Chương 1381: Tuyệt Vọng Ôm Đoàn Cùng Lên Án Công Khai
Phương Chính chép miệng: "Dù sao đồ vật là ngươi đưa, ngươi nói gì chẳng đúng?"
"Có lấy không? Không thì ta có thể thu về." Hệ thống nói.
Phương Chính nhanh chóng kêu lên: "Thu về? Chả cho được cái gì mà đòi thu về à? Nhận hết!"
Dù tốt hay xấu cứ lấy trước đã, vì thế trước mặt Phương Chính là một chùm sáng, bóp vỡ thì có một bình sứ Thanh Hoa, mở nút ra hắn cảm thấy một luồng khí thanh mát lơ lửng, hít hà một chút mà người đã nhẹ nhàng, như sắp bay theo làn gió vậy! Xương cốt toàn thân cũng kêu vang, chỉ mới ngửi mà cơ thể đã được cường hóa!
Phương Chính mau chóng đóng nút bình, tuy hắn không hiểu về đan dược nhưng đồ ngốc cũng biết thứ này tuyệt đối là cực phẩm của cực phẩm! Tiền nào của nấy! Vượt qua cả mong đợi! Nói là thần đan cũng không quá!
Phương Chính đang mơ mộng trong phòng, nhưng bên ngoài lại hoàn toàn nổ tung, bởi vì...
- Bác sĩ Tần, người bệnh còn đang đợi anh, sao anh còn chưa qua?
Một y tá nôn nóng chạy tới tìm bác sĩ Tần.
Mà hắn thì trắng mặt ngồi trên ghế, không nhúc nhích, lẩm nhẩm mãi: "Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Vì sao chứ... Tại sao?"
Y tá vội la lên:
- Bác sĩ Tần?
- Tiểu Tần, bệnh nhân chuẩn bị xong rồi, chờ anh nửa ngày, sao anh còn chưa đi?
Lúc này, viện trưởng bị bệnh nhân gây rối cũng tới.
Bác sĩ Tần lúc này mới ngẩng đầu, mờ mịt nhìn viện trưởng.
Viện trưởng cũng sửng sốt, ông chưa từng thấy hắn suy sụp thế bao giờ...
Ông nhớ ra tin tức ban sáng, tuy mọi người đã dời điểm chú ý nhưng ông vẫn tập trung vào một điều. Ông vẫy tay bảo y tá đi ra ngoài.
Cô nghi ngờ lui ra ngoài.
Không có người ngoài, viện trưởng ngồi đối diện, nói:
- Không biết làm?
Bác sĩ Tần vò đầu, gật đầu nói:
- Không biết vì sao đột nhiên tôi lại không biết... không biết gì cả! Chỉ biết những thứ sơ cua mình học ban đầu. Viện trưởng, tôi tiêu rồi, tôi không mổ được ca này.
Viện trưởng thở dài, lấy di động ra, mở trang cá nhân của Phương Chính, để trước mặt hắn.
Bác sĩ Tần không dám tin nói:
- Hắn thu hồi y thuật tôi đã học từ bia đá?
Viện trưởng gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, Tiểu Tần, tôi đã sớm nhắc nhở anh, Phương Chính trụ trì không phải người bình thường, không thể dùng lẽ thường để làm việc được nhưng anh không nghe, giờ thì...
- Tôi... Tôi phải làm sao bây giờ?
Viện trưởng vỗ vỗ vai hắn nói:
- Nghỉ ngơi đi, ca này để tôi bảo bác sĩ khác tới làm. Thời gian này, anh ở nhà tĩnh dưỡng đi...
- Viện trưởng, ông... Tôi chỉ không còn y thuật của Phương Chính, nhưng tôi vẫn có tay nghề của mình mà.
Hắn nóng nảy, ý bảo hắn về nhà nghỉ ngơi hả! Đang từ mổ chính rơi xuống dưới đáy! Sao có thể?
Viện trưởng lắc đầu nói:
- Anh biết và những gì Phương Chính chỉ dạy mà giống nhau ư? Thời đại bất đồng, y thuật quá hạn đã không thể thỏa mãn yêu cầu bệnh nhân rồi. Tiểu Tần, cứ nghỉ ngơi đi, chờ đến khi kỹ năng tốt hơn thì mổ chính cũng không muộn.
Nói xong, viện trưởng đi ra ngoài.
Bác sĩ Tần ngồi đó trợn tròn mắt, hắn rất muốn túm lấy viện trưởng gào thét nhưng chính cũng hiểu là vô dụng! Dù co viện trưởng có tâm để hắn tiếp tục mổ chính, nhưng hắn mặt dày sao? Hắn có năng lực à? Không có y thuật Phương Chính, hắn còn cái gì? Kỹ năng trước đó đã là quá khứ, ai sẽ để cho hắn khám bệnh nữa?
Bác sĩ Tần thật sự hối hận. Hắn hối hận mình bị ích lợi làm mờ mắt, hắn vẫn luôn cho rằng học được thì là của hắn, Phương Chính không thu lại được. Chỉ cần như bây giờ là hắn sống ổn rồi... Thậm chí hắn cảm thấy hắn cũng không nợ Phương Chính quá nhiều, cho nên hắn không cần phải đi làm theo yêu cầu đó. Nhưng sự thật đã chứng minh, cái gọi là chính mình nỗ lực kỳ thật đều do y thuật Phương Chính làm cơ sở, không có nó thì hắn không có gì cả! Phương Chính cho hắn hiện tại, cũng cho hắn tương lai, chẳng qua chính hắn lựa chọn một lối rẽ khác... Một đi không trở lại!
- Huhu...
Bác sĩ Tần ôm ngực, nước mắt không chảy ra nổi, cả người như vỡ ra...
- Phương Chính... Đúng rồi, đi tìm Phương Chính!
Bác sĩ Tần nghĩ đến Phương Chính thì lên tinh thần, nhanh chóng lấy di động ra xem, hắn biết người giống hắn sẽ không ít, mọi người sẽ không từ bỏ, nhất định sẽ đi tìm. Một người đi tìm, không có mấy tác dụng, nhưng mọi người cùng đi có lẽ còn có hy vọng! Nghĩ đến đây, hắn nhìn phần bình luận, quả nhiên...
- Phương Chính trụ trì, thầy quá đáng quá, tuy không đi vùng sâu vùng xa nhưng chúng tôi cũng đang chữa bệnh cứu người mà! Thầy thu hồi y thuật thì khác gì không cho bệnh nhân được chữa bệnh, thầy đang giết người đó!
- Phương Chính trụ trì, tôi biết lỗi rồi, có thể trả lại y thuật cho tôi được không? Không có y thuật, tôi không làm được gì cả... Không kiếm được nhiều tiền, sao tôi có thể trả được khoản vay mua nhà chứ?
- Đúng đó Phương Chính trụ trì, thầy đang giết người! Không chỉ giết bệnh nhân mà còn giết chúng tôi đây!
- Phương Chính trụ trì, thầy xem chỉ vì một ý tưởng ngây thơ của thầy mà tất cả mọi người gặp phải tình trạng thất nghiệp, xoay chuyển cả cuộc đời, chẳng lẽ thầy không áy náy ư?
- Phương Chính trụ trì, tôi không hiểu, chẳng lẽ mọi người học y đều phải đi vùng sâu vùng xa sao? Thầy làm như vậy, bệnh nhân ở trung tâm phải làm sao đây?
...
Bác sĩ Tần nhẹ nhàng thở ra, nếu mọi người đều lên, hắn cũng sẽ chiến đấu, đăng bình luận: "Phương Chính trụ trì, thầy đã đưa nền y học quốc gia lên một nấc thang mới, kể cả là chuyên gia cũng phải cúi đầu kính nể. Hiện giờ thầy thu lại toàn bộ y thuật, sao chúng tôi có thể cạnh tranh với những người đã học nữa? Đã không cạnh tranh có nghĩa là thất nghiệp, thất nghiệp thì phải cút khỏi thành phố đô thị... Thầy đang thiêu rụi toàn bộ sự nỗ lực trước đó của chúng tôi! Thầy có nghĩ là mình đang làm gì không?"
Nói xong, bác sĩ Tần thoải mái hơn, ngồi nhìn chằm chằm màn hình, chờ đợi Phương Chính đáp lời. Không chỉ hắn mà các bác sĩ bị thu lại y thuật cũng quan sát, chờ thẩm phán cuối cùng.
Nhưng giờ này Phương Chính đang làm gì?
- Sư phụ, thầy có thấy không?
Hồng Hài Nhi hỏi.