Chương 1385: Thần Thông Ghê Tởm Của Đại Sư
Khổ nỗi Độc Lang cứ như miếng cao dán chó, lại đuổi theo đâm.
Hổ Đông Bắc lúc này cuối cùng hiểu được đầu đồng xương thép nghĩa là gì, chửi lớn:
"Mẹ nó, xương ngươi sao cứng như vậy! Không chơi với ngươi nữa, đi đây!"
Hổ Đông Bắc rốt cuộc biết sợ, xoay người chạy trốn. Độc Lang cười to:
"Mèo con, chạy đi đâu? Lại đánh 300 hiệp!"
Thế là Độc Lang đuổi theo.
Trên núi, Con sóc hưng phấn kêu lên:
- Oh yeah, Đại sư huynh thắng rồi! Đại sư huynh cố lên, đánh nó!
Cá mặn thì lại nhếch miệng nói:
- Chỉ sợ khiến ngươi thất vọng.
Con sóc không hiểu hỏi:
- Vì sao?
Phương Chính nói:
- Con hổ kia lươn lẹo lắm, vào rừng cây Tịnh Pháp chỉ sợ phải chịu thiệt.
Quả nhiên, Độc Lang xông vào rừng cây chốc lát đã truyền ra tiếng kêu phách lối của nó:
- Haha, mèo con, Lang gia gia tới đây, còn không khoanh tay chịu trói đi! Ác... Đậu xanh! Các ngươi... Đệt! Còn có nữa?... Đậu xanh rau má, không đánh nữa không đánh nữa! Má ơi, cứu mạng!
Một lát sau Độc Lang chật vật chạy từ trong rừng cây ra, cụp đuôi chạy thật nhanh. Mọi người nhìn không hiểu ra sao, có chuyện gì xảy ra thế này?
Lúc này, có một con hổ đi từ trong rừng ra, này không quan trọng, quan trọng là phía sau nó còn có hai con hổ Đông Bắc to hơn, một con càng uy mãnh hơn một con.
- Ba con hổ Đông Bắc?!
- Ba anh em hổ?
- Khó trách Đại sư Tịnh Pháp bị đánh thành chó, ba con hổ lận!
- Hình như con đánh nhau với Tịnh Pháp lúc nãy là con nhỏ nhất...
- Ái chà chà, bị vây đánh rồi à!
...
- Ha ha, lúc Đại sư Tịnh Pháp đánh đuổi dựng thẳng đuôi, hú gọi, khi chạy thì cụp đuôi vù vù... cảm giác này sao lại đáng yêu thế nhỉ?
- Ha ha ha...
Mọi người đều bật cười theo.
- Chụp lại chụp lại, ba con hổ Đông Bắc đó! Cái này là tin tức lớn!
- Đúng đúng đúng, Đông Bắc đã rất nhiều năm rồi chưa thấy có hổ Siberi, không ngờ ở đây lại thấy những ba con!
...
Ba con hổ cùng tiến tới, tựa như can đảm thêm không ít, lại bắt đầu diễu võ giương oai đi vào trong thôn.
- Thầy ơi, mấy con hổ này muốn làm gì? Hình như vẫn không từ bỏ ý định, bọ nó sẽ không ăn người chứ?
Con khỉ lo lắng hỏi.
Phương Chính nhìn những du khách không sợ trời không sợ đất kia, lại còn có người leo lên đầu tường chụp hình nữa chứ.
Sớm đã nói qua, tường ở Đông Bắc không giống tường cao ở đồng bằng Hoa Bắc, đều là tường gạch thấp cao hơn 1 mét, loại tường này chỉ dùng để cản gà vịt bò dê heo, không phải để cản người. Còn hổ? Đó thì càng không cần nghĩ nữa, hổ nếu như muốn, tung người nhảy phát là lên.
Thấy hổ càng lúc càng đến gần, du khách cũng không muốn chạy ngay, còn ở đó chụp. Lúc này một người lại xoay lưng lại với hổ, cầm điện thoại muốn chụp ảnh tự sướng.
Phương Chính thấy thế kêu lớn:
- Không xong, có người tìm đường chết!
Người khác không biết, nhưng Phương Chính lại hiểu rõ, động vật họ mèo đều có một tập tính, tập kích các sinh vật đưa lưng về phía nó. Như thể đối phương đưa lưng cho nó chính là dụ dỗ nó tấn công. Phương Chính không chỉ một lần nhìn thấy trên TV người thuần thú không cẩn thận đưa lưng về phía sư tử, hổ, báo, kết quả đều không có ngoại lệ, bọn nó sẽ nhào lên.
Chẳng qua nếu như người thuần thú kịp thời quay đầu lại thì bọn mèo to này thường sẽ bỏ không công kích nữa, biến thành ôm hoặc các động tác khác.
Nhưng mà cũng có người không kịp phản ứng, bị vồ chết tại chỗ. Không chỉ là mèo lớn, coi như là mèo nhà cũng sẽ như vậy.
Cho nên Phương Chính vừa nhìn thấy đối phương đưa lưng về phía hổ thì biết sắp xảy ra chuyện. Phương Chính vừa nói, đã hét lớn lên:
- Tịnh Tâm, cứu người!
Kết quả quét mắt nhìn xuống dưới lại không thấy Hồng Hài Nhi đâu, cũng không biết nhãi con này chạy đi đâu rồi!
Hầu như cùng lúc đó, ba con hổ bỗng tăng tốc độ, không mảy may quan tâm đến người leo lên đầu tường hai bên, trực chỉ phóng tới người đưa lưng về phía bọn nó.
Con hổ dẫn đầu thậm chí đã nhảy lên cao.
Trong lúc nguy cấp, Phương Chính muốn dùng Thần Cảnh Thông cứu người, khổ cái là càng gấp thì càng không vào trạng thái nhập đạo được, chỉ có thể chọn đại thần thông, kết quả vào tay vậy mà...
"Không phải chứ? Thần thông này... thôi cố mà dùng... "
Phương Chính lắc lắc đầu, khép mắt chụp một cục đất nén xuống dưới núi. Cá mặn la lên:
- Sư phụ điên rồi à? Xa như vậy có thể ném trúng sao?
Con khỉ cũng nói:
- Sư phụ xem ra điên thật rồi.
Con sóc lại kêu:
- Mau nhìn kìa! Cục đất kia giống như biến đổi, đáng tiếc xa quá không nhìn rõ.
Du khách, thôn dân thấy vậy cũng bị hù mặt trắng bệch, lúc này bọn họ mới nhớ ra đây là hổ Siberi hoang dã, không phải hổ béo trong sở thú. Bọn nó ăn người!
Ấy thế nhưng mọi việt đã muộn, không kịp nữa...
Đang khi mọi người la hét chói tai:
- Cẩn thận!
Người thanh niên chụp ảnh tự sướng cũng nhìn qua ống kính thấy hình ảnh con hổ bổ nhào tới, sợ đến chân mềm nhũn, hoàn toàn không nhúc nhích được, không biết nên làm sao. Nhắm chặt hai mắt, tay run lên, vậy mà ấn xuống phím chụp trên gậy selfie.
Hầu như ngay lúc con hổ nhào tới trên người người nọ, mọi người nhìn thấy một cục đen sì từ trên trời giáng xuống, bốp một cái đập lên mặt hổ. Vật nọ có lực rất mạnh, hơn nữa giống như bùn nhão, sau khi đập lên mặt hỗ lập tức vỡ ra bắn tung tóe khắp nơi, hổ cũng bị quái lực này đánh gào lên ngả nghiêng nhào vào không khí.
Hổ ta lăn lộn trên đất một vòng mới bò dậy, phẫn nộ nhìn xung quanh gầm lên:
"Grao!"
Hai con hổ khác vốn muốn đi lên nhìn thử tình hình, kết quả vừa bước tới gần lập tức ghét bỏ lùi về sau.
- Đó là cái gì?
- Vật gì dính trên mặt hổ thế?
- Thoạt nhìn hơi gớm, hai con hổ kia đều ghét bỏ nó, xem ra không phải đồ gì tốt.
- Hình như là...
...
- Sư phụ, người ném cái gì vậy? Rõ ràng thấy người ném cục đất, sao xuống dưới lại biến thành một đống bùn?
Con sóc hiếu kỳ hỏi. Phương Chính lắc đầu không nói gì, mà lặng lẽ liếc mấy chữ to trong đầu - Thuật trát phân lên mặt ngươi.
"Thuật trát phân lên mặt ngươi: Cầm bất cứ thứ gì không phải vật sống sau khi ném ra đều sẽ biến thành phân, hơn nữa chính xác trúng ngay mặt mục tiêu."
Đúng thế, giới thiệu vắn tắt chỉ đơn giản như vậy, nhưng Phương Chính không thể không thừa nhận, đây là thần thông ghê tởm nhất mà hắn đã từng thấy kể từ khi học được thần thông cho tới nay.
Cá mặn kêu lên:
- Sư phụ, hai con hổ kia vây người lại kìa!
Phương Chính nhếch mép cười:
- Gia hỏa không biết sống chết...
Nói xong, một tay một nắm đất ném xuống bên dưới. Hai con hổ Siberi bao vây xoay quanh người đàn ông, bỗng muốn xông về phía trước kết quả bộp bộp hai tiếng, hai cục đen sì dán lên mặt hai con hổ, lực đập mạnh mẽ đánh ngã hai con hổ xuống đất, sau khi bò dậy, một trong hai con gầm gừ nhảy nhót loạn lên, móng vuốt vỗ loạn xạ lên mặt, hiển nhiên con hổ này có bệnh thích sạch sẽ. Bị phân gớm ghiếc trát lên mặt sau đó lại sải chân chạy đi, mặc kệ hai con hổ còn lại.