Núi lớn tồn tại thời gian quá ngắn, mọi người hẳn là chỉ trông thấy nó xuất hiện rồi chớp mắt biến mất, chúng ta có thể nói đây là ảo ảnh.
- Ừm, cứ nói vậy đi. Còn nữa, dặn dò một chút viên chức ngoại giao, hài hòa, hài hòa!
. . .
Phương Chính không biết rằng cử động vô ý của mình dường như khiến người hiểu lầm. Nhưng hiểu lầm này ảnh hưởng sâu xa, các nơi hoàn toàn buông xuống cái tôi lớn, bình tâm trao đổi, căn cứ nguyên tắc hòa bình, công bình vân vân, tạo phúc cho loài người.