Chương 1382: Uy Lực Của Spam
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Có, một tên rất to.
Hồng Hài Nhi xoa tay hầm hè hỏi.
- Hihi sư phụ, con xuống lấy tặng thầy một bộ áo da hổ nha?
Phương Chính vỗ đầu nó nói:
- Hổ Đông Bắc là động vật được bảo hộ, con còn chơi áo da hổ? Hầm con cũng không được đánh nó!
Hồng Hài Nhi không hài lòng nói.
- Hổ Đông Bắc ạ? Nó còn cao giá hơn cả yêu quái ư? Con chính là yêu quái duy nhất trên địa cầu đó!
Cá mặn ở bên cạnh ho khan một tiếng nói:
- Sư huynh, huynh không phải duy nhất, đệ cũng là yêu quái.
Hồng Hài Nhi nhướn mày nói:
- Ngày mai thì không phải, tối nay hầm đệ luôn!
- Đệ không phải yêu quái, đệ là tinh quái, chúng ta đều là độc nhất vô nhị.
Hồng Hài Nhi lúc này mới vừa lòng cười.
Độc Lang xoa tay hầm hè, kích động hỏi:
- Sư phụ, nó nhảy vào thôn, làm sao giờ ạ? Có ăn thịt người không thầy? Thầy nhìn thôn dân và du khách đều đang có vẻ kích động, không sợ bị nó đè xuống đất à?
Phương Chính nói:
- Được rồi, đừng nói nhiều nữa, con đi giải quyết nó đi.
Độc Lang đôi mắt tỏa sáng:
- Ha ha, sư phụ anh minh! Con đã ghét nó lâu rồi, thầy chờ lát nha, con sẽ xách một cây xương hổ cho thầy bồi bổ.
Vừa nói Độc Lang đã chạy nhanh như chớp. Nếu là trước đây, Độc Lang nhìn thấy hổ sẽ sợ tới mức chân nhũn ra, chạy trốn thật mau. Nhưng giờ khác rồi, thực lực nó tăng nhanh chỉ là không bằng được yêu quái. Lòng tự tin bành trướng cực độ, thấy được chúa tể rừng rậm chẳng những không sợ mà nó lại vô cùng hưng phấn, bốn chân bay nhanh, muốn thật là ngầu!
Với trường hợp này...
Khỉ nói:
- Sư phụ, thầy thấy đại sư huynh và Hổ Đông Bắc ai lợi hại hơn?
Phương Chính nghĩ nghĩ lắc đầu nói:
- Không biết, Tịnh Tâm, con coi xem, nếu đại sư huynh sắp bị đánh chết thì nhớ cứu người.
Phương Chính cũng không chắc Độc Lang có sức chiến đấu đến đâu, thậm chí hắn còn không hiểu về hổ. Đã rất nhiều năm rồi không ai gặp phải hổ Đông Bắc, hổ trong vườn bách thú thì béo núc ních lại lười, không nhìn ra nổi mạnh như nào. Vì thế hắn cũng có chút không yên tâm.
Hồng Hài Nhi chép miệng nói:
- Sư phụ, thầy không cần lo lắng, tuy hổ có mạnh nhưng không thắng được đại sư huynh đâu. Tên kia khỏe như trâu ý, lại còn linh hoạt hơn mèo, rất là mạnh.
Tuy nói vậy, nhưng nó vẫn xuống núi.
- Sư phụ, trên mạng có một đám người đang tìm thầy đó, bảo thầy không nên thu hồi y thuật, thầy đang giết người các kiểu.
Sóc vung vẩy di động, kêu lên.
Phương Chính cầm lấy di động nhìn nhìn, nhíu mày nói:
- Ai tìm vi sư? Làm gì có ai?
Sóc sửng sốt, thò qua nhìn, gãi gãi đầu nói:
- Vừa nãy còn có người đang nói thầy mà, sao lại không có nữa rồi?
Phương Chính nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện vấn đề, chỉ thấy phần bình luận chỉ nguyên...
- Nói ủy khuất thế, không có Phương Chính trụ trì, các anh không thể sống? Chúng tôi còn chưa học thì có làm sao? Nên đi chết hết à?
- Trên đời làm gì có nhiều đồ free thế, mấy anh ăn ngon mà không muốn trả tiền. Người ta không cho các anh ăn thì xốc bàn chửi sao? Cái gì ngon cũng cho các anh phỏng?
- Phương Chính trụ trì không có nghĩa vụ miễn phí dạy cho bất luận kẻ nào. Thử hỏi chính bản thân các anh mà xem, lúc trước ở bệnh viện hô mưa gọi gió có từng nghĩ chia sẻ kinh nghiệm cho bác sĩ mới không? Mình còn không muốn, đừng đẩy cho người. Huống chi học phí Phương Chính trụ trì thu chỉ để anh đến vùng sâu vùng xa ba năm mà thôi, ba năm có lẽ không ngắn nhưng cũng đâu có dài, ba năm sau các anh đi đâu chẳng được. Đến lúc đó có y thuật tinh vi các anh lại sợ không kiếm được tiền à?
- Đúng là không thèm trả giá, cứ đòi ăn không, đáng đời!
...
Phương Chính lướt xuống, lướt mấy nghìn bình luận đều thấy kiểu này, nói thầm: "Rốt cuộc là như thế nào?"
Sóc gãi gãi đầu nói:
- Vừa nãy có người bảo thầy không nên thu hồi y thuật, không ngờ trong chớp mắt đã bị chết đuối bởi nước miếng. Thầy lướt xuống nữa xem?
Phương Chính gật gật đầu, nhưng rồi hắn buồn bã phát hiện, tốc độ hắn lướt còn không nhanh bằng tốc độ các bạn bình luận, lướt nửa ngày cũng không thấy được lời Sóc nói.
Rơi vào đường cùng, Phương Chính đành phải từ bỏ, bình luận một câu: "Bần tăng chỉ là kêu gọi, cụ thể thì mọi người có thể đi chú ý tới trang web chính phủ. Trên thực tế không phải thí chủ báo danh là có thể đi, chính phủ sẽ có nhân viên chuyên môn đánh giá năng lực và vấn đề chi nhánh để tránh việc mọi người đi hết về phía Tây mà phía Đông không còn ai chữa bệnh.
Bần tăng nói ba năm, có lẽ một ngày thí chủ còn không phải đi. Nhưng từ lúc đầu các thí chủ đã không có suy nghĩ thanh toán tiền học phí nên tự nhiên bị khai trừ.
Nhân quả tuần hoàn, báo ứng phải chịu, không có gì để giải thích ở đây cả. Muốn xem hiểu tấm bia đá bần tăng bia lập ra kỳ thật rất đơn giản, thứ nhất lòng mang thiện niệm, thứ hai là phải có nền tảng y học nhất định thì sẽ hiểu một ít kiến thức mà mình có thể xem.
Nếu tâm thay đổi, tự nhiên cũng sẽ xem không hiểu. Bởi vậy những gì mà các thí chủ đã hiểu lại không phải là toàn bộ tấm bia mà chỉ là một bộ phận rất nhỏ thôi.
Kiến thức trên bia đá rất sâu rộng, muốn lĩnh ngộ, theo đuổi y học thì phải học làm người tốt trước đã."
Vừa nhắn xong thì khu bình luận đang bùng nổ bởi đám người bác sĩ Tần hoàn toàn vỡ òa.
- Đại sư đáp trả! Ha ha, đại sư nói rất đúng, nhân quả tuần hoàn, báo ứng phải chịu, lương tâm không đủ nạp phí, thì đòi làm sao?
- À há, trước kia tôi vẫn luôn nghi hoặc, rốt cuộc là người như thế nào mới hiểu được tấm bia kia, tôi còn nghĩ tất cả đều là tùy duyên, ai ngờ là vậy...
- Cám ơn đại sư đã giải thích, tôi tự nhận mình là người tốt, chờ tấm bia đá mở ra tôi sẽ đi xem! Hiện tại bắt đầu tự học y thôi!
- Tôi cũng thế!
- Ha ha, về sau đừng gọi là đá thần y học nữa mà phải gọi là đá khảo nghiệm đạo đức. Người không hiểu thì không được coi là người tốt ha ha...
- Đừng loạn logic, đại sư nói rất đúng, không phải trăm phần trăm thì cũng là 90% người tốt. Nhưng thế nhân nhiều hai mặt, tốt xấu một nửa, qua 60% được tính là người tốt. Chỉ là không đạt tới tiêu chuẩn của đại sư mà thôi.
- Đúng đúng đúng, đừng vơ đũa cả nắm thế chứ. Kỳ thật không đạt tiêu chuẩn cũng là người tốt mà.
...
Bình luận náo nhiệt, nhưng có người lại lạnh tâm.
"Xong rồi, trước kia mình đã làm nhiều điều sai, chẳng phải sau này không hiểu được bia đá nữa? Nếu là thế, người khác đều tiến bộ, chỉ có mình dậm chân tại chỗ, vậy..." Nghĩ vậy, không ít người đổ mồ hôi lạnh.