Chương 1376: Tầm Quan Trọng Của Một Người Vợ Tốt
- Anh ấy cũng giúp một bà cụ chỗ tôi tiền thuốc đó!
- Gửi link cho mọi người nè, Đường Y đã lên thời sự nha, anh ấy thật sự là người tốt đó!
...
Thấy nhiều người ùa vào làm chứng, Thủ Thuật Đao cũng trợn tròn mắt. Mọi người chỉ mới tập trung lại bình luận thôi, ai còn đi tìm đoàn đội chứ? Không phải đoàn đội ư? Đó chính là thật rồi còn gì nữa!
Vì thế Thủ Thuật Đao quyết đoán lựa chọn không hé răng...
Trong hiện thực, ở biệt thự tư nhân cao cấp nào đó.
Ầm!
Thủ Thuật Đao ném bàn phím xuống đất, mắng:
- Đệch! Toàn cái bọn kỹ nữ ra vẻ mẹ hiền! Tao không phải người tốt à? Người tao cứu ít sao? Sao lại bảo tao không bằng?! Tại sao?
Thủ Thuật Đao phẫn nộ đập bàn phím, bên cạnh vợ anh ta ôm con, cắn môi, không nói.
Trút giận xong, Thủ Thuật Đao ôm đầu ngồi dưới đất, ảo não nói:
- Tao sai chỗ nào? Tao chỉ muốn sống tốt hơn, thế là sai ư? Vì sao tao phải tới cái chỗ khỉ ho cò gáy đó? Tao thoát khỏi vùng sâu vùng xa mới có chỗ ở thành phố lại phải về ư! Tao không muốn!
Kêu gào, Thủ Thuật Đao quay đầu nhìn vợ, hỏi:
- Bà xã, anh sai rồi ư?
Vợ của Thủ Thuật Đao - Lý Kha thở dài, ôm con qua, ngồi xuống nói:
- Lưu Vũ, anh có biết vì sao lúc trước em lại lấy anh không? Hồi đó anh nghèo khố rách áo ôm...
Thủ Thuật Đao tên thật là Lưu Vũ.
Lưu Vũ nói:
- Tình yêu còn có lý do à?
Lý Kha cười nói:
- Đương nhiên là có lý do, dù có yêu mù quáng đi chăng nữa cũng là vì người ta có điểm gì đó thu hút. Anh có biết sức hút của mình lúc đó là gì không?
Lưu Vũ ngây người:
- Sức hút? Sức hút gì?
- Em nhớ lần đầu tiên em nhìn thấy anh là một tai nạn giao thông. Một chiếc xe buýt bị lật, tất cả mọi người bị thương, nhà em lái xe đi ngang qua, em xuống xe định hỗ trợ nhưng em thấy một người mặt toàn là máu kêu: "Mọi người đừng hoảng, tôi là bác sĩ, bị thương nhẹ thì hỗ trợ cứu người, trọng thương đừng nhúc nhích, để tôi tới giúp!" Mọi người làm theo, cái anh mà mặt toàn máu ý lại liên tục gọi ông cụ sắp hôn mê là: "Đừng ngủ, cháu là bác sĩ, hãy tin cháu, cháu có thể cứu ông, chỉ cần ông tỉnh! Ông hãy nghĩ tới gia đình ông, vợ ông, cháu chắt ông nữa..." Về sau ông ấy tỉnh táo hơn chút, anh ta vừa nhanh chóng sơ cứu vừa nói chuyện với ông. Nhưng ông ấy không trụ được, sắp sửa nhắm mắt thì anh ta lại hô to một tiếng: "Ba, nhìn con đi!" Như hồi quang phản chiếu, ông ấy mở mắt, nhìn anh, hiền từ cười, cố gắng sờ sờ mặt anh rồi nhẹ nhàng mỉm cười ra đi. Em vẫn nhớ lúc ấy anh bác sĩ đó đã khóc, gào khóc như trẻ con, người bên cạnh cũng phải khóc theo...
Lưu Vũ cúi đầu, không nói.
Lý Kha tiếp tục nói:
- Đó là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, anh không biết khi đó anh đã ngầu thế nào, thu hút ra sao, có trách nhiệm vô cùng nữa. Trong mắt em anh chính là thiên sứ áo trắng chính trực! Giây phút đó em đã ghi nhớ.
Lưu Vũ trầm mặc...
- Lần thứ hai gặp mặt là ở hiện trường động đất, lúc em nhìn thấy anh đã là anh của ba ngày liên tục làm việc, vì cứu người mà anh xụi lơ dưới đất, cần phải có người dìu đi. Đến khi anh tỉnh lại, suy nghĩ đầu tiên cũng là trở về cứu người... Anh không biết lúc ấy em cũng ở hiện trường, em là y tá thực tập.
Lưu Vũ hơi há miệng vì kinh ngạc.
- Từ khi đó em biết em thích anh. Lúc ấy nhà em đều phản đối...
Nói đến đây, Lý Kha nghịch ngợm chớp chớp mắt:
- Nguyên nhân chắc anh cũng biết, khi đó anh quá nghèo! Một vị bác sĩ trẻ măng mới vừa tốt nghiệp chưa đến hai năm...
Lưu Vũ cười khổ một tiếng, không hé răng.
- Em hiểu anh, anh đã khổ, đã nỗ lực, không phải anh không thiện lương, anh chỉ là... không muốn khổ nữa.
Lưu Vũ nói:
- Anh bị mọi người xem thường, anh muốn sống tốt hơn, muốn chứng minh cho tất cả rằng em lấy anh là đúng, anh có thể cho em một cuộc sống tươi đẹp...
Lý Kha tiếp tục nói:
- Nhưng anh có biết không? Cả đời tiền kiếm không thế nào là đủ. Cỏ thì thấy cây cao, cây lại thấy núi cao, núi lại nghĩ mây mới cao... Anh cho em cuộc sống nào mới là tốt? Kỳ thật, em và con cũng không có mong muốn gì cao sang, ăn no mặc ấm, đi đến đâu cũng được nghe mọi người khen chồng mình tốt. Đi vào bệnh viện có thể thấy bệnh nhân của anh mỉm cười, hay có người xuất viện sẽ biếu một giỏ trái cây cảm ơn đôi ba câu chẳng hạn... Thật sự em rất tự hào về anh. Nhưng em phải nói rằng niềm kiêu ngạo lớn nhất của em vẫn là anh trong trận động đất đó, tuy anh chỉ là nhân vật vô danh nhưng trong lòng em anh là đại anh hùng! Chờ khi con lớn em sẽ kể lại cho con, con chắc chắn cũng sẽ tự hào về anh. Lưu Vũ, em hy vọng anh hiểu em thích anh, em yêu anh không phải vì anh có thể kiếm tiền, không phải vì anh học được y thuật thần kỳ kia, được bệnh viện chúng tinh phủng nguyệt, cũng không phải vì anh có bao nhiêu cái giải thưởng. Em yêu anh vì anh có một tấm lòng lương thiện!
Lưu Vũ rung động.
- Lưu Vũ, khi rảnh rỗi anh hãy hỏi bản thân mình xem, mong ước ban đầu khi học y của anh là vì sao! Em tin tuyệt đối không phải chỉ vì tiền, vì địa vị. Ba năm, ba năm lâu thật, nhưng cũng không dài, em đi cùng anh, chúng ta cùng nhau.
Nói xong, Lý Kha đứng dậy, nói:
- Em dẫn con ra ngoài đi dạo một chút, anh ở một mình một lát, đừng có nóng. Lát nữa em sẽ nấu đồ ngon cho anh...
Lý Kha đi ra ngoài, Lưu Vũ trầm mặc, ngồi đó nhìn đôi tay của mình, chìm dần vào ký ức sắp bị phủ bụi trần.
- Ba nó à, giờ sao đây? Có đi chữa bệnh cho con không?
Trong căn phòng cũ nát, một người phụ nữ vừa hỏi rồi lại lau nước mắt.
Một người đàn ông hút thuốc lá, cau mày, không hé răng.
Trên giường, Lý Kha ngây thơ nhìn cha mẹ, và anh trai đang tái nhợt nằm trên giường.
- Anh nói gì đi chứ!.
Ba Lý Kha thở dài nói:
- Chữa... Chữa thế nào đây? Trâu bán rồi, thóc cũng bán luôn, trong thôn ai mượn tiền được cũng mượn cả.
Nói đến đây, ba Lý Kha móc ra một cái túi vải nhăn nhúm, mỏng tẹt, mở ra, bên trong chỉ còn lại một ít tiền lẻ rải rác, thở dài nói:
- Chỉ còn từng này, mười ba khối... Bác sĩ nói bệnh con nhà mình phải một vạn tám mới chữa nổi.