Chương 1391: Linh Đài Phương Thốn Mạc Nhiễm Kim
Khi mọi người ngẩng đầu nhìn tượng phật khổng lồ trên trời, thấy trong lòng bàn tay tượng Phật nâng một người, một thân áo trắng hơn tuyết, mặt như ngọc, nhưng dáng vẻ trang nghiêm khiến người dâng lòng tôn kính. Có người nhận ra Phương Chính.
- Đó là Phương Chính trụ trì!
- Là Phương Chính trụ trì đã cứu chúng ta!
- A Di Đà Phật, cảm ơn Phương Chính trụ trì đã cứu cả nhà tôi...
- Tạ ân Phương Chính trụ trì!
- Tạ ân Phương Chính trụ trì nhiều lắm!
...
Mọi người rối rít cúi người chào và nói cảm ơn. Phương Chính ở trên không, đôi mắt như Thần Nhãn quét qua tất cả mọi người ở đây. Hắn nhìn thấy người mẹ vì cứu con mà chết, cũng nhìn thấy người chồng vì vợ mà không chùn bước, nhìn thấy cô giáo vì bảo vệ học sinh và mấy học sinh, cũng thấy người mẹ ôm con sơ sinh khẽ cười, thấy người cha cho dù chết đi cũng vẫn bảo vệ con mình. Nhìn những nụ cười trên mặt những người này, Phương Chính cũng nở nụ cười. Vốn hắn đã tiêu hết mọi thứ, tiêu nhiều công đức như vậy bỗng nhiên cảm thấy, hình như cảm xúc cũng không tệ như vậy.
Hệ thống nhắc nhở:
"Đến một phút rồi, mau thu lại thần thông."
Phương Chính gật gật đầu, lúc Phương Chính sắp thu lại thần thông bỗng nghĩ tới gì đó, phất tay cao giọng nói:
- Trong lòng hữu thiện, bạn chính là Phật! Sau hôm nay, bần tăng rời đi, hi vọng các thí chủ có thể trân trọng sự sống hôm nay, đối xử tử tế với mình, đối xử tử tế với người khác, A Di Đà Phật.
Nói xong, tượng Phật khổng lồ đưa Phương Chính bay lên trời biến mất trong không trung. Mọi người sững sờ, không biết nên nói cái gì mới được. Mất hồi lâu, mọi người mới lấy lại tinh thần.
- Phương Chính Đại sư đi rồi.
- Phương Chính Đại sư hình như đi thật rồi, vì sao ngài ấy phải đi?
- Đúng vậy, Phương Chính Đại sư vì sao phải đi?
- Ngài ấy là thần thủ hộ của chúng ta mà.
- Đại sư từng nói, trong lòng hữu thiện, chúng ta chính là Phật. Trải qua sống chết, tôi cũng nhìn thấu rất nhiều thứ, mặc kệ có được bao nhiêu, khi chết đi cái gì cũng không mang theo được. Tôi chỉ muốn trân trọng, yêu quý mỗi người bên cạnh mình.
- Đúng rồi, từ đường chết bò trở về, đột nhiên cảm thấy, những cái gọi là stress trước kia gặp được không tính là gì. Còn sống thật tốt... mạng còn lại của tôi cũng chỉ muốn sống cho thật tốt.
- Đại sư giúp chúng ta rồi lại đi mất. Tôi thật sự nghi ngờ, ngài ấy rời đi là bởi vì đại thần thông lần này... giống như trong tiểu thuyết vậy á, bộc phát quá mạnh, pháp tắc không áp chế nổi, phi thăng luôn. Một khi Đại sư muốn giúp càng nhiều người, nếu là nguyện vọng của ngài ấy, vậy thì chúng ta thực hiện nó đi.
Mọi người gật đầu tới tấp tỏ ý tán thành.
- Sư phụ, người trở về rồi, nhà chúng ta tự nhiên biến thành thế này.
Phương Chính đương nhiên không bay xa mà là lượn một vòng lập tức chạy về Nhất Chỉ tự xem tình hình ra sao. Kết quả Phương Chính vừa đáp xuống chỉ thấy Nhất Chỉ tự hoàn toàn biến dạng. Thiên Long Trì, cầu Nại Hà, Hàn Trúc tất cả đều không còn, chỉ còn lại một ngôi miếu nhỏ rách nát, trên ngôi miếu nhỏ có một tấm bảng hiệu phất phơ đón gió: "Nhất Chỉ miếu"
Độc Lang nói:
- Sư phụ, những người kia vừa nãy đã được chuyển đến dưới núi, trên núi đột nhiên biến thành thế này, con cũng không để bọn họ lên. Vả lại mọi người đều không biết khi nào còn có dư chấn, cho nên đều trốn ở bên ngoài cả.
Phương Chính gật gật đầu không nói lời nào. Cá mặn nói:
- Ầy, đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Tự viện đẹp đẽ của chúng ta bỗng nhiên biến thành dạng này. Tốt xấu gì cũng giữ lại cho con một vũng nước chứ... Giờ thì hay rồi, làm một con cá ngay cả nước cũng không có.
Hồng Hài Nhi nói:
- Đây là tự viện tồi tàn nhất mà con từng thấy.
- Cũng may nhà con vẫn còn.
Con sóc nhìn thấy cây bồ đề vẫn còn tươi tốt, vỗ ngực nhỏ thở phào nhẹ nhõm. Phương Chính vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn thật cẩn thận, Nhất Chỉ tự thật sự đã trở về dáng vẻ Nhất Chỉ miếu năm xưa, vách tường đổ nát, phòng ốc lụp xụp, cửa tả tơi... ngay cả tượng Vi Đà cũng tàn tạ. Duy nhất không giống chính hẳn là cây bồ đề mùa đông nảy mầm dưới sự hun đúc của hương hỏa, nguyện lực và Phật khí.
Nhưng mà toàn bộ vẫn khiến Phương Chính chợt tìm lại được cảm giác khi ở trong tự viện cùng với Nhất Chỉ thiền sư, cảm giác bỗng nhiên trở về tuổi thơ khiến lòng hắn run rẩy. Cảm giác quen thuộc ấy làm mắt Phương Chính rưng rưng... lúc này hắn chợt thấy, thật ra tự viện có lớn, có huy hoàng cỡ nào cũng không phải thứ hắn theo đuổi. Thứ hắn theo đuổi thật sự vẫn là mọi thứ ban sơ nhất.
Trong mơ hồ, Phương Chính giống như nhìn thấy Nhất Chỉ thiền sư đứng ở cổng, dùng một ngón tay cầm bút, đang viết câu đối. Lại phảng phất như nhìn thấy Nhất Chỉ thiền sư đứng trong tự viện cười với hắn... Phương Chính chắp tay nói:
- Linh đài phương thốn mạc nhiễm kim, phồn hoa tận khứ phương hiển chân... Trước kia không hiểu, bây giờ đã hiểu, A Di Đà Phật.
Con sóc nghe không hiểu:
- Sư phụ, câu người nói nghĩa là gì ạ?
Sau khi Phương Chính ngẫm nghĩ, cười nói:
- Nghĩa là ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó nhà mình, đi thôi, về nhà!
Phương Chính đi vào trong Nhất Chỉ miếu. Hồng Hài Nhi, Cá mặn, Độc Lang, Con khỉ, Con sóc nhìn nhau, rõ ràng vẫn không hiểu ý của Phương Chính, nhưng vẫn đi theo vào. Phương Chính đi vào sân sau, việc đầu tiên chính là tìm mấy thứ giúp Độc Lang làm một cái ổ mới hoàn toàn. Phương Chính phát hiện, mặc dù hệ thống nói sẽ mang đi tất cả đồ vật, nhưng mà những kỹ thuật hắn đã học lại vẫn còn giữ lại, cho nên làm một vài thứ đương nhiên thuận lợi.
Sau đó Phương Chính lại tìm vài tấm ván gỗ cũ, làm một cái giường cho Con khỉ, bởi vì không có dư vật liệu nên Hồng Hài Nhi dứt khoát tạm thời chen chung một giường với Con khỉ.
Cá mặn đáng thương nhìn Phương Chính:
- Sư phụ, bọn họ đều có ổ, còn con thì sao?
Phương Chính nghĩ ngợi, nói:
- Con ngủ ở Phật Đường đi.
Cá mặn cũng không chê, trái lại kiến trúc ở Phật Đường còn tốt hơn nhà bếp, thế là hớn hở đi.
Sắp xếp xong cho mọi người, Phương Chính lúc này mới quay đầu nhìn về phía thiền phòng ở giữa, đó là thiền phòng của Nhất Chỉ thiền sư, lúc sau hệ thống thay đổi tự viện, Phương Chính đi vào cũng thấy đã được đổi mới. Khi đó Phương Chính còn thấy hoàn cảnh sạch sẽ rất tốt...
Nhưng mà bây giờ, Phương Chính mới nhận ra, hóa ra lúc ấy hắn cũng không hề tha thiết thiền phòng sạch sẽ đẹp đẽ, mà là muốn rời xa Nhất Chỉ thiền sư, quên đi một số thứ, bớt đau khổ. Đó là một loại trốn tránh...
Bây giờ, quay lại thấy thiền phòng này, Phương Chính không sợ hãi, có chăng chỉ là xúc động, sự xúc động khi áo gấm về làng, trở về cố hương. Tựa như trong thiền phòng vẫn có một lão tăng đang ngồi, tựa như khi hắn mở cửa lão tăng vẫn sẽ gõ trán hắn, răn dạy hắn nhớ gõ cửa.