Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1383

Chương 1383: Đại Cẩu, Cố Lên!

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1383: Đại Cẩu, Cố Lên!

Không cần biết bọn họ dùng thủ đoạn gì để đi đến ngày hôm nay, nhưng có những bước không thể đi tắt, đó là kỹ năng, là kiến thức. Một khi kỹ năng bị đào thải, bọn họ sẽ bị đào thải! Vì thế những người này bắt đầu ngồi không yên.

Đặc biệt là bác sĩ Tần, lúc bình luận còn chờ xem Phương Chính trả lời chất vấn như thế nào, kết quả còn chưa chờ được chính chủ đã bị mười mấy vạn tên lưu manh đè xuống đánh đập... Những bình luận liên tục hiện ra đã khiến hắn phải há hốc miệng! Trong chớp mắt mấy trăm bình luận, rồi hơn một nghìn... Sau đó bình luận của hắn chìm nghỉm...

Nhưng hắn không cam lòng, chờ được Phương Chính đáp lời, lại lập tức bình luận: "Phương Chính trụ trì, lời thầy nói không đúng rồi, ông cha ta đã có câu: Người không vì mình, trời tru đất diệt! Người xưa đã nói vậy, chúng tôi suy nghĩ cho mình thì có gì là sai? Huống chi chúng tôi cũng không làm gì quá đáng. Mặt khác, người ta nói người xuất gia khám phá hồng trần, đại sư can thiệp chuyện hồng trần thế này có ổn không?"

Phương Chính tức khắc lắc đầu, trả lời:

"Thí chủ, khám phá hồng trần kỳ thật sớm nhất cũng không phải là từ Phật gia, khi rảnh rỗi thí chủ nên đọc sách nhiều ắt có lợi cho mình. Khám phá hồng trần sớm nhất là câu của Đạo gia, Nho gia, Phật gia chỉ có sáu trần, không có khám phá hồng trần như thí chủ đã nói.

Hồng trần lúc ấy đại biểu cho phàm trần huyên náo, phồn hoa, náo nhiệt. Rất nhiều người ghét cuộc sống như thế nên mới tìm nơi non xanh nước biếc để ở, xưng là khám phá hồng trần. Khám phá hồng trần chỉ là rời xa huyên náo, đi vào hoàn cảnh an tĩnh mà không phải là không để ý tới trần thế.

Mặt khác, ông cha ta có câu: Người không vì mình, trời tru đất diệt. Thí chủ cũng lý giải sai rồi, "vì mình" lại là yêu cầu "người" tuần hoàn pháp tắc đạo đức.

Ý là người phải tu thân dưỡng tính, tập đức, tu thân, trở thành quân tử, nếu không thiên lý khó dung. Cho nên nếu thí chủ thật sự phải vì mình thì tu hành bản tâm chứ không phải yêu cầu bần tăng làm gì.

Mặt khác, tuy rằng bần tăng là tăng nhân, nhưng ai nói tăng nhân thì phải rời xa hồng trần, không để ý tới thế sự?

Mục đích làm tăng nhân là tâm không tịnh nên khát vọng tịnh, vì thế vào không môn để tẩy tâm, tu tâm. Tu luyện thành thì tự nhiên là ra độ thế, trợ giúp nhiều người tẩy tâm hơn, trở thành người có ích cho xã hội.

Tăng nhân như vậy mới là tăng nhân, tăng nhân mà thí chủ nghĩ thì xin lỗi, bần tăng cũng không cho rằng đó là một tăng nhân."

Bác sĩ Tần tức khắc trầm mặc, còn cãi cọ hai câu. Kết quả phía dưới điên cuồng spam, vô số câu ủng hộ đã nhấn chìm tất cả! Hắn biết giờ có nói cũng vô dụng mà thôi. Hơn nữa, hắn phải thừa nhận, hắn bị thuyết phục, cuối cùng hắn vẫn nhắn: "Đại sư cao kiến, tôi chịu phục, về sau tôi sẽ nỗ lực làm người tốt."

Bác sĩ Tần cho rằng Phương Chính sẽ không đọc bình luận của hắn đâu vì spam rất nhiều. Nhưng hắn lập tức thấy Phương Chính đăng bài, chỉ có tám chữ: "A Di Đà Phật, quay đầu là bờ!"

Nhìn tám chữ, Bác sĩ Tần chấn động, chậm rãi đứng dậy, khom mình hành lễ với di động, sau đó hít sâu một hơi nói:

- Vậy bắt đầu lại từ đầu, quay đầu là bờ, sớm hay muộn sẽ nhìn thấy bờ thôi.

Nói xong, bác sĩ Tần đi ra ngoài, hắn không về nhà mà bắt đầu làm những chuyện hắn khinh thường, trợ giúp, chăm sóc người bệnh, khám chữa một số bệnh đơn giản...

Hắn không biết viện trưởng đều đang theo dõi. Nhìn thấy vậy, viện trưởng được an ủi, vui vẻ cười:

- Đây mới là Tiểu Tần mà mình quen, haha... Lãng tử quay đầu, tốt lắm!

...

Phương Chính nhắn xong, lúc này Khỉ kêu lên:

- Sư phụ, đại sư huynh xuống núi, sắp chạm mặt hổ rồi!

Phương Chính nhanh chóng ném điện thoại cho sóc, ngồi trên đỉnh núi xem.

Dưới chân núi, Độc Lang chạy như bay, vừa chạy vừa hét lớn:

- Con hổ con kia đừng kiêu ngạo, ông nội Tịnh Pháp nhà mày tới đây! A...... Hôm nay tao sẽ chứng minh rằng sói mới là chúa tể rừng rậm, hú!

Nghe Độc Lang la, thôn dân và các du khách đang chụp ảnh lập tức xoay người lại, bắt đầu chụp Độc Lang.

- Chà, Tịnh Pháp đại sư đại chiến hổ Đông Bắc, có trò hay rồi!

- Ha ha, lần này may ghê, tuy không thể lên núi thắp hương bái Phật, bái kiến Phương Chính trụ trì nhưng có thể thấy hổ Đông Bắc cũng đáng, hiện giờ lại khuyến mãi một trận chiến hổ và sói, hahaha... lời to rồi!

- Không sai, lời to. Các bác xem Tịnh Pháp đại sư và hổ Đông Bắc bên nào mạnh hơn?

- Còn phải nói ư? Chắc chắn là Hổ Đông Bắc rồi, chúa tể rừng xanh đó! Động vật họ mèo chính là sinh vật tiến hóa hoàn mỹ nhất trên địa cầu, sói lại khác, đầu cứng eo ngang, tốc độ phản ứng không nhanh bằng đâu.

- Tôi cũng cảm thấy Tịnh Pháp đại sư có hơi lỗ mãng, sợ là sẽ mệt.

- Tịnh Pháp đại sư mau về đi, không đánh lại đâu! Nó là hổ Đông Bắc đấy!

Tống Nhị Cẩu tốt bụng nhắc nhở.

Kết quả Độc Lang quay đầu xem thường, như đang nói, thí chủ quá coi thường ta rồi! Ta đã không phải sói công nghiệp lúc trước, ta rất là mạnh đó!

- Tịnh Pháp đại sư, cần hỗ trợ không?

Có người hô.

Độc Lang xem thường, kêu lên:

- Quyết đấu công bằng, không được quấy rối!

Mọi người vui vẻ...

Độc Lang nhìn họ, thế mà không ai thèm ủng hộ nó, ức chế quá đi! Đúng lúc này, nó nhìn thấy một cô bé dễ thương đang thò qua cửa sổ, mặt đỏ bừng, là Tôn Manh Manh!

Bé thấy Độc Lang chạy tới, vui vẻ hét lớn:

- Đại cẩu, cố lên!

Độc Lang chân mềm nhũn, bụp một phát ngã lăn mấy vòng, thế là cười ầm. Nó không hề xấu hổ, các thôn dân thấy cũng không lạ, hình như cả thôn chỉ có mình Manh Manh gọi nó như vậy, mà mỗi lần gọi nó đều sẽ phối hợp lăn trên đất chọc con bé cười ha ha.

Quả nhiên, thấy Độc Lang ngã, Manh Manh cười.

Độc Lang thấy vậy, nhếch miệng cười theo...

Các thôn dân hiểu, các du khách không hiểu, chỉ coi Độc Lang ngốc nên bắt khuyên bảo.

- Tịnh Pháp đại sư quy ẩn núi rừng rồi, hà tất so đo với con hổ? Hay lại về núi thôi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay