Chương 1393: Lòng Người Vốn Thiệ
- Hỡi các anh em Đông Bắc, không cần nói nhiều, mạng sống của chúng ta được Phương Chính trụ trì cứu, tuy gặp tai, nhưng người còn sống, người còn thì nhà còn. Tôi cảm thấy chúng ta không mất mát nhiều như trong tưởng tượng. Sau khi xây dựng lại quê hương, tôi muốn quyên tiền mở rộng Nhất Chỉ tự! Mặc kệ Phương Chính trụ trì còn ở hay không thì chúng ta chỉ có thể báo đáp Đại sư được bấy nhiêu!
- Đúng vậy! Mở rộng Nhất Chỉ tự!
- Đúng rồi, Phương Chính trụ trì không còn ở nhưng đệ tử của Đại sư vẫn còn đây! Mở rộng Nhất Chỉ tự, tiếp tục truyền thiện hạnh của Phương Chính trụ trì!
- Tôi cũng quyên tiền!
- Tuy rằng tôi không phải người Đông Bắc nhưng chuyện như vậy xin hãy tính luôn phần của tôi.
- Thêm tôi nữa, tôi cũng quyên!
. . .
Trên internet ồn ào, Vương Hữu Quý vốn làm công tác gây dựng lại cũng biết được tin tức, nhanh chóng chạy đến Nhất Chỉ tự.
Vương Hữu Quý mới chạy được hai bước thì bắt gặp một tiểu hòa thượng đang đi tới.
- Tịnh Tâm pháp sư, sao người xuống núi? Trên núi có ổn không? Sư phụ của cậu đã về chưa?
Vương Hữu Quý thật sự sốt ruột, đối với nhiều người thì Phương Chính là bùa hộ mệnh, đó là người có đại thần thông.
Nhưng với người của Nhất Chỉ thôn thì không chỉ là vấn đề nguồn kinh tế, nguyên nhân lớn hơn nữa là quan tâm thật lòng.
Đối với bọn họ thì Phương Chính là người nhà, hơn nhiều thứ khác.
Dù sao bọn họ nhìn Phương Chính lớn lên, hắn bị bệnh thì cũng có họ chăm con sóc, bây giờ đứa trẻ này đã lớn, bay xa, sao bọn họ có thể không bận lòng?
Hồng Hài Nhi chắp hai tay nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ không nên kích động. Gia sư đã rời đi, nhưng lúc gia sư sắp đi có để lại lời nhắn. Tài liệu mở rộng chùa miếu đặt ở trên núi thì sư phụ định nhờ thí chủ bán chúng nó, bán được tiền hãy dùng vào việc trợ giúp mọi người xây dựng lại quê nhà.
Vương Hữu Quý nghe vậy lộ vẻ mặt cay đắng, thở dài một tiếng nói:
- Ài, đứa trẻ này chung quy đã lớn, tâm cảnh cũng khác xưa.
Nói đến đây, Vương Hữu Quý nhìn Hồng Hài Nhi, hỏi:
- Thật sự không trở lại nữa sao?
Hồng Hài Nhi cười cười, không nói gì. Hồng Hài Nhi bình thường nói dối không đỏ mặt, nhưng không hiểu sao nhìn Vương Hữu Quý trước mắt mình vẻ mặt thoáng chốc trở nên tang thương thì không nói được một câu dối lừa nào, đành cười cho qua chuyện.
Vương Hữu Quý lắc đầu, nói:
- Thôi, cậu đừng lừa tôi vui làm chi, cho tôi hy vọng chẳng bằng ngay từ đầu không cho. Đứa nhỏ Phương Chính có thể đến thế giới Cực Lạc, có thể thành Phật cũng là một việc tốt. Tôi xuống núi đây, kêu người lên núi vận chuyển gỗ, bán được tiền tôi sẽ ghi rõ ràng ra, sau đó giao cho cậu. Yên tâm, tôi sẽ không dùng một đồng nào cho việc khác, nhất định dùng đúng chỗ cần nhất.
Hồng Hài Nhi chắp hai tay nói:
- Nếu sư phụ đã giao tất cả cho thí chủ thì bần tăng tự nhiên yên tâm. Thí chủ, sư phụ rời đi, trên núi còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, bần tăng cáo từ. À, còn có một việc, rất có thể Nhất Chỉ tự phải dời đi.
- Dời đi?
Vương Hữu Quý kinh ngạc hỏi:
- Sư phụ của cậu không còn ở, sao các cậu chuyển nhà đi? Ở lại đây thì chúng tôi còn có thể chăm con sóc một chút, rời khỏi đây thì các cậu đi đâu?
Hồng Hài Nhi vung ống tay áo, cười nói
- Không phải bần tăng muốn chuyển đi mà là Nhất Chỉ tự sắp chuyển đi.
Vương Hữu Quý nghe mơ hồ, hỏi:
- Tôi nghe không hiểu, Nhất Chỉ tự chuyển nhà chẳng phải là các cậu dọn đi sao? Chẳng lẽ các cậu mốn hoàn tục?
Hồng Hài Nhi chỉ cười cười, không nói nhiều, phất tay, bước đi.
Vương Hữu Quý ôm một bụng nghi hoặc, nhưng ngại đuổi theo hỏi, xoay người chuẩn bị tìm người lên núi vận chuyển đồ gỗ.
Kết quả xoay người lại, Vương Hữu Quý ngạc nhiên phát hiện đồ gỗ đã bị người chuyển xuống xếp ngay ngắn một đống từ khi nào.
Càng làm Vương Hữu Quý ngạc nhiên là số lượng đồ gỗ, qua lâu như vậy, một số tài liệu đã bị các thợ xây chế tạo thành vật để xây nhà, lẽ ra tài liệu nên bị thiếu một ít, nhưng mọi thứ trước mắt đều đầy đủ như mới ban đầu!
Vương Hữu Quý lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ thời gian đảo ngược? Hoặc lại là thần thông quấy phá?
Nhưng sự tình liên quan Nhất Chỉ tự thì dù phát sinh cái gì cũng không kỳ lạ.
Mặc kệ thế nào, Vương Hữu Quý làm theo lời Phương Chính nói, liên hệ người gìn giữ kỹ mớ đồ gỗ này, cũng bắt đầu liên hệ người mua.
Tống Nhị Cẩu nhìn mớ đồ gỗ này, đau lòng hỏi:
- Thôn trưởng, phải bán hết số đồ gỗ này sao?
Trần Kim nói:
- Thôn trưởng, bán hết gỗ đi rồi sử dụng tiền như thế nào? Tôi cảm thấy số tiền này để trong thôn chúng ta thì hơi phỏng tay.
Tôn Tiền Trình hùa theo:
- Tôi cũng cảm thấy phỏng tay, hơn một năm nay chúng ta cũng kiếm được chút tiền. Hơn nữa đợt động đất này không tạo thành mất mát quá lớn cho thôn chúng ta, trở về dọn dẹp chút, gia cố nhà một chút là được. Trong thành phố ngược lại bị tổn thất rất lớn, hay là mình quyên hết tiền đi?
Đàm Cử Quốc cười nói:
- Coi như mấy đứa có giác ngộ và lương tâm, nhưng tôi thì thấy không nên quyên hết tiền.
Tống Nhị Cẩu ngạc nhiên:
- Chú Đàm, chú nói lời này thì hơi không giác ngộ.
Đàm Cử Quốc huơ nõ điếu gõ đầu của gã, cười mắng:
- Yên tâm, nếu cháu có giác ngộ cao hơn chút thì giao chức bí thư này cho cháu làm.
Tống Nhị Cẩu nhe răng, vội lắc đầu, nói:
- Bỏ đi, tôi không làm được...
Vương Hữu Quý nói:
- Tôi cũng đồng ý với bí thư. Phương Chính nói là giúp đỡ kiến thiết khu vực bị thảm họa, chỗ chúng ta cũng nằm trong khu vực bị thảm họa, giữ lại ít tiền cũng không có gì quá mức. Vậy đi, mặc kệ bán được bao nhiêu, thôn chúng ta giữ lại một nghìn.
- A...
Mọi người câm nín, một nghìn? Nhiêu đó thì làm được gì?
Trần Kim nói:
- Tôi biết rồi! Ông giữ lại một ít cho có thôi, dù sao mưa móc tưới đều. Đây là quà tặng cuối cùng của Phương Chính, chúng ta cũng dính một ít phúc khí, là như vậy đúng không?
Vương Hữu Quý cười cười, tiếp tục nói:
- Tôi còn có một đề nghị, mọi người cùng nghe xem. Thôn chúng ta có thể phát triển lên đương nhiên nhờ vào Nhất Chỉ sơn, còn có một nguyên nhân là dựa vào người ở những nơi như huyện Tùng Vũ chịu đến ngắm cảnh, bỏ tiền ra mới được như ngày nay. Hiện giờ mọi người đều gặp tai, chúng ta không mất mát quá lớn...
Tống Nhị Cẩu là người ồn ào đầu tiên:
- Thôn trưởng, cứ nói lòng vòng như vậy không thấy phiền sao? Quyên tiền chứ có gì to tát, tôi quyên!
Nhóm người Trần Kim, Tôn Tiền Trình, Dương Hoa nghe vậy cũng vui vẻ giơ tay lên theo:
- Quyên!
Đàm Cử Quốc cười mắng:
- Vậy được rồi, trở về muốn quyên bao nhiêu thì tự ném vào thùng, qua đây đăng ký, tự viết số tiền ra. Không cho phép viết thiếu, cũng không được viết dư ra nhiều, nếu bị điều tra ra thì đừng trách ông già này vứt nõ điếu, dùng đòn gánh quất mấy người!
Mọi người cười phá lên:
- Bí thư, động đất mạnh như vậy mà cũng vượt qua được, chúng tôi đã sớm nhìn thấu. Làm người thì sống nên ra dáng con người, cái gì cũng chỉ biết lo cho bản thân thì không phải người mà là gia súc.
. . .
Không ai phát hiện, từ khi nào trong thôn có thêm một người, người đó đứng bên cạnh họ, lặng lẽ nhìn bọn họ, cười khẽ, cuối cùng chắp hai tay, niệm phật hiệu, xoay người rời đi.
Đường lên núi.
Hồng Hài Nhi vẻ mặt khó hiểu hỏi:
- Sư phụ, con vẫn luôn không hiểu tại sao cuối cùng người vẫn muốn phi thăng? Làm như vậy chẳng phải là bỏ hết mọi cố gắng vất vả cực khổ nhiều năm qua của người sao?