Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1390

Chương 1390: Địa Dũng Kim Liê

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1390: Địa Dũng Kim Liê

Nhưng mà Phương Chính lại nhìn thấy, tính mạng của cô nhanh chóng biến mất, ánh mắt càng lúc càng ảm đạm, con ngươi bắt đầu rời rạc.

- Cục cưng, mẹ sắp ngủ rồi, ngủ giống như bình thường, con đừng sợ, mẹ vẫn luôn bên cạnh con. Đói thì có sữa, mẹ vẫn còn sữa cho con. Cố gắng lên nhất định sẽ sống thật tốt. Ngoan...

Cô nói xong câu cuối cùng liền không còn động tĩnh gì, tuy rằng cô nói rất nhẹ, nhưng cho dù là đi vẫn như cũ không nhắm mắt, cô vẫn lo lắng cho con mình.

Hình ảnh lần nữa tan vỡ. Từng tiếng kêu nghẹn ngào vang lên:

- Ba... ba? Ba buông tay, ba nói chuyện đi.

Phương Chính nhìn thấy hình ảnh rơm rớm nước mắt nhòe đi, một người đàn ông dùng tấm lưng rộng, kẹp một cây trúc, hai tay như gọng sắt ôm chặt hai đứa trẻ trong lòng. Hai đứa trẻ đang hét gọi, nhưng mà người đàn ông đã không còn tiếng động. Nhưng mà cơ thể hắn vẫn to lớn, giữ vững tư thế y như lúc ra đi, cố gắng bảo vệ cho con mình. Đúng lúc này, đất đá bị dời ra, có tiếng hô hoán truyền tới:

- Người ở đây! Bác sĩ mau tới đây!

Tiếng nói rất loạn rất gấp, nhưng mà Phương Chính nhìn thấy, một vài cảnh sát vũ trang và binh sĩ mặc kệ nguy hiểm cơn dư chấn lao vào dỡ gạch dọn đá, mấy binh sĩ này gương mặt không sờn, chỉ có lo lắng sốt ruột, vào lúc này, bọn hắn hình như đã quên mình vẫn còn rất trẻ. Có người hét lên:

- Không xong, cánh tay của anh ta đã cứng lại ôm chặt đứa trẻ rồi, không kéo ra được.

- Hết cách rồi, cưa cánh tay cứu đứa trẻ ra. Người anh em, xin lỗi, vì con của anh, xin tha thứ cho bọn tôi, chúng tôi không có thời gian.

Có người la lên, vừa nói vừa quỳ xuống dập đầu ba cái, sau đó nhanh chóng ra tay. Binh sĩ ra tay vừa cưa cánh tay của người đàn ông, vừa khóc, không cầm được nước mắt, khóc không ngừng. Khi hai đứa bé bị ôm đi, dư chấn lại bắt đầu.

- Đủ rồi!

Phương Chính cũng không cầm được nỗi đau trong lòng nữa, giận dữ gầm lên, tất cả cảnh tượng trước mắt đều biến mất. Quay lại hiện thực, hắn lần nữa thấy rõ trước mắt. Cá mặn cấp bách hỏi:

- Sư phụ, sao thế?

Phương Chính nói:

- Không có gì, con không cần chạy nữa, vi sư đi!

Cá mặn khó hiểu, Phương Chính đi? Hắn chẳng lẽ càng nhanh hơn Cá mặn sao? Chỉ thấy Phương Chính lấy xuống phật châu, đây là Phật Châu Thủ Liên lúc trước nhận được, tổng cộng mười tám viên phật châu, mỗi một hạt đều có thể thi triển một thần thông, chính là vật áp đáy hòm, bình thường căn bản đều không nỡ lấy ra dùng. Bây giờ cũng không có gì là không nỡ nữa, giật xuống một hạt ném ra nói:

- Mau dừng trận động đất này lại đi!

Kết quả động đất vẫn còn chấn động. Phương Chính gấp gáp:

- Hệ thống, có chuyện gì xảy ra vậy?

Hệ thống đáp:

"Phật châu mặc dù có thể thi triển thần thông, nhưng mà Phật Châu Thủ Liên của ngươi rút được đẳng cấp không cao, căn bản không cách nào chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Chí ít một viên này của ngươi là vô dụng."

Phương Chính không nói hai lời ném hết tất cả Phương Chính ra thét lớn:

- Vậy thì toàn bộ! Dừng lại cơn động đất chết tiệt này đi!

Toàn bộ phật châu đều vỡ vụn, thế nhưng động đất vẫn còn tiếp tục. Chỉ là nhỏ hơn khi nãy một chút mà thôi.

Hệ thống thở dài:

"Haiz... động đất là sức mạnh của thiên nhiên, phật châu của ngươi lại là phật châu cơ bản nhất, dù cho ném toàn bộ ra lại thế nào?"

Phương Chính nghe xong lập tức nóng nảy:

- Vậy phải làm thế nào? Chẳng lẽ bần tăng cứ trơ mắt như vậy nhìn mọi chuyện xảy ra dưới mí mắt như vậy ư?

Lần đầu tiên Phương Chính hận thần thông của mình không đủ mạnh. Phương Chính kêu lên:

- Thần Cảnh Thông... đúng rồi, Thần Cảnh Thông! Hệ thống, có cách giúp ta tăng tỉ lệ chọn thần thông trong Thần Cảnh Thông hay không? Ta muốn thần thông mạnh nhất, cứu người!"

"Có thể."

Phương Chính la lên:

- Vậy còn nói gì nữa? Làm đi!

Hệ thống hỏi:

"Nhưng mà ngươi xác định ngươi đánh đổi nổi không?"

Phương Chính sửng sốt:

- Giá đắt? Giá gì?

Hệ thống đáp:

"Ngươi bây giờ và ngươi trong quá khứ không giống nhau, lúc đó ta giúp ngươi, là vì khi đó ngươi đều sử dụng thần thông nhỏ, giúp ngươi một tay cũng không khó. Nhưng mà hiện tại, thần thông nhỏ đối với ngươi đã không có tác dụng, cái ngươi cần là đại thần thông có thể chống lại sức mạnh thiên nhiên, cho nên ta không giúp được. Nhưng mà, trên thế giới này không có cái gì mà công đức không làm được."

Phương Chính run lên trong lòng, loáng thoáng đoán ra ý của hệ thống, nói:

- Làm đi!

Hệ thống hỏi:

"Ngươi không hỏi thử là trả giá gì?"

Phương Chính thở dài:

- Hỏi rồi thì không làm à? Một khi đã nhất định phải làm thì làm thôi!

Hệ thống nói:

"Ta vẫn phải nói với ngươi, có được một phút đại thần thông, trong thời gian này ngươi có thể vận chuyển đại thần thông trong Thần Cảnh Thông chống lại thiên tai, nhưng mà ta khuyên ngươi, cố hết sức không được cứng đối cứng với thiên nhiên, nếu không tự gánh hậu quả. Nhưng mà đại giới của thần thông kiểu này cực lớn, tất cả công đức của ngươi đều bị tiêu hao sạch, bao gồm điểm công đức tích lũy! Đồng thời cũng bao gồm toàn bộ pháp bảo, mọi thứ đạt được khi thăng cấp tự viện. Cũng là nói, ngươi dùng mọi thứ của ngươi tới đổi một phút này. Ngươi xác định đổi ư?"

Phương Chính nhớ tới những cảnh tượng kia thấy mới nãy, không hề do dự nói:

- Đổi!

"A Di Đà Phật!"

Hệ thống lần đầu tiên niệm phật hiệu, ngay lập tức Phương Chính cảm thấy trong người bỗng nhiên dâng trào lực lượng vô tận. Phương Chính biết, đại thần thông đã bắt đầu, không có dư nhiều thời gian để lãng phí, hắn nhất định phải nhanh hết sức. Phương Chính lập tứ thi triển thần thông - Súc Địa Thành Thốn!

Một bước bước ra, chớp mắt liền đến ngoài cách 10 km bên ngoài Tùng Vũ huyện.

- A Di Đà Phật, lên!

Phương Chính thoạt nghĩ, cả người bay lên không, ngồi xếp bằng trên một đóa hoa sen nở rộ trên không trung, chắp hai tay, Thần Cảnh Thông - Địa Dũng Kim Liên!

Ngay sau đó, cả người Phương Chính đều trở nên mịt mờ, sau đó trên người tỏa ra vô số Phật quang, Phật quang hóa thành một hình ảnh tăng nhân áo trắng khổng lồ nhìn không rõ hình dáng. Tượng phật này vắt ngang nửa bầu trời.

Tượng Phật khổng lồ tỏa ánh hào quang khắp mặt đất, tượng Phật mở miệng, niệm từng câu Kinh văn, không chỉ là Tùng Vũ huyện, tất cả nơi bị động đất ảnh hưởng, mấy huyện thành lân cận, Hắc Sơn thị cùng với các thôn làng đều được bao trùm. Dưới ánh Phật quang, mọi người kinh ngạc nhìn thấy dưới mặt đất bỗng nhiên xuất hiện từng đóa hoa sen vàng.

Sen vàng nở rộ, đài sen đều nâng lên tất cả mọi người và động vật lại, cánh hoa thì giống như bức bình phong vàng ngăn cản hết thảy. Mặc cho bên ngoài trời đất sụp đổ, nhà lầu sụp xuống, ánh lửa ngút trời, người được hoa sen vàng bảo vệ bên trong đều hoàn hảo không bị tổn hại.

Hoa sen vàng đưa mọi người vượt mọi trở ngại, xông qua nham thạch, vượt lên trên phế tích, trong lúc nhất thời, từ trên không nhìn xuống, cả vùng đất không có phế tích, toàn là hoa sen vàng. Đây là một biển hoa sen vàng tạo thành, mênh mông bát ngát. Mọi người đứng trên hoa sen, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là vui sướng đại nạn không chết, tiếp đó là rung động đối với thần tích trước mặt.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay