Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1386

Chương 1386: Ăn Rất Ngon...

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1386: Ăn Rất Ngon...

Hai con hổ kia hình như không có ý định rút lui, gầm gừ mấy tiếng, người khác cũng nghe không hiểu. Nhưng Phương Chính nghe hiểu, hai con hổ này ý nói:

- Vương bát đản từ đâu ra, ném đồ lung tung, ngươi có nhìn thấy không?

- Không nhìn thấy, không biết là đồ chó chết nào ném! Tìm được nó cắn mông nó xuống!

Nghe tới đây Phương Chính tỏ vẻ rất không vui, bèn yên lặng quay đầu nhìn một chút, Chỉ thấy Con khỉ, Cá mặn, Con sóc kích động không biết từ lúc nào đã chuẩn bị cho hắn một đống đất. Sau khi đạn dược đầy đủ, Phương Chính bẻ bẻ cổ tay, cười khoái trá:

- Chửi bần tăng? Bần tăng cho các ngươi ăn đủ!

Lúc này, hai con hổ lại muốn tiến lên, kết quả trên đỉnh đầu có vật gì bay xuống như mưa rơi. Hai con hổ theo bản năng ngẩng đầu nhìn, kết quả...

Bộp bộp bộp! Hai con hổ chỉ thấy mắt bị dính đến không mở ra được, cả cái mặt hổ như bị nắm đấm giáng xuống xối xả như mưa, bị đập nằm bẹp trên đất, đợi đến khoảng trống giữa cơn pháo phân, hai con hổ grao lên bò dậy, sải bước chạy đến đầu cũng không quay lại, chui vào trong rừng, vẫn chưa chết tâm mà nhô đầu hổ ra ngoài nhìn thử, kết quả một đống đen thui bay đến trước mặt.

Bộp!

Graoo!

Hai con hổ gào lên thảm thiết, triệt để xoay người biến mất trong rừng sâu không thấy đâu.

- Là Phương Chính trụ trì! Nhìn trên núi kìa!

Lúc này, du khách và thôn dân dưới núi cuối cùng chú ý đến nguồn phân bay tới, ngẩng đầu nhìn lên đúng lúc nhìn thấy một bóng người áo trắng vô cùng bắt mắt ở trên núi, thế là nhận ra ngay Phương Chính.

- Ối trời, Đại sư đúng là Đại sư, thật có thần thông cái thế nha, đứng trên núi cũng có thể ném đồ trúng đầu hổ, quan trọng là đánh chạy chứ không đánh chết, lực khống chế thật giỏi!

- Còn có thể cứu người, mới nãy mấy cái kia đã cứu mạng người đó!

- Đúng thế, Đại sư từ bi, ở thời cổ đại cũng là hiệp khách nhiệt huyết!

Mọi người rối rít gật đầu tán thưởng, lúc này có người hỏi:

- Đại sư rốt cuộc là ném cái gì, xem ra uy lực rất lớn, đánh hổ lại dọa cho chạy mà không bị thương, tôi đi nghiên cứu một tí xem.

Mã què bịt mũi chạy trở về:

- Đừng qua đây, ọe... đầy đường đều là phân, ọe...

Mọi người nghe lập tức trợn tròn mắt, từng người chạy qua xem tỉ mỉ rồi lại ghê tởm chạy về:

- Ọe...

- Vãi thật, cái này sẽ không phải là do Đại sư ném xuống đấy chứ? Khó trách hổ muốn chạy, đây rõ ràng là khiến hổ gớm chết mà chạy!

- Tôi chỉ muốn biết, Đại sư làm sao cầm đống phân này, còn có thể ném xuống, ném còn chuẩn như vậy!

- Tôi không muốn biết cái này, tôi chỉ muốn biết Đại sư làm thế nào trong thời gian ngắn sản xuất được nhiều phân tươi như vậy...

- Chúng ta có thể không nói về phân nữa không? Ọe...

...

Tình cảnh này không ít người chụp được đăng lên mạng, thế là một bài lại hot. Nhìn các loại ảnh, còn có một số video ngắn, vô số người đang bàn tán, Phương Chính đến cùng là dùng tay cầm phân, hay là ị ra.

"Đều đừng đi xa quá, dùng tay cầm, đoán chừng Đại sư cũng tởm không kém. Tự mình ị? Mấy người coi Đại sư là voi hả? Sản lượng cao như vậy? Quan trọng là trâu cỡ nào cũng không có khả năng đánh rắm bắn phân, bắn như hiệu quả của súng máy được!"

...

Mặc kệ mọi người ầm ĩ thế nào, lúc này chính chủ lại đang làm chuyện khác.

Cá mặn vội vuốt mông ngựa nói:

- Sư phụ, thật giỏi nha, không cần đi xuống cũng đánh cho chạy hết!

Phương Chính phá lên cười:

- Thủ đoạn của vi sư nhiều lắm đấy, cho các con xem này.

Vừa nói, Phương Chính cầm lên một nắm đất ước lượng trên tay. Đúng lúc này, từ nơi xa Độc Lang chạy lên núi, từ thật xa đã réo lên:

- Sư phụ, ây da má ơi, mấy con hổ kia thật không ra giống ôn gì! Tổ chức thành đoàn đến, một mình con chơi không lại! Mau giúp con lấy lại danh dự đi!

Phương Chính liếc, vậy mà đồ đần này bị đánh cụp đuôi trực tiếp chuồn trở về! Nó cũng không nghĩ tới nó chạy, hổ đi vào thôn gây hại à? Trong lòng khẽ lắc đầu, cực kỳ không hài lòng với hành vi đào ngũ lần này của Độc Lang. Tuy là đánh không lại, nhưng mà nếu như Độc Lang không đi, khi hổ đi vào thôn tập kích người, nó cũng có thể nhẹ nhàng cứu người, còn chuyện Độc Lang sẽ gặp nguy hiểm hay không, nhìn xem nó bị ba con hổ đánh một trận còn có dáng vẻ sinh long hoạt hổ thế này là biết, cọng lông cũng không rụng nữa là! Nhưng mà nó vẫn chạy đi, nếu như không có Phương Chính thì đã chết mạng người.

Nghĩ tới đây Phương Chính nói:

- Nhìn kỹ đây, thần thông mới của vi sư, trát phân vào mặt ngươi!

Vừa nói Phương Chính vung tây nắm đất phi về phía Độc Lang. Độc Lang nhìn thấy thở ra:

- Sư phụ, người đang chơi đùa với con ạ? Xa như vậy ném cái gì thế? Người đánh không trúng con, con né!

Khi nói Độc Lang nhảy qua một bên, vốn tưởng có thể né được, kết quả chỉ thấy nắm đất ở trên không biến thành một đống đen thùi, sau đó tự động chuyển hướng bay tới mặt chó đắc ý, bộp một tiếng dính đầy mặt. Nhìn thấy cảnh này, Con khỉ, Con sóc, Cá mặn đồng thời rùng mình, Cá mặn há to miệng nỉ non:

- Ôi cha, sư phụ, chiêu này của người thật đủ ghê tởm, người yên tâm, con sau này sẽ nghe lời.

Con khỉ chắp tay nói:

- Sư phụ, con nhất định là đứa nghe lời nhất.

Con sóc cũng giơ vuốt:

- Sư phụ, con cũng thật nghe lời. Nhưng mà chiêu này của người thật mắc ói...

Phương Chính cũng cảm thấy chiêu này hơi gớm, gật đầu nói:

- Quả thật ghê tởm, nhưng mà Đại sư huynh của mấy đứa lần này làm việc hết sức tệ, làm việc không động não, không suy nghĩ lợi và hại, suýt nữa tạo thành đại họa, lần này cũng xem như là dạy dỗ nó.

Con khỉ, Con sóc, Cá mặn đồng tình nhìn Độc Lang thầm nhủ: Lần dạy dỗ này thật ác.

Lúc này, ánh mắt mọi người bỗng trợn trừng, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Độc Lang. Chỉ thấy Độc Lang há miệng thè lưỡi liếm liếm trên mặt, sau đó mắt phát sáng nhanh nhảu liếm sạch trên mặt, sau đó hớn ha hớn hở, thích chí chạy tới nói:

- Sư phụ, người vừa mới ném gì thế ạ? Sao lại ăn ngon như thế? Mỹ thực mới của Nhất Chỉ tự chúng ta sao? Còn có không, lại ném thêm một cục!

Nghe tới đây, Con khỉ, Con sóc, Cá mặn lặng lẽ xoay người:

- Ọe...

Phương Chính nhìn bộ dạng phấn chấn của Độc Lang mới nhớ ra, chó thích ăn phân mà, chỉ là không ngờ Độc Lang lại cũng có khẩu vị này... thất sách rồi! Cố nhịn ói nói:

- Đó là phân...

Độc Lang hưng phấn nói:

- Hóa ra món ăn mới của chúng ta là phân, đây là phân gì... hả... phân... phân? Phân!! Ọe...

Phương Chính thấy bốn đứa ói mật xanh mật vàng, khẽ lắc đầu nói:

- Mấy đứa ói đi, vi sư xuống núi xem thử. Mấy con hổ kia sẽ không vô duyên vô cớ chạy vào trong thôn, trong dãy núi Thông Thiên giống loài đông đảo, chỉ lợn rừng cũng đủ cho bọn nó ăn no rửng mỡ, căn bản không cần thiết chạy ra mạo hiểm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay