Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1392

Chương 1392: Khiêm Tốn Một Chút

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1392: Khiêm Tốn Một Chút

Khẽ khàng đẩy cửa thiền phòng, trong phòng chung quy vẫn không có Nhất Chỉ thiền sư, nhưng mọi thứ đều trở lại dáng vẻ khi Nhất Chỉ thiền sư đi.

Giường đất mặc dù tả tơi lại rất sạch sẽ, ngay ngắn, một bộ chăn đệm được xếp gọn gàng đặt ở đầu giường sưởi, trên đất còn có một đôi giày, đó là Nhất Chỉ tự vì thuận tiện, nhặt giày vải thôn dân bỏ đi, sửa lại thành dép lê.

Lúc trước Phương Chính còn tưởng giày này bị hệ thống ném rồi, bây giờ hắn mới biết, hóa ra hệ thống không hề bỏ đi, chỉ là giúp hắn giữ lại mà thôi. Tủ vẫn là cái tủ cũ kỹ bôi dầu đỏ, mở ra, bên trong là một bộ tăng y chắp vá đủ kiểu.

Phương Chính nhìn bộ tăng y kia, mỉm cười lấy ra, choàng lên người mình, soi gương, tuy là không lộng lẫy, phiêu dật, vô cùng tiên khí như Nguyệt Bạch Tăng Y, nhưng mà Phương Chính chưa bao giờ thấy mình là một người chứ không phải thần như hôm nay.

- Mình chính là mình, đây mới là mình... sau khi buông bỏ mọi thứ, nhìn thấy mới là mình.

Phương Chính nhìn bản thân trong gương, hài lòng cười. Giờ phút này tâm tình của hắn vô cùng nhẹ nhõm, còn nhẹ nhõm hơn so với lúc trước Nhất Chỉ tự hưng thịnh nhất, được vạn người kính ngưỡng.

- Khó trách Nhất Chỉ thiền sư thà rằng chết già, nghèo chết cũng phải ở trên núi này, thì ra trong lòng người đã sớm nhìn thấy hết thảy, trong lòng tự do tự tại, như thế nào lại quan tâm mọi thứ rách nát bên ngoài này?

Phương Chính khẽ cười, mở cái tủ tồi tàn Nhất Chỉ thiền sư để lại. Dưới đáy tủ, Phương Chính kinh ngạc tìm ra một lá thư.

- Hệ thống, sao trước đây ta không thấy lá thư này?

Phương Chính nhìn chữ viết trên thư, chính là thư của Nhất Chỉ thiền sư viết cho hắn.

Hệ thống nói:

"Khi đó giúp ngươi sửa sang tự viện, những đồ vật này đều được cất tạm lại. Hơn nữa, ta có thể cảm thấy, ngươi của lúc đó không thích hợp xem thư. Bây giờ, ngươi có thể bỏ qua mọi thứ, cứu thế nhân. Cũng có thể thoát khỏi phồn hoa, quay về giản dị, còn vui vẻ thích thú, tâm cảnh cũng đủ, cho nên ta đặt lá thư này lại."

Phương Chính gật gật đầu mở thư ra xem.

"Đồ nhi, phỏng chừng khi con nhìn thấy bức thư này, vi sư đã đi rồi. Ừm... con vừa tốt nghiệp cấp 3, nói đi con có thể không hiểu, vẫn nói là chết đi."

Nhìn thấy câu này, trán Phương Chính đều có vạch đen, sư phụ này chết rồi vẫn không quên nói xấu hắn, tiếp tục xem.

"Đồ nhi, con vẫn luôn hỏi vi sư vì sao không xuống núi. Vi sư mỗi lần đều không trả lời con, mà người cũng chết rồi, cũng phải cho con một đáp án vậy. Sơn hào hải vị, của ngon vật lạ, mỹ nữ như mây, vạn người cúng bái vi sư đều đã hưởng thụ qua. Khi vi sư chưa xuất gia là một kẻ ăn chơi, đi khắp thế giới, biết được rất nhiều cái gọi là tính người.

Một hôm ngộ đạo, bước vào Phật đường từ bỏ mọi thứ, từ đó đi lên con đường tu Phật không giống với nhiều người khác Vi sư vẫn luôn cho rằng, thế gian vốn không có Phật, nhiều người có lòng thiện mới có Phật. Người đời đều là Phật, bái Phật hay không kỳ thật cũng không có ý nghĩa, không có gì thì phản tỉnh bản thân, xem thử những việc mình làm có đúng với lương tâm hay không. Đúng thì nỗ lực tiếp tục.. Không đúng thì sớm ngày sửa đổi, người như vậy mỗi ngày đều thích tu hành, cuối cùng sẽ tu thành chính quả, thành Phật mà đi. Nhưng mà lý luận này bị một số ít tăng nhân giả gạt bỏ, cho nên vi sư đã có xích mích với bọn họ, đến đây trùng kiến sơn môn, muốn gầy dựng sự nghiệp một phen.

Kết quả... vi sư nhận ra hình như lý luận của mình cũng không được người chào đón. Con người theo đuổi danh lợi, không có lợi thì không có động lực mưu cầu, vi sư rất mê mang, là mình đã sai sao? Cố gắng nhiều năm, vi sư mệt mỏi, thế là lựa chọn từ bỏ, không đi truyền đạo, không giảng kinh nữa, yên ổn làm một hòa thượng vô vi, giống như đạo sĩ ở núi kế bên, xuất thế độc cư. Vi sư thích cảm giác yên tĩnh này, không có phân tranh, mặt trời lên thì làm ruộng, mặt trời lặn nghỉ ngơi, đốt đèn bầu bạn với Phật.

Vốn cho rằng mình sẽ chết cô độc, không thành tựu gì, nhưng mà vi sư nhận ra, sau khi trải qua muôn vạn sự đời, đến vùng núi hoang sơ này, bình tĩnh lại, dùng giác độ của một người đứng xem quay đầu nhìn lại, lại càng thấu triệt rõ ràng hơn. Đương nhiên, vi sư không hi vọng con sẽ đi theo đường cũ của vi sư, dù sao người không nhập thế, bất luận thiền lý có cao đến đâu, năng lực mạnh thế nào đều không có ý nghĩa gì với thế giới này.

Vi sư hi vọng con có thể có tiền đồ hơn, ít ra phải có tiền đồ hơn vi sư. Nhưng mà vi sư muốn nhắc nhở con, mặc kệ thế giới bên ngoài tuyệt vời ra sao, vi sư hi vọng trong lòng con từ đầu đến cuối có ngôi miếu nát này. Bởi vì chỉ có ở đây, mới là ở ngoài hồng trần, mới có thể lấy ánh mắt người ngoài cuộc ngắm nhìn thế giới, nhìn càng rõ, càng chân thật, không bị hồng trần mê hoặc, theo đuổi mộng tưởng bản tâm."

Thư đến đây đã hết. Phương Chính lại thấy có chút cảm khái, nói với hệ thống từ tận đáy lòng:

- Cảm ơn.

Hệ thống không lên tiếng, cũng không biết có nghe thấy không. Cho nên Phương Chính cảm ơn hệ thống là vì hệ thống đã đưa bức thư này cho hắn vào lúc thích hợp. Nếu như theo tâm tính ban đầu của Phương Chính mà đưa thư cho hắn xem, cũng không có hiệu quả gì, căn bản không vào não được. Đoán chừng nhất định sẽ đi vào hồng trần sứt đầu mẻ trán, mới suy nghĩ lại giá trị của bức thư này.

Nhưng mà bây giờ không giống vậy, Phương Chính cũng đã cảm nhận vinh quang tiếng tăm lừng lẫy, công thành danh toại, thậm chí chỉ cần hắn muốn, lúc nào cũng có thể trở lại đỉnh cao, thậm chí còn cao hơn nữa. Nhưng đã không cần nữa, Phương Chính bỗng thấy không còn hứng thú với những thứ này, hành thiện tích đức vốn là việc một người nên làm. Trước kia hắn làm quá phách lối, muốn lấn át mọi thứ.

Dù sao trên thế giới này có bảy tỷ người, mỗi ngày có biết bao chuyện xảy ra không đếm được, mà người thật có thể giúp đỡ đa số người vượt qua khó khăn tuyệt đối không phải là Phương Chính, mà là vô số người hùng vô danh. Phương Chính nổi trội như vậy cuốn lấy sự tập trung của vô số người lên người hắn, bỏ qua những người hùng vô danh bên cạnh, đây cũng không phải là chuyện tốt.

Cho nên Phương Chính quyết định, kể từ ngày hôm nay, khiêm tốn, khiêm nhường, khiêm tốn...

"Ding! Chúc mừng ngươi, lần này biểu hiện trong trận động đất của ngươi xuất sắc, cứu được rất nhiều người, thưởng một lần rút thăm. Ngoài ra, ngươi cứu được tổng cộng 30 ngàn mạng sống, giúp một 1,3 triệu người thoát nạn, ngươi nhận được tổng cộng 1,39 triệu công đức. Đồng thời biểu hiện của ngươi đã được truyền ra toàn thế giới, thanh danh của ngươi đã có sức ảnh hưởng nhất định tới quốc tế. Nhưng mà ngươi làm dáng vẻ rời đi cuối cùng, cho nên mọi người đều cho rằng ngươi đã đi. Vì vậy thanh danh của ngươi về 0."

Phương Chính nghe xong kinh ngạc:

- 1,39 triệu công đức? Còn có rút thưởng?

Hệ thống cười nói:

"Đúng vậy, cho nên lần này tuy rằng ngươi lỗ vốn nhiều, nhưng mà tóm lại cuối cùng vẫn không coi là chịu thiệt gì."

Phương Chính nghe vậy cũng vui vẻ, còn danh vọng? Phương Chính một khi đã buông bỏ thì sao còn để ý danh vọng lớn nhỏ gì nữa?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay