Chương 1378: Trụ Trì Nhị Hóa
Vô số đôi mắt, vô số phóng viên đều mong chờ tiếng chuông 0 giờ, bởi vì đây là ngày cuối cùng Phương Chính đưa ra!
Đông!
- Ba ngày rồi! Ha ha, Phương Chính trụ trì, thầy định khai trừ những người không đi ư?
- Tôi chỉ hóng xem Phương Chính trụ trì khai trừ bọn họ như thế nào thôi.
- Phương Chính trụ trì, đừng làm tôi thất vọng, bản tin của tôi đợi vào thầy đó.
- Tầng trên phắn ngay, anh ở đó mà lo tin à? Mọi người đều đang chú ý Phương Chính trụ trì, ha ha...
...
Một tiếng tiếng chuông vang lên, toàn bộ internet nổ tung, lần đầu tiên bởi vì một người, một câu, một thời gian mà trên mạng lại xôm như vậy! Người onl tăng vọt phá kỷ lục bình thường.
Cùng lúc đó, cổng lớn Nhất Chỉ tự.
- Tịnh Tâm pháp sư, là chị mà, em cho chị vào đi.
Tỉnh Nghiên đáng thương vô cùng, cầu xin.
Hồng Hài Nhi rung đùi đắc ý nói:
- Không được, sư phụ nói là ai cũng không cho vào. Tóm lại, trong thời gian này, gia sư không gặp ai cả.
Tỉnh Nghiên không cam lòng hỏi:
- Thật sự không thể gặp ư?
- Thật sự không thể gặp, tuyệt đối không thể gặp.
Tỉnh Nghiên móc ra một cây kẹo que từ trong túi, cười tủm tỉm hỏi:
- Thật sự không thể vào sao? Nếu em cho chị vào thì chị cho em nè.
Hồng Hài Nhi mắt phát sáng!
Dạo này Nhất Chỉ tự kín tiếng, Phương Chính cũng không cho tiền tiêu vặt, rất lâu rồi nó không được ăn vặt, nhìn kẹo que nên chớp mắt.
- Tịnh Tâm pháp sư, em biết đó, sư phụ em đăng tin cái chính là tin giựt gân! Cả nước đều đang hóng chuyện Nhất Chỉ tự, nếu ai có được phỏng vấn độc quyền thì tiếng nói khác hẳn, sau này chị sẽ là đại phóng viên luôn! Tương lai của chị đều nhờ cả vào em đó, làm ơn đi mà.
Hồng Hài Nhi ngửa đầu, nhìn Tỉnh Nghiên, trên thực tế đều dính vào kẹo que, đang suy nghĩ làm sao vừa không vi phạm mệnh lệnh sư phụ, lại có thể lừa được kẹo kìa.
Bỗng nhiên, phía sau Hồng Hài Nhi vang lên tiếng Khỉ nói:
- Không cần vào, sư phụ không ở bên trong. Hơn nửa đêm, sau núi rất mát mẻ.
Tỉnh Nghiên mừng rơn, xoay người chạy.
- Thí chủ, kẹo!
Tỉnh Nghiên mới nhớ ra, quay đầu đưa kẹo cho Khỉ, nói:
- Tịnh Chân pháp sư tốt nhất, cho em nè!
Sau đó Tỉnh Nghiên dẫn lão Miêu chạy như bay.
Hồng Hài Nhi thấy vậy, đỏ mắt kêu lên:
- Sư huynh, sao huynh chơi vậy?
Khỉ chậm rãi bóc kẹo que, liếm liếm nói:
- Ai bảo đệ nghẹn nửa ngày không nói, huynh mới nói. Cơ hội tới đệ không nắm chắc thì trách ai?
Hồng Hài Nhi nghiến răng nghiến lợi định mắng, Khỉ đưa một cái qua nói:
- Ăn không?
Hồng Hài Nhi phẫn nộ chợt mỉm cười:
- Ăn, sư huynh tốt bụng nhất.
Khỉ lập tức đòi về nói:
- Chỉ cho đệ xem thôi, đệ nghĩ nhiều rồi.
- Đệ đánh chết huynh!
Hồng Hài Nhi la một tiếng, đuổi theo Khỉ chạy như điên dưới ánh trăng...
Tỉnh Nghiên và lão Miêu vòng vòng chạy trên đỉnh núi Nhất Chỉ sơn, tuy không lớn, nhưng cũng tương đối rộng.
Chạy một hồi, Tỉnh Nghiên nhìn thấy một khối nham thạch đột nhiên chìa ra, có một bóng người màu trắng đứng đó, tay chắp sau lưng hơi hơi ngửa đầu, như nhìn ra xa, lại như nhìn sao trời, tiên khí mười phần.
Tỉnh Nghiên bảo lão Miêu chờ, cô qua xem, không làm phiền Phương Chính tu hành.
Phương Chính đang ngửa đầu nhìn bầu trời, lẩm nhẩm:
- Sớm biết thì không uống nhiều nước thế, cả đêm chạy ra vệ sinh ba lần, không có tinh thần mà ngủ...
Nếu Tỉnh Nghiên biết Phương Chính nói vậy chắc đã một chân đá hắn xuống ý chứ.
- Đại sư, thầy đang làm gì?
Tỉnh Nghiên thò qua hỏi.
Phương Chính nghe có người hỏi, hoảng sợ, nói thầm một câu:
- Cũng may tiểu xong rồi, nếu không chắc mất mặt hết...
Phương Chính nhanh chóng dùng tay kia kéo quần, lúc này mới bình tĩnh nói:
- Thí chủ sao lại tới đây?
- Sao tôi lại tới? Còn không phải thầy tạo tin chấn động, tôi phải tới mà.
Tỉnh Nghiên đau khổ nói.
Phương Chính nghi hoặc hỏi:
- Tin tức gì?
Tỉnh Nghiên ngạc nhiên.
- Tin tức gì? Thầy không biết?
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Tôi nên biết sao?
- Không phải thầy nói trong vòng 3 ngày các bác sĩ không đi vùng sâu vùng xa sẽ bị khai trừ sao? Hiện tại cả nước không biết bao nhiêu người thức đêm không ngủ được chờ thầy đó. Kết quả thầy bảo tôi là thầy không biết?
Tỉnh Nghiên ngớ người, tâm nói: Chẳng lẽ đây là hiểu lầm? Phương Chính bị hack nick?
Phương Chính vừa nghe, vỗ trán, xấu hổ nói:
- Thí chủ không nói, bần tăng cũng không nhớ rõ, hiện tại mấy giờ rồi?
Tỉnh Nghiên cạn lời, đồng chí này khiến cả nước không được an bình, không đúng, là khiến toàn thế giới không được an bình mới đúng. Người khác không rõ, Tỉnh Nghiên rất chăm dạo diễn đàn ngoại quốc, có lẽ Phương Chính còn không ảnh hưởng đến dân nước ngoài, nhưng chính phủ vẫn đang quan sát. Nói cho cùng chỉ vì y thuật đó mà mấy quốc gia chiến tranh tới nơi!
Phương Chính muốn khai trừ một đám học viên, bọn họ thích nghe ngóng, thậm chí còn nghĩ xem hắn khai trừ rồi, họ sẽ bỏ tiền ra mời những người kia, gián tiếp học y thuật. Nhưng họ không rõ vụ khai trừ có ý tứ gì nên đều quan sát... Chỉ là ai mà ngờ được, đồng chí này khiến người ta mất ăn mất ngủ mà chính chủ lại quên!
Tỉnh Nghiên thật sự muốn xông lên, một chân đá chết tên này. Nhưng cô vẫn nhịn xuống, trả lời:
- 0 giờ 15 phút.
Phương Chính chép miệng nói:
- Muộn vậy rồi ư... Nhanh về nhà ngủ đi. Thí chủ không ngủ sao?
Tỉnh Nghiên như bị sét đánh, ngu người nhếch miệng nói:
- Về nhà ngủ? Thầy còn ngủ?
Phương Chính bình tĩnh nói:
- Vì sao không ngủ được? Bần tăng trên núi, ăn no, rảnh rỗi, ngủ ngon. Ừm, uống ít nước thì chất lượng giấc ngủ sẽ càng tốt. Thí chủ, thật sự không đi ngủ sao?
- Phương Chính trụ trì, thầy đừng có mà giả ngơ? Toàn thế giới đều nhìn và chờ đấy, thầy định... Này này? Tôi còn chưa nói xong mà?
- A... Ha...Thí chủ, hơn nửa đêm, bần tăng mệt, có chuyện gì ngày mai lại nói. Ngủ ngon...
Phương Chính vẫy vẫy tay, đi xa.