Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1377

Chương 1377: Gàn Bướng Hồ Đồ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1377: Gàn Bướng Hồ Đồ

Mẹ Lý Kha kêu lên:

- Nhiều như vậy?!

Ba Lý Kha gật gật đầu nói:

- Ừ.

- Vậy... Làm sao bây giờ?

Ba Lý Kha không nói, chỉ hút thuốc...

Đêm đó Lý Kha không gặp được anh nữa. Ba nói là anh được người họ hàng dẫn đi đến thành phố lớn, không về nữa. Nhưng Lý Kha biết anh đã chết, bởi vì không có tiền chữa bệnh, nằm phòng bên, ba mẹ nhìn anh trút hơi thở cuối cùng! Bọn họ không biết, lúc ấy Lý Kha ngồi ở dưới cửa sổ nghe ba mẹ khóc tê tâm liệt phế...

Từ đó anh bắt đầu thề với bản thân, lớn lên không làm nhà khoa học mà phải làm bác sĩ! Bác sĩ chữa bệnh cho người nghèo, không để cho các anh chết đi như vậy được!

Lý Kha liều mạng học tập, đứng thứ nhất trong lớp. Rồi làng cùng góp tiền cho anh đi học cấp hai trên huyện, anh vẫn đứng đầu lớp, được cử đi học cấp ba trọng điểm vẫn là đứng đầu. Đến cả thi vào trường đại học y vẫn đứng đầu! Có người nói Lý Kha là thiên tài, nhưng chính anh biết mình không phải thiên tài, mỗi ngày anh đều học tập mà thôi, đi vệ sinh, ăn cơm, đi đường không có lúc nào là không đọc sách, suy nghĩ. Nếu mệt mỏi, không muốn học thì lấy tấm ảnh chụp hai anh em ra nhìn. Phía sau ảnh là một hàng chữ xiêu vẹo: "Anh, em sẽ chữa khỏi bệnh cho anh!" Cứ như vậy, anh dốc hết sức rồi tốt nghiệp, đi vào bệnh viện Giang Lâm tốt nhất và lên làm bác sĩ. Anh vẫn nỗ lực, vẫn liều mạng, anh không nhớ nổi mình có bao nhiêu ngày liên tục 24 giờ không ngủ nữa. Thời gian anh ở giường phẫu thuật còn nhiều hơn về nhà. Có người bảo anh ở trong phòng mổ nhiều hơn cả dao mổ nên anh mới có thêm một biệt danh: "Thủ Thuật Đao." Nhưng thi đua, nỗ lực rồi, thành quả cũng bắt đầu xuất hiện, hắn càng ngày càng giỏi, người tìm anh càng ngày càng nhiều, anh càng lúc càng nổi tiếng, tiền càng ngày càng đầy, địa vị càng ngày càng cao. Vì thế, anh bắt đầu bị lạc...

Anh thích vào khách sạn xa hoa, thích được người ta coi trọng, thích được mọi người chú ý. Đồng thời, anh sợ hãi! Anh sợ phải trở về cái quãng ngày hai bàn tay trắng, anh sợ quay về bình đạm, bần cùng! Bởi vì sợ cho nên khi nghe Phương Chính kêu gọi anh đã do dự. Anh lên mạng, kêu gọi, hy vọng tìm mấy người cùng chung ý tưởng, liên hợp chống lại Phương Chính. Như vậy, anh có thể lừa chính mình, nói cho bản thân rằng mình không phải người duy nhất không đi mà còn có rất nhiều người không đi. Nhưng...

Nghĩ vậy, Lưu Vũ ngửa đầu dựa vào mép giường, sờ tay vào ngực, móc ví ra cầm lấy một bức ảnh... Nhìn ảnh anh trai lại nhìn dòng chữ đằng sau, anh chậm rãi nhắm hai mắt lại, cuối cùng mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy, đẩy cửa.

Bất ngờ là, Lý Kha cũng không ra ngoài, mà đứng ở cửa, cười nhìn anh.

Lý Kha nói:

- Em xếp xong hành lý rồi, khi nào thì xuất phát?

Lưu Vũ ngạc nhiên:

- Em... Vừa xếp hành lý à? Sao em biết anh đi?

Lý Kha cười nói:

- Vì em là vợ anh mà, người phải hiểu anh nhất trên đời này chứ. Nếu anh không đi thì lại không phải Lưu Vũ mà em quen.

Lưu Vũ nghe vậy, ôm Lý Kha vào lòng, nói:

- Cảm ơn... Mấy năm nay, cảm ơn em đã làm bạn với anh. Ba năm tiếp này chắc sẽ khổ một chút, nhưng em yên tâm, ba năm sau, anh sẽ cho em một cuộc sống tốt.

Lý Kha ôm Lưu Vũ nói nhỏ:

- Vâng, em tin anh.

Cùng lúc đó, rất nhiều gia đình bác sĩ cũng diễn một màn y hệt, chỉ có rất ít người từ bỏ ước mơ mà không tính toán đi vùng sâu vùng xa. Như người đàn ông tên Hữu Dược kia chẳng hạn.

Phương Chính lại đăng bài: "Ba ngày sau, nếu mọi người còn chưa quyết định đi vùng sâu vùng xa, các thí chủ sẽ bị cưỡng chế thôi học."

Gàn Bướng Hồ Đồ

Nhìn thấy vậy, rất nhiều người đều cảm thấy buồn bực.

- Rốt cuộc Phương Chính muốn làm gì? Cưỡng chế thôi học?

- Gì vậy? Ông ta cũng đâu có mở lớp dạy đâu? Người ta học cũng học rồi, thôi học thì sao?

- Chắc là hủy bỏ tư cách xem tấm bia đá đấy, nền y học trên đó rất toàn diện, không dễ để thấu hiểu đâu. Đến lúc hiểu ra rồi thì lại cần phải xem tri thức mới, rồi người ta không cho nhìn thì làm gì?

- Chắc là trừng phạt.

...

Ta Hữu Dược nhìn đến tin này thì bĩu môi, không để trong lòng, nói thầm: "Tri thức hiện tại cũng đủ sống cả đời, chả hơi đâu đi học thêm, không xem thì thôi..."

- Bác sĩ Tần, anh không đi thật à?

Lúc này, lão viện trưởng đối diện bác sĩ Tần nhíu mày hỏi.

Bác sĩ Tần lắc đầu nói:

- Viện trưởng, ở đâu chẳng là trị bệnh cứu người. Ý của Phương Chính trụ trì tôi cảm thấy không ổn lắm. Chúng ta đi vùng sâu vùng xa hết thì bên này ai quản lý? Huống chi tôi cũng không nghĩ là thầy ấy bắt ép chúng ta được. Đương nhiên, tôi vẫn rất cám ơn thầy ấy.

Viện trưởng khẽ gật đầu nói:

- Tôi tôn trọng lựa chọn của anh, nhưng anh phải hiểu rằng là có Phương Chính trụ trì, có tấm bia đá thì nền y học mới đang phát triển nhanh. Một khi lạc hậu sẽ bị đào thải. Ở cuộc họp trước mọi người cũng đã quyết định, một khi Phương Chính trụ trì mở tấm bia đá ra ngoài thì mỗi một bệnh viện định kỳ sẽ đưa nhóm bác sĩ đến Nhất Chỉ tự tham quan. Nói cách khác, theo kế hoạch đẩy mạnh, không có bất kỳ y thuật nào là độc môn, không ai có thể độc bá một nghề.

Bác sĩ Tần sửng sốt, nhưng lại lắc đầu nói:

- Viện trưởng, tôi tin là đa nghề không bằng một nghề, ở lĩnh vực này tôi học sớm hơn, nghiên cứu sớm hơn, còn họ ở sau vĩnh viễn không đuổi kịp.

Viện trưởng gật gật đầu nói:

- Cuối cùng, tôi phải nhắc anh là Phương Chính trụ trì không phải người bình thường. Thầy ấy cũng không phải người xấu, thầy ấy làm như vậy...

- Viện trưởng, tôi cảm thấy tôi có quyền làm chủ cuộc sống của mình chứ không phải bị thầy ấy chi phối.

Viện trưởng bất đắc dĩ thở dài nói:

- Được rồi, anh đi làm việc đi.

Bác sĩ Tần gật gật đầu, đứng dậy rời đi.

Ba ngày trôi nhanh, nhưng với những người hóng chuyện thì một ngày như một năm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay