Chương 1373: Sư Phụ Học Dốt Sao?
Phương Chính nghĩ nghĩ nói:
-Ồ? Chứng minh như thế nào đây?
Độc Lang nghĩ nghĩ, nói:
-Sư phụ ta ngày thường cho ta rất nhiều thức ăn ngon, ngươi có thức ăn ngon sao?
Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, hắn có lúc nào là cho con chó ngốc này thức ăn ngon đâu? Nhìn vẻ mặt lưu manh của nó, Phương Chính liền biết, con chó ngốc này là nhân cơ hội kiếm chác đây! Phương Chính tức thì nổi giận, giơ tay quăng qua một cái tát!
Độc Lang nhanh chân né tránh, kết quả không thoát nổi, bị một cái tát của Phương Chính đánh ngã lên trên mặt đất.
Độc Lang hét một tiếng nhảy dựng lên, hét lớn:
-Ngươi còn dám động thủ? Thật cho rằng ta không đánh người già sao sao? Thật cho rằng ta không biết tức giận sao? Các sư huynh đệ, tập hợp! Có kẻ lừa đảo giả mạo sư phụ tới đây!
Độc Lang rống một tiếng, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn đều chạy tới, vừa nhìn thấy Phương Chính mang bộ dáng như thế, cả đám liền ngây ngẩn cả người
Con sóc cười nói:
-Ha ha... cái tên lừa đảo nhà ngươi còn non và xanh lắm, sư phụ chúng ta không có già như vậy! Trước khi tới đây, ít ra ngươi cũng phải chịu khó hóa trang đã chứ?
Con khỉ không nói chuyện, mà là cau mày, hồ nghi nhìn Phương Chính.
Hồng Hài Nhi sờ sờ cằm nói:
-Sư phụ? Người sẽ không lại biến thành người khác tới lừa dối chúng ta đấy chứ? Hoặc là, người này chính là một tên lừa đảo? Tóm lại, nếu người này không thể chứng minh bản thân là sư phụ của chúng ta, nhất định không thể đi ra phía sau.
Cá mặn gật đầu theo, nói:
-Không sai, đây là quy củ.
Phương Chính cũng biết, chỉ dựa vào lời nói là vô dụng, vì thế hắn nhướng mày lên, bảo:
-Tịnh Tâm, qua đây tán gẫu với vi sư!
Nói xong, Phương Chính bắt đầu niệm chú, Hồng Hài Nhi hét thảm một tiếng, ôm đầu lăn lộn khắp trên mặt đất, hét lớn:
-Ai u, sư phụ con sai rồi! Người thật sự là sư phụ... Ai u, mau dừng lại...
Mọi người đều biết, chỉ có Phương Chính mới biết niệm chú ngữ này, hiện giờ Phương Chính đã niệm, lại thấy được phản ứng của Hồng Hài Nhi, mọi người liền biết được ông cụ trước mắt chắc chắn là sư phụ nhà mình!
Vì thế, một đám nhanh chóng tiến lên hỏi han.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Các con chờ một lát, Tịnh Pháp, chúng ta...
Phương Chính còn chưa nói xong, liền cảm giác trên đùi căng thẳng, vừa cúi đầu nhìn liền thấy Độc Lang to như con trâu đang quỳ rạp trên mặt đất, chân trước ôm chặt đùi Phương Chính, vẻ mặt đáng thương vô cùng nhìn Phương Chính, kêu lên:
-Sư phụ... Con sai rồi, người xem con đáng yêu thế này, hay là thôi lần này bỏ qua...
Phương Chính nhìn Độc Lang nỗ lực biểu hiện ra dáng vẻ thật đáng yêu, hỏi:
-Ai dạy con chiêu này?
Độc Lang theo bản năng nhìn thoáng qua con sóc, con sóc nói:
-Con học ở phim hoạt hình trên mạng, trong phim hoạt hình...
Phanh!
Con sóc còn chưa nói xong, liền thấy Phương Chính nhấc chân đá, một con sói trắng cực lớn bay ngang trời, lướt qua phía trước, ngã chỗng vó ở bên ngoài ...
Con sóc chép miệng, tiếp tục nói:
-Trong phim hoạt hình dùng rất khá, sao ở trong hiện thực lại không linh nghiệm nhỉ?
-Sư phụ, đá hay lắm! Sư phụ, nếu vẫn chưa hả giận, người lại đến một chút đi, như thế nào?
Cửa sau mở ra, Độc Lang chạy vào, vẻ mặt nịnh bợ lủi tới, kêu lên.
Phương Chính nhìn cái con vật không biết liêm sỉ này, cũng chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu. Phương Chính cũng biết, Độc Lang da dày thịt béo, đánh nó vài cái căn bản không có việc gì. Nó còn nói rõ, muốn bị đánh để thay thế việc xử phạt khấu trừ khẩu phần cơm gì đó.
Lắc đầu, Phương Chính cũng không thèm phản ứng tới nó nữa, rốt cuộc, hiện tại hắn đang rất phiền muộn.
Chờ đến khi mọi người yên tĩnh lại, Hồng Hài Nhi mặt mày u oán nói:
-Sư phụ, sao người biến thành như vậy?
Phương Chính buông tay nói:
-Một lời khó nói hết.
Cá mặn chuyển một cái ghế tới, ngồi ở một bên, cười ha hả nói:
-Một lời khó nói hết cũng không sao, chúng ta chậm rãi nói.
Nói xong, Cá mặn liền ngây ngẩn cả người, bởi vì mọi người đều đang nhất tề nhìn về phía nó!
Cá mặn nhìn mọi người đang đứng, lại nhìn cái ghế dưới người mình, lại nhìn Phương Chính đã nâng tay lên, đang bẻ bẻ cổ tay ... Cùng với ánh mắt không chút ý tốt của mọi người.
Cá mặn quyết đoán đứng dậy kêu lên:
-Sư phụ, con mang một cái ghế thật lớn đến cho người
Sau đó, Cá mặn chạy ngay...
Chờ mọi người đều ngồi xuống, Phương Chính kể hết những gì hắn đã trải qua một lần.
Hồng Hài Nhi nói:
-Ôi trời ơi, sư phụ, nếu người còn xem tiếp, nói không chừng sẽ khiến bản thân chết vì xem đó!
Phương Chính thở dài nói:
-Không có biện pháp, không xem đến tột cùng, trong lòng vi sư không yên ổn.
Hồng Hài Nhi nói:
-Sư phụ, con cảm thấy người quá nóng nảy, mỗi ngày xem một hai giây, không mất bao lâu là có thể xem xong một năm. Hơn nữa ảnh hưởng đối với người cũng sẽ không lớn như vậy, người cũng quá liều mạng rồi... Thật uổng cho dung mạo của người, bây giờ thì hay rồi, cho dù có để cho người được hoàn tục, phỏng chừng không tìm được cô vợ nào.
Phương Chính tát cho nó một cái, nói:
-Vi sư bây giờ không đủ soái sao?
Hồng Hài Nhi nhìn bàn tay đang dần dần giơ cao lên của Phương Chính, nhanh nhẩu nói:
-Soái! Quá soái! Nếu sư phụ hoàn tục, hậu cung tuyệt đối 3000 giai lệ!
Lúc này Phương Chính mới vừa lòng gật gật đầu, hồn nhiên không nghe được, Hồng Hài Nhi ở phía sau trộm bỏ thêm câu:
-3000 bà cụ...
-Sư phụ, có câu nói không biết có nên nói hay không.
Cá mặn nói.
Phương Chính nói:
-Nói đi, nói đúng nói sai gì cũng không đánh con. Hiện tại là thời gian tiếp thu ý kiến quần chúng, có gì cứ nói nấy.
Cá mặn rung đùi đắc ý nói:
-Sư phụ, có phải lúc đi học người học dốt lắm đúng không?
Phương Chính tức thì đen mặt...
Cá mặn nhanh chóng nói:
-Sư phụ, làm gì có kiểu tra từng ngày như người chứ? Bộ người không biết tra theo kiểu ngắt đầu bỏ đuôi sao? Tỷ như trước chọn ngày 15 tháng 6 nhìn xem thử, nếu thế giới vẫn còn thì không cần tra xét những ngày trước đó, lại xem tiếp ngày 15 của ba tháng tiếp theo, nếu thế giới biến mất vào ngày 15 của tháng nào đó thì không cần nhìn tiếp nữa, cứ thế mà loại suy, người sẽ không mất tới mấy chục năm để tìm ra mục tiêu của mình.
Phương Chính vừa nghe, mặt càng đen, hắn bỗng nhiên phát hiện, dường như dầu óc hắn có chút ngu dốt thật... Đạo lý đơn giản như vậy cũng chưa nghĩ đến, đúng là heo mà! Đáng thương cho dung nhan trẻ trung của hắn quá!
-Hiện tại nói cái gì đều đã chậm, nghỉ ngơi cho tốt thôi. Trong khoảng thời gian này, vi sư sẽ không gặp người ngoài, có chuyện gì, các con tự giải quyết. Nếu có người tới tìm vi sư, liền nói vi sư bế quan rồi.
Phương Chính vẫy vẫy tay, trở về phòng ngủ.
Độc Lang kêu lên:
-Sư phụ, không phải người có cái kia mặt nạ sao? Người có thể biến thành bộ dáng lúc trẻ tuổi của người mà.
Phương Chính vẫy vẫy tay nói:
-Vi sư lại không tìm đối tượng, cũng không quá để ý tới dung mạo. Chỉ là, trong khoảng thời gian này vi sư muốn tìm hiểu một vài thứ mà thôi... Được rồi, các con đi chơi đi.
Trở lại phòng ngủ, quả thật Phương Chính không hề đau lòng, mà hắn tìm rất nhiều kinh thư tới, hắn nhớ rõ, rất nhiều kinh thư đều nhắc qua chuyện thiên tai, tận thế. Hắn muốn nhìn một chút, liệu trong kinh thư có nhắc tới tình huống mà hắn gặp phải hay không.
Lần tìm hiểu này, chính là một tháng thời gian.
Trong lúc này, Lý Tuyết Anh, Tỉnh Nghiên, Vương Hữu Quý thậm chí Hạ Võ Minh chạy tới xin gặp, thế nhưng đều bị đám Hồng Hài Nhi cản lại.
Phương Chính không ra ngoài một tháng, cũng không ai nhìn thấy Phương Chính, thậm chí lúc gõ trống, Phương Chính cũng không hiện thân, mà là để Hồng Hài Nhi thay thế.
Trong lúc nhất thời, bên ngoài cũng nghị luận sôi nổi, rất nhiều người đều đi hỏi thăm xem Phương Chính rốt cuộc đang làm gì.