Chương 1384: Mèo Chó Đánh Nhau
- Đại sư Tịnh Pháp, nói thật, ngươi đánh không lại nó đâu, đó là hổ đó, ngươi suy nghĩ kỹ rồi hãy lên.
Mọi người rất ít có người trêu chọc, đa số là thật sự muốn khuyên Độc Lang trở lại, không cần đi khiêu khích hổ Siberi, tránh bị cắn chết rất đáng tiếc.
Độc Lang lại ngẩng đầu nói:
"Các ngươi quá xem thường ta, không phải chỉ là một con hổ Siberi à? Hôm nay dạy nó cách làm người! Không phải, làm mèo!"
Manh Manh là người duy nhất cổ vũ Độc Lang, ra sức hét lên:
- Đại Cẩu cố lên!
Độc Lang vừa nghe liền sục sôi ý chí chiến đấu, sải bước đi về phía hổ Siberi đang đào ổ gà ở nhà Trần Kim.
Hổ Siberi chưa ăn đan dược, không nghe hiểu Độc Lang đang nói gì, vốn đang chổng mông lên mà bới ổ gà làm cho mấy con gà mái kêu la ỏm tỏi. Chợt nghe thấy tiếng bước chân và tiếng sói tru ở sau lưng, thờ ơ quay đầu nhìn một cái, hổ Siberi cũng hú hồn. Nó kêu lên:
"Đây là sói xxx trâu hay là trâu xxx sói sinh ra con sói to như này?"
Độc Lang mặc dù không biết nói Hổ ngữ, nhưng mà nó nghe hiểu được, lập tức giận xì khói mắng to:
"Ngươi mới bị trâu xxx, cả nhà ngươi đều bị trâu xxx! Nếu không làm sao lại lớn như vậy?"
Hổ Siberi nghe vậy cũng cáu:
"Con sói con nhà ngươi cho rằng lớn là có thể khiêu chiến ta? Hôm nay lấy ngươi làm bữa trưa!"
"Ngươi! Tới đây chịu chết đi!"
Độc Lang ngẩng đầu cao ngạo như một con gà trống.
Hổ Siberi gầm lớn:
"Như ngươi muốn, graoo!"
Gầm lên một tiếng, hổ Siberi bỗng tăng tốc phóng tới. Độc Lang cũng không sợ hãi, trong mắt đều là hưng phấn, cảm giác khiêu chiến chúa tể sơn lâm làm cho nó cảm thấy như trở lại năm đó ở trong bầy sói khiêu chiến Lang Vương, máu nóng sôi trào, chiến ý dâng cao. Thế là Độc Lang hú lên một tiếng hóa thành một tia chớp bạc lao đi. Một sói một hổ đâm vào nhau.
Độc Lang theo bản năng muốn há miệng cắn cổ họng hổ Siberi, kết quả hổ Siberi trở tay vỗ một phát.
Bốp!
Độc Lang không ngờ gia hỏa này không theo lẽ thường xuất chiêu, trực tiếp bị một vỗ đánh bay xuống đất, gào lớn:
"Đậu, ngươi giở trò!"
Mà Độc Lang còn chưa ngẩng đầu thì thấy móng vuốt hổ như có ảo ảnh, bốp bốp bốp...
Một trận vuốt lớn đánh cho không thể ngóc đầu lên được. Hổ Siberi vừa vỗ vừa kêu:
"Phục hay không? Có phục hay không phục? Tiểu tử, miệng rộng đầu lớn thì dám hú hét với ta? Có biết bàn tay hương bồ của lão hổ ta uy mãnh thế nào hay không? Không cần miệng, một trận tát này dạy ngươi làm chó!"
Độc Lang hét lớn:
"Đậu xanh, ngươi có dám không dùng tay hay không?"
"Bốp bốp bốp bốp... "
Hổ Siberi vừa đánh vừa cười hềnh hệch:
"Đây là ưu thế của ta, sao lại không dùng? Oắt con, có giỏi thì ngươi đứng lên đi!"
Độc Lang giận, rõ ràng cảm giác sức mạnh của hổ Siberi này cũng thường thôi, không lớn như trong tưởng tượng, nhưng mà tên này lại nhanh! Một vỗ lại một vỗ, đánh đến nó hoàn toàn không có cách phản kháng. Nhưng nó vẫn hú lên vọt về trước cắn chân sau hổ Siberi. Kết quả tốc độ phản ứng của hổ Siberi cực nhanh, lại bật lên tại chỗ né tránh, ở trên không xoay người lại vỗ một cái.
Độc Lang thừa cơ xoay người, vuốt của hổ Đông Bắc đập lên mông Độc Lang, Độc Lang rú lên phóng ra, sau đó xoay phắt lại hung tợn nhìn chòng chọc hổ Siberi nói:
"Đại Miêu, ngươi đã thành công chọc giận ta!"
Hổ Siberi cũng không đuổi theo, ngồi đó liếm liếm móng vuốt nói:
"Đại Cẩu, mông của ngươi thật béo, cơm tối ăn nó trước."
"Ta liều mạng với ngươi!"
Độc Lang có khi nào từng bị ức hiếp như vậy đâu, gào lên xông tới, nhảy lên cao, lần này còn nhảy cao hơn giống như đang nói, nhãi con, ta cao như vậy, mi lại đánh ta thử xem!
Kết quả thấy hổ Siberi ngồi dưới đất căn bản không có ý nhảy lên, chỉ ngồi bên dưới ngẩng đầu nhìn Độc Lang nhảy qua đầu...
Đợi Độc Lang đáp xuống đất, hổ Siberi đột nhiên tăng tốc vọt tới. Độc Lang thấy vậy hét lớn:
"Cái đệt, ngươi lại không theo lẽ thường!"
Hổ Siberi nói:
"Sói con, ngươi còn non lắm! Chưa đi săn qua nhỉ?"
Vừa nói, hổ Siberi xòe hai vuốt nhào về phía mông Độc Lang. Độc Lang biết một khi bị tên này vồ trúng thì mình liền thảm, cái mông không biết chừng sẽ bị cắn rớt một miếng thịt. Kết quả Độc Lang vẫn chậm hơn, hổ Siberi một vuốt chụp mông Độc Lang, cười sung sướng:
"Sói con, ngươi xong đời rồi!"
Độc Lang muốn quay đầu, nhưng bất đắc dĩ hổ Siberi vô cùng gian xảo chuyển người sang phía sau Độc Lang, tránh bị Độc Lang cắn.
Mắt thấy hổ Siberi há to miệng muốn cắn, Độc Lang nóng nảy, vừa sốt ruột không nhịn được...
Phụt!
"Graooo!"
Hổ Siberi gầm lên giận dữ, bịt mũi lui về sau, lắc đầu chửi:
"Mùi gì vậy... Ọe... "
Độc Lang vừa thấy liền mừng rỡ. Đúng lúc này Hồng Hài Nhi nói:
- Đại sư huynh, nó không giỏi bằng huynh, huynh quá khẩn trương cơ thịt đều căng cứng. Học thả lỏng người để toàn bộ sức mạnh của huynh đều bùng nổ đi!
Độc Lang nghe vậy lập tức sững sờ. Không ai nói, nó tự mình cũng không cảm giác được, nhưng mà nghe Hồng Hài Nhi nói như vậy, nó mới nhận ra, mặc dù miệng hú lên, nhưng mà sự sợ hãi với hổ Siberi, kính sợ với chúa sơn lâm từ trong xương cốt khiến nó vẫn không phát huy được toàn bộ sức chiến đấu.
Chẳng qua nó không có thời gian nghĩ tới, bây giờ nghĩ tới tự nhiên cũng biết vấn đề của mình từ đâu ra, nhướn mày nói:
"Bé hổ, ta tới đây!"
Khi nói, Độc Lang giảm đi vài phần hoạt bát, tăng thêm vẻ uy nghiêm của bậc vương giả, Lang Vương hoành hành trong núi lại trở về.
Hổ Siberi híp híp mắt, cũng không chơi đùa nữa, liếm liếm móng vuốt nói:
"Sói con, lúc này mới hơi thú vị, phóng ngựa qua đây."
Độc Lang toét miệng:
"Như ý ngươi, kể từ hôm nay ta chính là chúa tể sơn lâm, grao!"
Độc Lang tăng tốc, ngay lúc đó, mắt của tất cả mọi người muốn lé luôn.
- Thật nhanh!
- Đù, có phải tôi hoa mắt rồi hay không? Cái này...
...
Hổ Siberi cũng sợ hết hồn, tốc độ của Độc Lang trước đó đã đủ nhanh, nhưng mà tốc độ hiện tại này... phản ứng không kịp.
Ầm!
Hổ Siberi còn chưa giơ móng vuốt lên, Độc Lang đã đâm đầu lên người, hổ Siberi như bị con trâu đực húc bay ra xa 5 6 mét. Còn chưa đợi hổ Siberi kịp phản ứng lại, Độc Lang đã xông tới, giơ vuốt bốp bốp bốp đánh một trận!
Hổ Siberi kêu gào:
"Dừng tay!"
"Oa ha ha... hóa ra dùng vuốt đánh người sướng như vậy, grào... không được, ta không kiềm chế được mình, ta đánh!"
Độc Lang bạo lực một trận. Hổ Siberi không biết phải làm sao giận dữ gầm lên một tiếng, lăn mình một cái, gắng gượng lăn ra thoát khỏi móng vuốt của Độc Lang, kết quả vừa ngẩng đầu liền thấy con đại bạch lang kia lại xông tới, đụng đầu lên trán nó một cái, đau đến hổ Siberi gào lớn một tiếng vội vàng lùi lại...