Chương 1389: Đại Sư Đang Khóc
Ba con hổ nhìn Độc Lang lại nhìn bầy heo rừng ùn ùn chạy tới lập tức sợ hãi.
Sau đó Độc Lang dẫn theo ba con hổ lại đi trấn áp mấy con gấu hoang, cuối cùng một đám động vật theo con người bắt đầu đi cứu viện. Kết quả còn chưa bận rộn được bao lâu liền nghe tiếng xe vang lên, một nhóm cảnh sát vũ trang đã đến.
Cho dù động vật có linh tính đến đâu đối với nhiều nơi vẫn không thể ra tay được. Hồng Hài Nhi tuy rằng lợi hại nhưng chung quy chỉ có một người, thôn làng khoảng cách lại rất xa, hơn nữa hoàn cảnh người bị kẹt cũng cực kỳ phức tạp. Cứu người là phải giành giật thời gian, hiển nhiên một mình nó là không đủ.
Cảnh sát tới, nhóm động vật phụ trách tìm kiếm, bọn họ phụ trách mang theo dụng cụ cứu trợ, hiệu suất tăng cao cực nhanh. Nhưng mà diện tích hứng chịu thiên tai quá lớn, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không có cách nào cứu hết các thôn. Lại thên dư chấn vẫn không ngừng, rất khó nghĩ cách cứu tất cả mọi người ra.
Trong lúc này, Tùng Vũ huyện.
Phương Chính mặc dù cố sức chạy tới Tùng Vũ huyện nhưng rốt cuộc có hơi xa, không thể nháy mắt chạy tới. Hắn buồn bực, Thần Cảnh Thông cũng không dùng được, chỉ có thể không ngừng hối thúc:
- Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên...
Cá mặn kêu gào phóng đi, bất đắc dĩ nhanh nhất cũng chỉ như vậy mà thôi.
Động đất cũng không phải vẫn luôn chấn động, mà rung một lát lại ngừng, lúc này chấn động cũng không lớn, nhưng ngay cả như vậy cũng có thể nhìn thấy từng tòa nhà ở nơi xa đang rung lắc, có tòa nhà đã bắt đầu sụp đổ, khói bụi mù mịt, ánh lửa nổi lên khắp nơi, Phương Chính lòng nóng như lửa đốt, nói thầm: "Đáng chết, vẫn chưa tới, không biết bên đó rốt cuộc như thế nào."
Nghĩ tới đây, Phương Chính sực nhớ ra, mình tuy là không nhìn thấy hiện tại, nhưng có thể nhìn thấy tương lai mà. Nhìn việc trong tương lai mười mấy phút có thể giúp hắn hiểu rõ tình huống bên đó, cũng biết bắt đầu cứu người từ đâu. Thế là Phương Chính hít sâu, mở Thiên nhãn, trực tiếp nhìn về phía xa, đồng thời thầm niệm một câu: "A Di Đà Phật, Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm Bồ Tát giúp đệ tử một tay!"
Lòng có đại từ bi, công đức hóa thành cầu nối, vậy mà thật như ước nguyện của hắn, lập tức liên hệ được với tượng thần Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm Bồ Tát ở trong Nhất Chỉ tự trên Nhất Chỉ Sơn nơi xa, trong lúc mơ hồ Phương Chính tựa như cảm thấy mình hóa thành Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm Bồ Tát, lại giống như vẫn là chính mình, hai loại thị giác, hai loại cảm giác vô cùng kỳ lạ. Lúc này trong đầu Phương Chính chợt có thêm một đoạn hình ảnh, mà càng ngày càng rõ ràng.
Ầm!
Phương Chính bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, suýt chút nữa té xuống từ trên lưng Cá mặn, hai tay ôm đầu, hình ảnh trong đầu càng ngày càng chân thực, rõ ràng, nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn giống như linh hồn bị rút ra thoắt cái cả người đều đi vào cảnh tượng trong đó.
Ầm!
Thế giới vỡ vụn, Phương Chính nghe tiếng nổ lớn ầm ầm bên tai, vẻ mặt mờ mịt, chỉ thấy tường bốn phía bắt đầu nứt toát, tốc độ lan ra cực nhanh, chớp mắt tường vỡ nát, ầm lên sụp đổ. Phương Chính thắt lòng rống lớn, muốn đưa tay đánh bay những đá vụn này, kết quả Phương Chính hoảng sợ phất hiện hắn lại không thể cử động. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bức tường sụp đổ đè về phía mình. Đúng lúc này một tiếng thét quen thuộc vang lên:
- Cẩn thận!
Phương Chính chuyển hướng nhìn qua bên cạnh, chỉ thấy một người nữ phóng như điên lại đẩy Phương Chính ra, ngay lập tức bức tường sụp đổ chôn người phụ nữ, đồng thời Phương Chính nghe tiếng mình hô lên:
- Mẹ!
- Đi nhanh lên!
Lúc này một cánh tay mạnh mẽ túm lấy Phương Chính kéo hắn từ cửa sổ ra ngoài, Phương Chính không biết đây là lầu mấy, nhưng khi rơi ra hắn ngạc nhiên phát hiện đây là tầng một. Nhưng hắn rất nhanh nhận ra nơi này không giống lắm, bên cạnh là một toàn nhà sáu tầng. Nhà hắn cũng ở tầng sáu, đất dâng lên cao ngang với năm tầng.
- Ba, đi!
Cơ thể Phương Chính đang kêu gọi. Nhưng mà trong bụi bặm có một thân ảnh lại phất tay:
- Con đi đi, ba đi cứu mẹ con! Nếu như không về được, con tự chăm con sóc mình. Nhớ đừng quay về, nếu như sống tiếp, con phải học cách chăm con sóc cho bản thân, con đường tương lại phải dựa vào chính mình..
Vừa nói, người đàn ông đã chạy vào, Phương Chính muốn đuổi theo, kết quả lại có một trận chấn động, cả tòa nhà ầm một tiếng sụp đổ, cái gì cũng không có...
- Ba...
Phương Chính quỳ trên đất gào khóc. Hình ảnh thay đổi...
Phương Chính lần này xuất hiện bên dưới một cái bàn, bên cạnh còn có hai đứa nhỏ đang ngồi, một bé trai, một bé gái. Mặt đất đang rung rẩy kịch liệt, bên cạnh bàn có một cô gái đang ngồi xổm, căng thẳng hoảng sợ, lại cố gượng cười nói:
- Con ngoan, nghe lời, cô ở đây, không có chuyện gì đâu. Các con cứ trốn dưới bàn đừng ra ngoài, có biết không?! Chú cảnh sát rất nhanh sẽ tới cứu chúng ta, biết không?
Nói xong, cô giáo nhìn thoáng qua cửa trước bị biến dạng và cửa sau chặn lại, bất đắc dĩ thở dài.
Bé trai bên cạnh nức nở nói:
- Con biết rồi cô.
Bé gái vẫn còn khóc:
- Cô ơi con sợ, hu hu hu...
Cô giáo vội xoa đầu cô bé nói:
- Đừng sợ, cô ở đây mà, cô sẽ bảo vệ con. Đừng sợ, tin cô, cô sẽ dẫn các con ra khỏi đây, sau này chúng ta còn phải cùng nhau hát mà. Tiểu Ni, con múa đẹp như vậy, đến lúc đó múa một bài được không nào?
Bé gái nghe nói vậy dùng sức gật đầu:
- Dạ.
Cô giáo nghe xong, nở nụ cười, đang muốn nói gì đó, mặt đất bỗng chấn động kịch liệt, từng tiếng rạn nứt răng rắc vang lên liên tiếp trên đỉnh đầu. Cô giáo kinh hô một tiếng đứng lên la lớn:
- Trốn xuống dưới không được đi ra!
Hầu như cùng lúc đó nhà sập. Cô giáo gần như vô thức bổ nhào tới trên bàn, muốn dùng thân thể máu thịt giúp thêm một tầng bảo vệ cho bọn trẻ.
Ầm!
Gạch đá rơi xuống, mọi thứ đều bị vùi lấp bên dưới phế tích, tiếng bàn vỡ nát, tiếng thì thầm cuối cùng của bọn trẻ, tiếng kêu tuyệt vọng của cô giáo biến mất trong bụi đất. Trong lòng Phương Chính nhói đau, đồng thời mọi việc trước mắt Phương Chính lại thay đổi. Trước mắt tối sầm, lại có thể nghe thấy tiếng ru nhẹ nhàng, trong tiếng ru ngập tràn tình yêu ấm áp vô cùng, giống như đều muốn hát tất cả của bản thân chất chứa trong lời ca. Phương Chính nhìn thấy hắn nằm trong lòng một người phụ nữ, trên mặt người này đều là tro bụi, nhìn không rõ dung mạo như thế nào, nhưng mà cô cố gắng cười với Phương Chính.
Ánh mắt Phương Chính hơi loạn, nhưng Phương Chính lại nhạy cảm nhìn thấy, đôi chân của cô bị gạch đá lớn đè lại, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất. Cô mở vạt áo, dịu dàng vuốt ve sau gáy Phương Chính, hát ru, khẽ cười như đang nói với Phương Chính:
- Lại bú thêm đi, ăn nhiều chút mới có thể sống tiếp.
Phương Chính nhìn cô, hắn muốn khóc, muốn kêu, lại kêu không ra tiếng, hét không ra hơi. Phương Chính có thể cảm thấy mạng nhỏ này của hắn cái gì cũng không hiểu, nhìn mẹ đang cười, nó cũng cười, uống sữa xong ngẩng đầu nhìn mẹ, sau đó cười theo mấy tiếng.