Chương 1387: Con Sóc, Đại Ca!
- Sư phụ, con đi theo người!
Độc Lang vừa nghe vào núi lập tức hăng hái lên. Nó không có hứng thú đi vào thành, nhưng mà vào núi chính là về thăm nhà nha!
Phương Chính ngửi mùi lạ ghét bỏ nói:
- Con trước tiên đi tắm đi rồi lại nói.
- Được ạ!
Độc Lang xoay người chạy đi rửa mặt. Vừa nói xong, thì nghe thấy dưới núi có tiếng kinh hoảng, Con sóc la lên:
- Sư phụ, lại có động vật chạy ra rồi! Một bầy heo rừng, còn có sói nữa!
Phương Chính sững sờ, nhủ thầm đây là có chuyện gì? Những động vật này mở hội, hẹn hôm nay cùng nhau chạy ra cướp địa bàn à? Phương Chính vội nhìn xuống dưới, quả nhiên, không ngừng có động vật chạy ra từ trong rừng lượn lờ bên ngoài thôn, xem ra rất giống quái vật công thành trong game.
Phương Chính mặc dù không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng mà có một điều hắn biết là những động vật này sẽ không vô duyên vô cớ chạy ra, trong núi nhất định là xảy ra chuyện gì rồi!
Lúc này Hồng Hài Nhi trở lại, còn cầm mấy cây kẹo trong tay, Phương Chính nhìn thằng nhóc này thật sự muốn ném cho nó hai nắm đất thử mùi vị. Chẳng qua bây giờ không có thời gian dây dưa, lập tức la lên:
- Tịnh Tâm, mau qua đây mang vi sư bay xuống núi xem thử.
Hồng Hài Nhi vội vàng nhét kẹo vào miệng mang Phương Chính bay xuống. Vừa đáp đất, mấy người Vương Hữu Quý liền vây lại:
- Phương Chính, cậu xem này là có chuyện gì? Sao động vật đều chạy ra hết?
Tống Nhị Cẩu bấy giờ cũng chạy qua, thở hồng hộc nói:
- Thật kỳ quái, gà nhà chúng tôi cũng phát điên, dữ dằn kêu ó trong ổ gà giống như có chồn đến. Chó cũng không bình tĩnh...
Phương Chính nghe vậy trong lòng run lên:
- Gà bay chó sủa, động vật chạy loạn, đây là sắp xảy ra chuyện!
- Động đất?!
Được Phương Chính nhắc nhở, Vương Hữu Quý và Tống Nhị Cẩu cũng thoáng tỉnh táo lại, trăm miệng một lời kêu lên. Như là đáp lại suy đoán của bọn họ, mặt đất liền chấn động. Phương Chính vội vàng nói:
- Mau trốn đi, tìm đất bằng tránh vào, Tịnh Tâm, tìm người ở tất cả thôn làng lân cận đưa họ đến nơi an toàn!
Nói tới đây Phương Chính ngừng lại, tóm lấy Hồng Hài Nhi hỏi:
- Thần thông của con có thể ngăn cản động đất hay không?
Hồng Hài Nhi đảo mắt:
- Sư phụ, đánh nhau con có thể dời núi, chuyển sông, nhưng mà động đất là chuyện bên dưới lòng đất, con không giải quyết được đâu.
Phương Chính vỗ đầu nó:
- Mau đi cứu người đi!
Hồng Hài Nhi hóa thành một tia hồng quang biến cái vèo, tiếp theo thì thấy cửa từng nhà bị đụng vỡ, lại có mấy người xuất hiện trong sân rộng rãi. Hồng quang bay nhanh, nhưng mà động đất tới lại càng nhanh hơn, chỉ mấy giây nói chuyện mà trận động đất đã càng ngày càng mạnh hơn, bức tường răng rắc vỡ nát, nhà ở rầm một tiếng là sụp.
Vốn dĩ mấy thôn dân du khách còn đang náo nhiệt đăng bài bỗng trợn tròn mắt, sau đó hét lớn chạy tứ phía. Nhất Chỉ sơn cũng lắc lư theo, Phương Chính ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, hét lớn:
- Tịnh Chấp, hỗ trợ cứu người! Đưa người trên núi vào trong tự viện, ở đó tuyệt đối an toàn!
Cá mặn gật đầu dẫn theo Con khỉ, Con sóc cùng với Độc Lang vừa mới tắm xong bắt đầu tổ chức đưa người vào tự viện tránh.
Phương Chính tiếp tục hỗ trợ tìm người, nhưng mà rốt cuộc thần thông của hắn không đủ, không nhanh như Hồng Hài Nhi, đúng lúc này, Tôn Manh Manh bỗng chạy qua kéo ống quần của hắn kêu lên:
- Phương Chính đại ca, Nhất Chỉ sơn! Mau nhìn Nhất Chỉ sơn dâng cao kìa!
Phương Chính quay đầu nhìn, chỉ nghe ầm ầm vang lên, Nhất Chỉ tự tựa như bị quái vật khổng lồ gì nâng chầm chậm từ dưới đất lên càng lúc càng cao, vốn đã cao như cột chống trời, giờ lại vươn thẳng lên mây, hơn nữa còn tiếp tục dâng cao! Phương Chính hầu như vô thức hỏi trong lòng:
- Hệ thống, có phải là ngươi làm hay không?
Hệ thống đáp:
"Ngươi không đồng ý làm sao ta làm? Loại thưởng không thế này ngươi nghĩ ta sẽ cho người à? Đây là uy lực của thiên nhiên, phạm vi động đất rất rộng, không chỉ là chuyện của mấy thôn làng này đâu, cẩn thận."
Phương Chính nghe xong run rẩy trong lòng, phạm vi động đất rất rộng? Không chỉ mấy thôn làng này? Lẽ nào...
Phương Chính quay đầu nhìn về phía Tùng Vũ huyện, trong lòng trở nên rét lạnh...
Vùng nông thôn Đông Bắc đều là nhà trệt, động đất xảy ra mọi người còn kịp thời chạy ra ngoài, ra cửa chính là sân rộng, tương đối an toàn hơn. Nhưng mà thành phố...
Nghĩ tới những tòa cao ốc kia, Phương Chính thấy tê cả da đầu. Hắn dường như vô thức hét lên:
- Vương thôn trưởng, ở đây giao lại cho chú, cháu đi vào huyện!
Vừa nói, Phương Chính lại gào lên:
- Tịnh Chấp!
Cá mặn sắp xếp đưa mọi người vào tự viện cũng được khôi phục thần thông, thần thức bao trùm khắp nơi, đương nhiên nghe được Phương Chính la lên. Nó liền vọt ra ngoài thuận theo đỉnh núi nhảy xuống, ầm một tiếng đập xuống trước mặt Phương Chính. Cá mặn luôn cà rỡn lúc này vô cùng nghiêm túc hỏi:
- Sư phụ có chuyện?
Phương Chính nói:
- Mang ta đi vào huyện thành, càng nhanh càng tốt!
Cá mặn lập tức gật đầu, Phương Chính nhảy lên lưng cá, Cá mặn vụt chạy, tốc độ kia làm mọi người đều kinh ngạc.
- Này là siêu xe hả?
- Siêu xe đua cũng không nhanh như vậy đâu?
- Đừng nói nhảm nữa, đi vào ruộng nhanh lên!
Vương Hữu Quý tới thúc giục, mọi người rối rít chạy về phía ruộng,
Động vật trong rừng xông xuống cũng bắt đầu chạy loạn khắp nơi, nhất là bầy heo rừng, sói, hổ Siberi, gấu, sức phá hoại kinh khủng, chạy lung tung dọa mọi người hoảng sợ không thôi.
Thấy một bầy heo rừng xông tới đám người, lúc này một tiếng hét vang lên, tiếp đó một con sóc vụt tới trước mặt bầy heo rừng kêu lến:
- Đứng lại! Lũ heo mập bọn ngươi quên lần trước bị dạy dỗ một trận đòn à? Chẳng lẽ muốn biến thành heo nướng nữa?
Một con heo rừng kêu lên:
"Đại ca, phía trước có một con sóc!"
Heo đầu đàn không thèm nghĩ ngợi hét lên:
"Đừng nói nhảm, tông chết nó! Chúng ta mạnh nhất!"
Một con heo rừng non trẻ khác kêu lên:
"Đại ca nó nói lần trước chúng ta bị đánh, chúng ta bị người đánh khi nào? Giẫm chết nó!"
Heo đầu đàn nghe xong lòng run rẩy, từng bị đánh? Trong trí nhớ có hạn của nó hình như có một lần... vả lại lần đó quả thực có một con sóc. Nhớ tới đây heo đầu đàn gào lên:
"Dừng lại! Tất cả dừng lại! Ngã lăn cũng phải dừng!"
Bầy heo nghe xong quả quyết dừng lại, bất đắc dĩ từng con đều là dùng sức mà phóng, đột ngột phanh lại, cân nặng mấy trăm ký sao có thể dừng lại ngay? Lại thêm phía sau dừng lại tông lên, lập tức lăn lộn thành một đoàn, quả nhiên là tập thể cuộn tròn...
Heo đầu đàn đứng trước mặt Con sóc nhếch miệng cười nói:
"Đại ca, có chuyện gì sao?"
"Đại... đại ca?!"
Mấy con heo rừng mới từng con đều trợn tròn mắt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lại nhìn nhìn Con sóc dáng vẻ nhỏ nhắn, hoàn toàn đần ra.
Con sóc ngạc nhiên nói:
- Các ngươi nghe hiểu ta nói gì à?