Chương 1374: Đại Sư Tặng
Có người nói Phương Chính đã phi thăng.
Có người nói Phương Chính bế quan sinh tử, không đủ 80 100 năm sẽ không ra...
Tóm lại đủ thứ tin đồn......
Một tháng qua cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện, đàm phán giữa các quốc gia đã đến hồi kết. Bên này thì chỉ muốn một thế giới công bằng, bình đẳng nhưng vài bên khác lại không thích, cậy vào nhà mình có tiền, có bạn, khoa học kỹ thuật lũng đoạn nhiều mà đưa ra rất nhiều yêu cầu quá đáng. Bên này không đáp ứng, vì thế đàm phán thất bại...
Phương tây tuyên bố bên này đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự an toàn và lợi ích của họ nên dùng đủ cách trả thù, kể cả chiến tranh.
Thông cáo ra không được ủng hộ mà còn bị mắng chửi. Thế giới hoà bình đã không dễ dàng, ai mong đánh giặc? Vì thế lại xảy ra một trận tranh luận quốc tế.
Phương tây vẫn cử quân hạm tới, tuy chưa đến lãnh hải nhưng cứ vòng tới vòng lui, cực kỳ khiêu khích. Bầu không khí tràn ngập mùi thuốc súng.
Ngay cả Phương Chính, tất nhiên là không bế quan thật, cũng biết tình hình bên ngoài. Liên quan tới tính quốc tế hắn tự nhận bản thân không có tư cách tham dự, đó là chuyện của quốc gia. Mỗi ngày hắn phơi nắng rồi đọc kinh thư, chỉ vậy thôi...
Một tháng, Phương Chính trẻ ra 30 tuổi, từ ông cụ 70 80 đã thành ông chú trung niên 40 50, lại chăm đọc sách, phong thái càng trở nên vững vàng, nhìn là thấy kiên định, đây là một ông chú hàng xóm đẹp trai tiêu chuẩn.
Phương Chính nhìn ảnh mình, vừa lòng gật gật đầu nói:
- Cũng được.
Khỉ thấy Phương Chính vui vẻ, đi tới nói:
- Sư phụ, bên ngoài ầm ĩ tung trời, thầy không quan tâm ạ? Thị trưởng Kỳ Đông Thăng lại tới...
Phương Chính vẫy vẫy tay nói:
- Con lấy bộ giáp mà vi sư làm đưa cho Kỳ thị trưởng rồi nói với ông ý, vi sư chỉ là người ngoài, tranh cãi như này đừng gọi vi sư làm gì.
Khỉ gãi gãi đầu nói:
- Sư phụ, sắp đánh nhau tới nơi, thầy đưa một bộ khôi giáp có tác dụng gì?
- Nói với họ là ở trung tâm khôi giáp có một hạt năng lượng, tuy không lớn nhưng có thể cung cấp năng lượng cho ba ngày. Còn có tác dụng hay không họ sẽ kết luận, con cứ cầm đi đi.
Khỉ vâng dạ, chạy ra sau núi lấy khôi giáp đem ra, ngây ngô giao cho Kỳ Đông Thăng:
- Sư phụ bảo tôi đưa cái này cho ông, người không muốn liên quan tới chuyện quốc gia. Mà sư phụ còn bảo ở trung tâm khôi giáp có hạt năng lượng không lớn nhưng có thể cung cấp năng lượng cho ba ngày liền.
Kỳ Đông Thăng định kêu than đôi câu nhưng vừa nhìn khôi giáp lại nghe năng lượng kia, đôi mắt sáng trưng kêu lên:
- Đây là đại sư làm?
Kỳ Đông Thăng không hiểu về khoa học kỹ thuật nhưng đã đi tham quan kha khá nhà xưởng. Bộ khôi giáp này cực kỳ tinh tế, trọng điểm là bên trong có cả hạt năng lượng! Không phải một bộ trang phục đơn giản mà là một bộ giáp chiến đấu, đây là Iron Man!
Quan trọng nhất không phải sức chiến đấu, mà là hạt năng lượng được trang bị kìa! Nói trắng ra là một hạt năng lượng nhỏ mà có thể cung cấp hoạt động cho ba ngày, đây là gì? Đây là nguồn năng lượng!
Thế giới đánh nhau vì gì? Không phải là vì nguồn năng lượng đó ư!
Có nguồn năng lượng mới có thể phát triển, có nguồn năng lượng mới có tương lai, có nguồn năng lượng mới có thể sinh tồn!
Cho nên, mọi quốc gia đều điên cuồng giành giật! Có nước dùng thương nghiệp, có bên lại dùng võ trang, chính trị...
Nhưng trung tâm của mọi vấn đề vẫn là nguồn năng lượng!
Kỳ Đông Thăng biết hạt năng lượng này không chỉ là một hạt mà rất có thể sẽ là kíp nổ cả thế giới yếu ớt này! Một khi tiết lộ ra chỉ sợ không biết có bao nhiêu quốc gia sẽ không từ thủ đoạn!
Ông biết, chuyện này không thể kéo dài, phải mau chóng đưa đến ban chuyên môn để bảo vệ, chẳng may bị loan tin thì rắc rối lớn!
Đại Sư Tặng
Khỉ nói:
- Thật là sư phụ bần tăng tự tay làm.
Kỳ Đông Thăng cũng không truy vấn, khom mình hành lễ nói:
- Thay tôi cảm ơn đại sư, những gì đại sư đã làm với quốc gia, với nhân loại, Đông Thăng hiểu ý của đại sư, mong đại sư yên tâm, chúng ta sẽ tạo phúc cho thế giới chứ không phải độc chiếm.
Vừa nói xong, Khỉ định đáp lời đã nghe vọng ra một câu niệm phật:
- A Di Đà Phật, thí chủ công đức vô lượng.
Nói chuyện là Phương Chính.
Kỳ Đông Thăng nghe thế, càng thêm cung kính hành lễ, không phải lễ Phật, mà là đáp tạ những gì Phương Chính đã làm cho quốc gia. Sau đó ông lập tức cáo từ, ôm khôi giáp chạy xuống núi, cũng không về văn phòng mà đi thẳng đến sân bay, mục tiêu Tứ Cửu thành! Tiếp đó thành bộ Tứ Cửu lặng lẽ giới nghiêm, không bao lâu một chiếc xe đi ra khỏi thành phố thì đi vào một vùng núi bí mật, một thành thị không tồn tại trên bản đồ...
Cùng ngày, Kỳ Đông Thăng lại chạy tới Nhất Chỉ tự, cầm một thẻ bài vàng giao cho Tịnh Tâm.
Hồng Hài Nhi nhìn chữ viết thiên hạ đệ nhất tăng!
Hồng Hài Nhi cứng họng nói:
- Này...
Kỳ Đông Thăng nói:
- Bộ khôi giáp kia có ý nghĩa quá trọng đại, ngôi chùa này khác với các nơi khác, núi rộng và xây dựng khang trang đến cả quốc gia cũng phải líu lưỡi. Còn thứ khác thì với người có thần thông ắt sẽ không thiếu. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể trao vinh dự. Không thể trao danh hiệu Chùa hạng I, từ xưa đã có một ngôi chùa rồi, giờ mà tặng nữa chắc lại tạo scandal... Tôi nghĩ hẳn đại sư cũng sẽ không mong muốn.
Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu nói:
- Không phải, thí chủ suy nghĩ nhiều rồi. Tôi cảm thấy, sư phụ cũng sẽ không cần thẻ này.
Kỳ Đông Thăng sửng sốt:
- Cái này cũng không cần ư?
- A Di Đà Phật, đúng là không cần.
Đúng lúc này, giọng Phương Chính vang lên, người không ra mà chỉ lên tiếng.
Kỳ Đông Thăng đáp ngay:
- Đại sư, vậy thầy cần cái gì? Chỉ cần thầy nói cấp trên sẽ khen thưởng.
Hồng Hài Nhi mếu máo nói:
- Gia sư có bản lĩnh muốn gì mà không được?