Chương 1380: Hiện Trường Phát Sóng Trực Tiếp Oanh Tạc Thế Giới
- Yên tâm đi, đại sư nói rất đúng, bác sĩ học y thuật của thầy ấy thật sự khá được đấy. Bọn họ thu phí đều rất thấp, nhiều người tốt bụng lắm.
- Ừ so với trước thì đúng là giá cả thấp thật. Trước có bác sĩ khám bệnh cho người đặc biệt khó khăn còn không thu tiền cơ. Nhưng mọi người có biết không? Anh ấy mổ liên tục hai ngày hai đêm không chợp mắt! Người nhà bệnh nhân còn quỳ dập đầu, không biết bao nhiêu người đã cảm động mà khóc.
- Đại sư là người tốt, các bác sĩ cũng là người tốt, mong họ sống lâu trăm tuổi.
- Xem ra, chúng ta được cứu rồi...
- Vé máy bay, vé xe đã book, sẵn sàng đến Nhất Chỉ tự!
- Tôi đang đi rồi ha ha... Tôi phải là người đầu tiên xem tấm bia đá mới được!
- Phòng thuê rồi, đang chờ!
- Đệch, còn nhanh chân hơn nữa!
...
Cư dân mạng thì hoan hô mình được cứu...
Mà quốc gia thì ngẩn ngơ. Sau đó họ mừng như điên, lập tức phân người người bắt đầu thương lượng chính sách với Nhất Chỉ tự, cùng với hoàn cảnh chữa bệnh có thể biến động tương lai... Đồng thời một mệnh lệnh phát tới trước mặt Kỳ Đông Thăng.
Ông đau đầu day trán nói:
- Lại bảo mình tiếp xúc Phương Chính, muốn khóc quá... haiz... Cũng may chỉ là hỏi thăm một chút, không có yêu cầu gì, nếu không thì khó.
Mà chấn động nhất lại là phương tây!
- Phương Chính lại đưa ra y thuật mới, vượt bậc hơn cả kỹ thuật bây giờ! Chết tiệt, bọn họ có thể chữa được tất cả bệnh tật nhân loại! Mà chúng ta chỉ có thể đứng và nhìn!
- Tôi cảm thấy, chúng ta nên trở lại bàn đàm phán.
- Tôi cùng quan điểm, dĩ hòa vi quý.
Nghe vậy, phương tây cũng bất đắc dĩ, người ta đưa ra thứ mà họ bắt buộc phải chịu thua thôi! Tuy có thể giữ được kỹ thuật, nhưng người ta lại giữ được mệnh kìa! Mệnh quan trọng hay kỹ thuật quan trọng?
Tin tức Phương Chính đưa ra y thuật giải quyết mọi bệnh tật cũng bắt đầu loan khắp, dân chúng sôi trào, bệnh nhân và người nhà đều cho hoan hỉ. Nhưng khi nghe nói chính phủ đang tranh chấp với người ta, dược phẩm không được đưa vào thì tức khắc nổ tung chảo! Không biết bao nhiêu kênh truyền thông, diễn đàn bắt đầu spam, mà nội dung chỉ có một!
- Chính phủ đang làm gì đấy? Đó là dược cứu mạng, bọn họ đang dùng mạng của chúng ta đi đàm phán á hả! Chết tiệt, lần này chính phủ không coi chúng ta ra gì, chúng ta cần phải đấu tranh! Lên phố, diễu hành biểu đạt mong muốn, chúng ta phải sống!
Vì thế, cùng ngày vô số người ùa ra đường, tập trung lại, rồi cả nước, thậm chí toàn thế giới bắt đầu diễu hành tập thể!
Phương Chính không biết một quyết định của mình lại có thể khiến toàn thế giới bạo động, nhưng hắn biết rằng...
"Đinh! Chúc mừng ngươi, nổi tiếng cả nước, phần thưởng rút thăm trúng thưởng một lần."
Phương Chính vui vẻ, thấy Tỉnh Nghiên đang tập trung đưa tin thì cúi chào màn ảnh một cái, sau đó tên này chạy luôn!
- Má ơi! Phương Chính đại sư chạy rồi!
- Đầu trọc chạy rồi! Đừng để hắn chạy!
- Đứng lại, tặc trọc, nói rõ ràng đi chứ!
...
Tỉnh Nghiên cũng không biết Phương Chính chạy, chờ đến lúc đó thì hắn đã biến mất tăm hơi, tức giậm chân mà không làm gì được. Nhìn một loạt đệ tử ngồi ở cổng Nhất Chỉ tự, cùng với ánh mắt trắng trợn ấy thì cô bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể xuống núi mua kẹo.
Không bao lâu, Kỳ Đông Thăng tới, kết quả cũng bị chắn bên ngoài, dù có kêu thế nào bên trong cũng không có động tĩnh gì, chỉ có thể bất đắc dĩ tìm viên đá mà ngồi ở cổng chờ.
Giờ này Phương Chính chui vào thiện phòng, phủ áo cà sa xanh lục, cười nói:
- Rút thăm trúng thưởng!
"Đinh! Chúc mừng ngươi, rút được một lọ nguyên khí đan." Hệ thống nói.
Phương Chính sửng sốt: "Nguyên khí đan? Đây là gì?"
Hệ thống nói: "Có nhớ ta đã từng nói với ngươi không? Trên địa cầu nguyên khí vô cùng loãng không thích hợp để tu hành. Ngươi cũng không tu được, bởi vì nguyên khí thiếu, không thể dùng nguyên khí thi triển thần thông, cho nên chỉ có thể tiêu hao tinh thần lực. Tinh thần lực không đủ thì tiêu hao sinh mệnh lực."
Phương Chính sáng mắt lên kêu: "Ý của ngươi là, ta ăn cái này vào là có thể tu luyện?"
Hệ thống nói: "Lý luận là thế nhưng ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm. Ăn nó rồi đúng là ngươi có thể tu luyện, thậm chí có thể có chút thành tựu. Nhưng địa cầu nguyên khí khô kiệt, dù có tu luyện thì có tác dụng gì? Vì nối nghiệp mệt mỏi, nguyên khí sẽ bị tiêu hao và tự tản mất, cuối cùng ngươi sẽ trở thành một người thường cùng lắm là thân thể mạnh mẽ chút thôi."
Phương Chính héo, oán giận nói: "Vốn tưởng bần tăng cũng có thể phi thiên độn địa giả ngầu làm thần tiên. Kết quả, haiz... cái món này làm trang trí à?"
Hệ thống nói: "Cũng không phải hoàn toàn vô dụng, lúc thi triển đại thần thông ngươi có thể vận dụng đan dược sẽ không tiêu hao sinh mệnh lực. Tỷ như, ngươi thấu thị tương lai, một viên đan dược cũng đủ ngươi nhìn được tương lai trong vòng trăm năm!"
Phương Chính nghe vậy tâm trạng mới tốt hơn.
"Haiz lúc trước đọc truyện hình như đan dược này bèo nhất. Kết quả ở chỗ ngươi ta lại phải mất một lần rút thăm trúng thưởng! Lừa đảo..." Phương Chính rung đùi oán giận.
Hệ thống nhàn nhạt nói: "Ngươi cũng nói, đó là truyện. Trên thực tế, tuy rằng Địa Tiên giới vô cùng rộng lớn, nhưng sinh linh cũng nhiều không đếm xuể. Một tòa núi lớn thôi yêu quái đã phải dùng đơn vị ngàn vạn, thậm chí là trăm triệu. Đông Hải long cung chỉ một lần đánh trận nhỏ đã phải dùng đến chục tỷ binh tôm tướng cua. Một hồi đại chiến, không biết bao nhiêu sinh linh tham chiến! Tiên giới nguyên khí sung túc, các loại sinh vật có tốc độ sinh sản tăng nhanh, tốc độ thành tinh cũng hơn hẳn. Nhiều sinh linh như vậy, bao nhiêu linh dược cho vừa? Huống chi, rất nhiều linh dược vừa mọc ra đã bị yêu quái, kẻ ngốc phá hoại. Cuối cùng tồn tại được thì chẳng mấy... Còn nuôi trồng ư, thuộc riêng về đại tông môn, sẽ không phát ra ngoài một đan dược nào cả. Cho nên, ở bất kỳ đâu đan dược cũng đều là vật phẩm khan hiếm, mà thế giới cực độ thiếu thốn nguyên khí của ngươi lại càng thêm trân quý. Cho nên, ngươi rút thưởng được cũng không mệt đâu."