Chương 1372: Không Cho Phép Tiến Vào
Phương Chính không nói hai lời: "Đừng nói gì nữa cả, ngươi giúp ta đổi đi!"
Hệ thống nói: "Ngươi xác định?"
Phương Chính liên tục gật đầu nói: "Đương nhiên! Không nhìn được rõ ràng, lòng ta khó an!"
Hệ thống nói: "Đinh! Chúc mừng ngươi, thần tượng của Địa Tạng Vương Bồ Tát cùng Dược Sư Bồ Tát tăng lên hai cấp, mời đến xem ở Vạn Phật Bài. Năng lực cũng theo đó tăng lên rất nhiều lần, dùng sẽ hiểu được."
Hệ thống nhắc nhở xong rồi, cười ha hả nói: "Chúc mừng ngươi, toàn bộ tiền nhang đèn còn lại lúc này của ngươi là 3 đồng rưỡi, đủ để ăn một tô mì gói cộng thêm chai nước khoáng."
Phương Chính nghe được lời này, khóc không ra nước mắt, nói: "Nhất định là ngươi cố ý."
Hệ thống: "Ha ha..."
Lại lần nữa nghe hệ thống cố vấn một chút phương pháp gia tăng thọ mệnh, sau đó Phương Chính lập tức chạy tới Vạn Phật điện.
Tiến vào Vạn Phật điện, Phương Chính liền phát hiện Dược Sư Bồ Tát cùng Địa Tạng Vương Bồ Tát trên Vạn Phật Bài rõ ràng có chút khác so với lúc trước, hai tôn Bồ Tát càng thêm minh hiển, như có Phật quang lấp lánh ở trên thân. Thế nhưng nếu cẩn thận nhìn kĩ, lại không thấy gì cả ...
Chẳng qua Phương Chính biết, đó không phải ảo giác, chỉ là không rõ ràng quá mức mà thôi.
Phương Chính cũng không quan tâm nhiều như thế, dựa theo những gì hệ thống đã nói, hắn ngưng tụ linh khí của Phật dược trên ngón tay, sau đó bắn ra, linh khí dừng trên thân tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát, lập tức hắn cảm giác trong đầu nổ vang lên!
Dường như hắn thấy được cánh cửa địa ngục mở ra lần nữa, thấy được phía dưới địa ngục là Địa Tạng Vương Bồ Tát đang ngồi xếp bằng trên biển máu rộng lớn, phía dưới là vô số oan hồn đang quỳ lạy ngài, đồng thời hô to: "A Di Đà Phật", sau đó, từng đạo Phật quang rơi xuống, độ hóa những oan hồn kia, đưa đến thế giới cực lạc...
Đúng lúc này, Địa Tạng Vương Bồ Tát bỗng nhiên nhìn về phía Phương Chính, ngài bắn ra một cái, một luồng sáng vàng nhỏ bé từ sâu trong biển máu bay ra ngoài, thẳng về phía Phương Chính!
Phương Chính theo bản năng vươn tay chụp, nắm được luồng sáng đó vào trong tay!
Cơ hồ là đồng thời, Phương Chính cảm giác được luồng sáng đó chui vào trong lòng bàn tay của hắn, theo lòng bàn tay tiến vào trong cơ thể, hòa tan, che kín toàn thân, toàn thân ấm dào dạt, nóng hầm hập... Phảng phất toàn thân đều được tẩm bổ một phen.
Lúc Phương Chính lại mở mắt ra lần nữa, tự chụp thử một bức ảnh, hắn kinh ngạc phát hiện, lông mày bị bạc trắng của hắn đã đen được một chút! Tuy không quá rõ ràng, nhưng quả thật là có đen thêm ...
"Quả nhiên dùng được!" Phương Chính biết, thọ mệnh của hắn thật sự gia tăng rồi, nếu không lông mày của hắn cũng sẽ không ngả sang màu đen.
Nếu thật sự có tác dụng thì Phương Chính yên tâm rồi, hắn tính toán một chút, mỗi ngày có thể ngưng tụ ra được khoảng chừng đó linh khí Phật dược, sau đó gia tăng bổ sung một ít dương khí cực mạnh. Nói cách khác, một ngày hắn có thể tăng lên một năm thọ mệnh! Một năm 365 ngày, hắn có thể tăng lên 365 năm thọ mệnh!
Tuyệt đối đủ cho hắn tiêu xài!
Phương Chính nhịn không được cười ha ha, đồng thời hỏi hệ thống nói: "Hệ thống huynh, dương khí cực mạnh này hình như không chỉ giúp tăng lên thọ mệnh, bần tăng cảm giác tinh khí thần toàn thân khác hản thường ngày."
Hệ thống nói: "Dương khí cực mạnh này có thể bổ dưỡng linh hồn, làm tăng tinh khí thần, có thể nói nó là vật đại bổ đối với ngươi. Nếu ngươi hấp thụ dương khí cực mạnh này lâu dài, cho dù là ở địa cầu này cũng có thể tu luyện thành công. Ngoài ra, khi cấp độ của tượng Phật trên Vạn Phật Bài cùng với công đức và nguyện vọng của chùa này tăng lên, ngươi sẽ tinh luyện được ngày càng nhiều dương khí cực mạnh. Cuối cùng, rất có thể một ngày nào đó ngươi có thể phi thăng."
Phương Chính vừa nghe, tức khắc mừng như điên, nói: "Kia chẳng phải là nói, ta không cần tích cóp công đức, cũng có thể phi thăng?"
Hệ thống nói: "Chỉ là thực lực phi thăng, thành Phật thành tiên không chỉ có riêng thực lực, tiên cũng được mà Phật cũng thế, đó đều là một loại phi thăng về mặt tâm linh. Tâm linh không đủ, ngươi nhiều lắm chỉ được xem như là một người hơi lợi hại một chút thôi."
Phương Chính cứng họng: "Ý tứ là, cho dù có đủ sức mạnh cũng chưa được coi là Phật?"
Hệ thống nói: "Tu Phật là tu tâm, tâm không đến, như thế nào thành Phật? Đạo lý này, ngươi không hiểu sao?"
Phương Chính cười khổ một tiếng, sao hắn lại không hiểu chứ? Lời này hắn đã thấy trong kinh Phật không biết bao nhiêu lần, cũng đã nói với người ta biết bao nhiêu lần, chẳng qua lúc áp dụng lên chính trên người mình thì khó tránh khỏi vẫn có chút muốn được nhanh chóng thành công.
"Hiện tại nói cái gì cũng thế, một năm sau cái gì cũng không..." Phương Chính lắc đầu, cũng không muốn căn vặn hệ thống thêm nữa.
Nếu thọ mệnh đã được bảo đảm, Phương Chính cũng không hề tiết kiệm thọ mệnh nữa, hắn trực tiếp chạy tới sau núi, sau khi xác định không có ai ở đây, Phương Chính mới mở ra Thiên Nhãn nhìn về phương xa, trực tiếp nhìn thẳng tới cái ngày đầu tiên sau một năm kia! Hơn nữa gia tốc nhảy qua, một giây xem hai ngày!
Hết thảy như cũ.
Ngày hôm sau!
Hết thảy như cũ!
Ngày thứ ba, ngày thứ tư...
Ngày thứ năm mươi!
Hết thảy như cũ!
...
Đến tháng thứ tư, tức là một năm sau ngày hôm nay, thế giới vẫn y nguyên như cũ, không có bất luận biến hóa nào.
Nhưng khi đương Phương Chính nhìn đến ngày hôm sau, thế giới bỗng nhiên biến thành trống rỗng!
Phương Chính lập tức ngây ngẩn cả người, hắn vừa ngây người, Thiên Nhãn tự động đóng cửa! Phương Chính chỉ cảm thấy yết hầu phát ngứa, theo bản năng ho khan hai tiếng, giơ tay, hắn hoảng sợ, tay hắn thế nhưng toàn là nếp nhăn, giống như tay của một ông cụ trăm tuổi!
Phương Chính nhanh chóng móc di động ra, tự chụp cho mình một bức ảnh, chỉ thấy trên ảnh chụp, gương mặt Phương Chính bị nếp nhăn che kín ...
Phương Chính tính tính thời gian, hắn nhìn một hơi bốn tháng thời gian, một giây xem hai ngày, một nửa của 120 ngày cũng chính là 60 năm thời gian đã trôi qua. Hơn nữa hắn vốn đang 20 tuổi, bây giờ cộng thêm 60 năm, hắn thình lình trở thành một ông cụ 80 tuổi!
Phương Chính cười khổ một tiếng nói: "Hay lắm, may mà dọa tỉnh chính mình, nếu không lại xem tiếp thì nhất định sẽ khiến mình xem tới chết, cũng không cần nghĩ tới chuyện hoàn tục nữa."
Sau đó, sắc mặt Phương Chính trở nên nghiêm trọng hẳn lên, hắn thấy được, ngày mai của một năm sau, thế giới liền biến thành trống rỗng!
Nhưng vì sao lại biến thành trống rỗng, Phương Chính hoàn toàn không biết gì! Hắn xem tương lai, chỉ là xem cảnh sắc thế giới lúc 0 giờ, chỉ cần còn có gì đó hắn sẽ lập tức nhảy qua, hết thảy đều là vì tiết kiệm thời gian mà thôi.
Cho nên, một ngày kia đã xảy ra cái gì, hắn vẫn không biết như cũ.
Nhưng hiện tại bảo Phương Chính xem tiếp chút nữa, Phương Chính cũng không dám, vạn nhất xem đến chết, cho dù nhìn thấy được chân tướng thì như thế nào?
Lắc đầu, Phương Chính lấy Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng ra, thế nhưng sau khi nhìn nó cả nửa ngày, cuối cùng hắn vẫn từ bỏ, cất mặt nạ vào, thong thả quay trở về Nhất Chỉ tự.
Vào chùa, Độc Lang liền nhảy ra:
-Người nào?! Ớ, sao có mùi giống sư phụ, tăng y cũng là của sư phụ? Lão già kia? Ông giết sư phụ ta rồi sao? Giấu thi thể ở đâu?
Phương Chính vừa nghe, hai mắt trợn lên, thật muốn quăng cho con chó ngốc này một cái tát, ánh mắt ngu si kiểu gì thế? Cái mũi ngu si kiểu gì thế?
Phương Chính nói:
-Bần tăng chính là sư phụ con!
Độc Lang lắc đầu, nói:
-Không có khả năng! Sư phụ ta đang tuổi trẻ, không xấu như ngươi!
Phương Chính nói:
-Biến già rồi không được sao?
Độc Lang nói:
-Đương nhiên không được! Trừ phi ngươi có thể chứng minh ngươi là sư phụ ta, nếu không đừng hòng đi tiếp!