Chương 1379: Nghịch Thiên À
Tỉnh Nghiên thấy vậy, tức dậm chân, hét lớn:
- Phương Chính, cái tên khốn kia! Chị đây hơn nửa đêm chạy lên, không phải nghe thầy nói cái này!
- A... Ngủ ngon!
- Định mệnh!
...
Phương Chính đi rồi, Tỉnh Nghiên sa mạc lời ôm cánh tay đứng trên đỉnh núi hóng gió lạnh.
Lão Miêu thấy Phương Chính đi rồi, không có vấn đề gì, lúc này mới thò qua hỏi:
- Tỉnh Nghiên, đại sư đi rồi, cô đứng đây làm gì?
- Đừng nói gì, để tôi bình tĩnh lại, tôi sợ tôi không nhịn được mà đốt chùa.
Lão Miêu nhanh chóng câm miệng, đứng ngoan chờ.
Một bên là đại tiểu thư Tỉnh Nghiên, một bên là hòa thượng Phương Chính thần kỳ, hắn quyết đoán không chọc được ai. Tuy hắn cũng biết Tỉnh Nghiên chỉ đang tức giận, nhưng phụ nữ ý mà... đừng chọc thì tốt hơn, đặc biệt là lúc không được vui.
Chờ Tỉnh Nghiên xoay người, lão Miêu mới thò lại gần hỏi:
- Hiện tại làm gì ạ?
- Đăng tin là đêm nay không có gì, tên đó đi ngủ rồii!
Lão Miêu cứng họng:
- Này...
- Ăn ngay nói thật sao... không chừng cũng hot. Tất cả mọi người cho rằng buổi tối nay... thôi, không đăng. Đêm nay tôi mất ngủ, không thể cho đám kia ngủ an tâm, đã mất ngủ thì cùng nhau mất ngủ đi!
Vì thế, Tỉnh Nghiên tìm chỗ viết bản thảo đi, toàn thế giới tò mò chầu trực trước máy tính, di động, chờ đợi tin tức về Phương Chính, đêm nay, vô số người mất ngủ, vô số người mắng: "Phương Chính, CMN!"
Cả đêm, Phương Chính ngủ say giấc nồng, ngày hôm sau dậy sớm, đi ra ngoài gõ chuông đánh trống, một ngày mới lại bắt đầu rồi.
Nhưng khi hắn xuống lầu canh, Tỉnh Nghiên và lão Miêu đã ở dưới chờ.
Phương Chính nhìn Tỉnh Nghiên dính sương, kinh ngạc nói:
- Thí chủ, đừng bảo thí chủ ở trên núi cả đêm chứ?
Tỉnh Nghiên mệt mỏi nói:
- Thầy đoán xem? Thôi, thầy mau trả lời đi, rốt cuộc thầy sẽ khai trừ những bác sĩ không đi vùng sâu vùng xa như thế nào? Hiện tại trên mạng có lời bình là thầy đang làm trái đạo đức, không phù hợp tác phong ngày thường. Thầy nghĩ sao?
Phương Chính bất đắc dĩ buông tay nói:
- Bần tăng cho rằng, làm trái đạo đức là phải xây dựng trong tình huống bần tăng không trả bất cứ cái giá nào, đứng ở điểm cao thượng mà ép người ta đi làm chuyện mình không thích. Nhưng chuyện lần này sự tình, bần tăng trả bằng một món đủ để cho bất luận cái gì một quốc gia nào trên thế giới đỏ mắt tranh giành, cái giá chỉ là mất ba năm thời gian đi chi viện vùng sâu vùng xa mà thôi, quá đáng lắm sao? Ngược lại, nếu bần tăng muốn, bần tăng chỉ cần nói một câu người đi vùng sâu vùng xa chi viện ba năm, trở về có thể học bần tăng y thuật, thí chủ cảm thấy sẽ có bao nhiêu người đăng ký? Trên thế giới không có gì là có thể không làm mà hưởng, bần tăng chỉ là thu một chút chi phí thích hợp mà thôi. Huống chi, chi phí này lại còn tích đức cho chính họ nữa...
Tỉnh Nghiên khẽ gật đầu nói:
- Vậy nếu bọn họ không đi? Y thuật họ đã học rồi, hình như thầy không có năng lực bắt ép được họ. Tuy có thần thông, nhưng pháp luật cũng không cho phép thầy thương tổn bọn họ, không phải sao?
Phương Chính buông tay nói:
- Vì sao Bần tăng phải thương tổn bọn họ? Bọn họ không sai, mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống cho mình. Trên thực tế, bọn họ có thể đọc được y thuật mà bần tăng để trên bia đá đã chứng minh nhân phẩm không tệ. Chỉ là con đường nhân sinh họ lựa chọn thượng lại khác bần tăng mà thôi.
Tỉnh Nghiên khẽ gật đầu nói:
- Đúng vậy, tôi có quen một bác sĩ, anh ta không phải người xấu, nhưng là vì có nguyên nhân chủ quan nên không thể đi vùng sâu vùng xa.
- Cho nên bần tăng chỉ thu hồi những gì họ đã học được mà thôi. Đồng thời, bần tăng sẽ lập ra tấm bia thứ tám, trên đó có kiến thức chuyên sâu hơn, mọi bệnh tật trước mắt trên thế giới đều có thể thông qua tấm bia thứ tám để trị tận gốc. Bần tăng cho rằng cũng chỉ có những người thông qua khảo hạch mới có tư cách tới học tập.
Lời này vừa nói ra, Tỉnh Nghiên ngây người, bỗng nhiên quay đầu lại, nói với camera:
- Các vị khán giả thân mến, mọi người đều nghe thấy rồi đó, đây là Phương Chính trụ trì chính miệng nói, thầy ấy sẽ lập tấm bia đá thứ tám...
Phương Chính trợn tròn mắt, buổi sáng chém gió mà chém hình như sai nơi! Tỉnh Nghiên không phải đang phỏng vấn, mà là đang phát sóng trực tiếp! Hắn có cảm giác bị lừa, nhưng không trâu bắt chó đi cày, hắn có thể nói gì? Ngoan ngoãn mà mỉm cười thôi.
Còn y thuật Phương Chính nói, đương nhiên là tồn tại, Dược Sư Bồ Tát thần tượng thăng hai cấp, y thuật đính kèm cũng thăng hai cấp. Trên thực tế, y thuật hắn đang nắm giữ đã không chỉ là y thuật, chuẩn xác nói hẳn là mật mã gien! Nếu hắn đưa ra hết thì nhân loại không chỉ giải quyết được vấn đề bệnh tật mà còn có sống lâu và khỏe mạnh hơn.
Nhưng Phương Chính không nói, cũng sẽ không lấy ra, nguyên nhân rất đơn giản, thế giới thực bình thản, không cần thiết phải đảo loạn. Nếu hắn đưa ra y thuật có thể thay đổi vận mệnh nhân loại, thì hắn tin là chiến tranh thế giới lần thứ ba sẽ bạo phát ngay lập tức. Hắn không muốn nhìn thấy tình huống đó, mọi người không nên bị cuốn vào chiến tranh. Cho nên hiện tại Phương Chính chưa nói, về sau cũng sẽ không nói.
Dù cho như thế, những lời Phương Chính nói vẫn như gió lốc thổi quét cả nước, thậm chí là toàn thế giới!
- Trời má, Phương Chính trụ trì nói sẽ thu hồi y thuật những bác sĩ đã học ư, sao có thể?
- Con à, Phương Chính trụ trì không phải người bình thường, mà là Phật. Hắn nói có thể, là có thể, haiz... Trước chúng ta đều dùng ánh mắt người thường mà quan sát, giờ chúng ta sai rồi...
- Có phải mọi người lệch hướng rồi không? Những người đó học y thuật của Phương Chính, bị thu hồi cũng không có gì đáng trách. Huống chi, bọn họ còn dùng để kiếm không ít tiền, cũng coi như là có kết quả, không tổn thất. Hiện tại tôi chỉ quan tâm tới tấm bia đá thứ tám thôi! ĐM, trị tận gốc tất cả bệnh tật trước mắt, nói cách khác, người câm điếc, người tàn tật, người thực vật, người ung thư, HIV... Mẹ nó, tôi đã hình dung ra vô số xí nghiệp dược phải đóng cửa.
- Đúng, đó mới là trọng điểm, Phương Chính nghịch thiên à!
- Giờ tôi chỉ lo đến lúc đó chi phí mà đắt thì cũng chẳng chữa được.