Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1371

Chương 1371: Thọ Mệnh

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1371: Thọ Mệnh

Lúc này đây, Phương Chính không né tránh, mà là thản nhiên nói ra.

Lỗ Vân nói:

-Đa tạ đại sư đã chỉ điểm, tôi đã hiểu... vậy tôi sẽ về hỏi anh ấy một chút, xem xem rốt cuộc là chuyện như thế nào. Nếu là hiểu lầm, tôi sẽ xin lỗi. Nếu thật sự xảy ra vấn đề, tôi cũng sẽ sống mỗi một ngày thật tốt.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ thông tuệ.

Lỗ Vân cười cười, cúi chào rồi rời đi.

Lỗ Vân đi rồi, con khỉ dựng thẳng ngón tay cái lên, nói:

-Sư phụ, người thật trâu bò quá! Tất cả những thiền lý này là tự người ngộ ra ạ?

Phương Chính trừng nó một cái nói:

-Con thấy vi sư có thời gian để tự ngộ ra mấy thứ kia hay sao? Có tuệ căn kia sao? Thiền lý đều có hết ở trong sách, đọc nhiều sách một chút là được.

Con khỉ liên tục gật đầu, thế nhưng lại thật sự chạy đi đọc sách.

Phương Chính cười ha hả, hắn lấy di động ra, âm thầm vào lịch sử xóa phần tìm kiếm thiền lý trong Bách Khoa Toàn Thư...

Lỗ Vân xuống núi, lập tức lấy di động ra khởi động nguồn, quả nhiên thấy trên màn hình di động hiển thị mười mấy cuộc gọi nhỡ, còn có vô số tin nhắn do chồng cô gửi tới.

Lỗ Vân nghĩ nghĩ, nhắn trả lời lại một tin: "Chờ em về nhà rồi hẵng nói."

Chồng cô lập tức không gọi qua nữa...

Về tới nhà rồi, vừa vào cửa, Lỗ Vân nhìn lướt qua trong phòng, vô cùng sạch sẽ, không có bất luận khác thường nào.

Cao Tùng, chồng của Lỗ Vân cười khổ nói:

-Nhìn gì thế? Trong nhà chỉ có một mình anh thôi, à mà không, hồi nãy em chạy nhanh như vậy làm gì? Anh gọi em lại cũng không được.

Lỗ Vân hừ hừ nói:

-Anh nói đi? Em đi công tác, để quên chứng minh thư ở nhà, lúc quay về nhà để lấy thì lại nghe trong nhà có tiếng phụ nữ kêu. Anh bảo em phải tưởng tượng sao đây? Nếu đổi lại là anh, anh sẽ tưởng tượng như thế nào? Bây giờ em cần gấp một lời giải thích hợp lí!

Cao Tùng vừa nghe thế lập tức đỏ bừng mặt, ấp úng nói:

-Thì ra là bởi vì cái này... Anh cho rằng em đi rồi, cho nên...

Lỗ Vân mặt mày sa sầm, hỏi:

-Cho nên như thế nào?

Cao Tùng thấy tình huống không đúng, nhanh chóng đứng dậy rút điện thoại ra, sau đó kết nối điện thoại với TV, trên TV mắt đầu phát một loạt hình ảnh... Sau đó Cao Tùng hỏi:

-Âm thanh mà em nghe được có phải là cái này không?

Lỗ Vân nhìn hình ảnh xấu hổ ở trên TV, lại nghe thanh âm quen thuộc kia, giống y đúc những gì mà cô đã nghe được lúc đứng ở ngoài cửa, tức khắc đỏ mặt, sau đó kêu lên:

-Lúc nãy ở nhà anh là đang xem cái này?!

Cao Tùng buông tay nói:

-Bằng không thì sao? Chẳng lẽ còn nuôi tiểu tam chắc?

Lỗ Vân đấm Cao Tùng một cái, nói:

-Về sau xem cái này thì để âm lượng nhỏ chút, rất dễ khiến người khác hiểu lầm...

Cao Tùng nói:

-Anh đâu còn cách nào đâu, em thường xuyên không ở nhà, anh cũng phải tìm con đường nào đó để phát tiết chứ... haizz.

Sau đó, hai người ngọt ngào ở bên nhau...

Cùng lúc đó, Nhất Chỉ tự, Phương Chính ngồi đối diện với các đệ tử, nói ra lo lắng của bản thân.

-Sư phụ, người nói thế giới sẽ hủy diệt? Sao có thể?

Con sóc kinh ngạc kêu lên.

Con khỉ nói:

-Dù sao ta cũng tin sư phụ, thế nhưng nếu thế giới hủy diệt, chúng ta cũng liền xong đời đúng không? Ta không muốn chết, phải làm sao đây?

Hồng Hài Nhi nói nhỏ:

-Sư phụ, người nói cái này có chút khó tin quá, môt thế giới đang êm đẹp cứ vậy mà bị hủy diệt? Sao con cứ cảm thấy không hề đáng tin nhỉ?!

Cá mặn cũng nói:

-Ta cũng cảm thấy không đáng tin cậy, sư phụ, chỉ vì người thấy được cảnh tượng trống rỗng, liền cho rằng thế giới đã hủy diệt? Có khả năng là người bị bệnh đục thủy tinh thể không?

Phương Chính trực tiếp cho nó một ánh mắt xem thường, nói:

-Nói cái gì đáng tin chút đi.

Cá mặn nói:

-Đáng tin cậy chính là, những gì người nói con chưa bao giờ nghe qua. Phật Tổ đã thuyết pháp toàn bộ những chuyện về thế giới, nếu thế giới có hủy diệt thật, cũng sẽ không bao giờ hủy diệt toàn bộ mà luôn chừa lại thứ nào đó.

Hồng Hài Nhi cũng nói:

-Cha ta cũng có nói qua, trong mười Đại Đạo, lấy chín thêm một, nghĩa là cho dù có làm như thế nào cũng sẽ có điều thiếu sót, không có khả năng khiến một vật nào biến mất hoàn toàn cả, thế nào cũng sẽ sơ sẩy chút gì đó. Ví dụ như giết người, tiêu diệt cả thể xác và linh hồn chính là cách tàn nhẫn nhất, nhưng cho dù có tiêu diệt đi thể xác và linh hồn thì thế nào? Người đó vẫn sẽ luôn tồn tại trong trí nhớ của người khác, cho nên rốt cuộc không có cách nào xóa bỏ hòan toàn dấu vết tồn tại của một người.

Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, lẩm bẩm:

-Chẳng lẽ ta đã nghĩ sai rồi? Thế nhưng nếu không phải thế giới bị hủy diệt, vì cái gì nhìn vào tương lai ta lại thấy là màu trắng?

Hồng Hài Nhi vô cùng nghiêm nghị nói:

-Có một loại khả năng!

Phương Chính hỏi:

-Là nguyên nhân gì?

Hồng Hài Nhi nói:

-Bệnh đục thủy tinh thể! Ha ha, chạy mau!

Hồng Hài Nhi nhanh chân liền chạy, Phương Chính sau khi sửng sốt chính là hét lớn một tiếng:

-Tịnh Chấp, lên cho ta!

Cá mặn hét lớn một tiếng:

-Đừng chạy, hứng một cục đờm của ta đã!

...

Làm ầm ĩ một hồi, Phương Chính lại một lần nữa tìm một chỗ không người nghỉ ngơi.

"Hệ thống, ta cảm thấy đám Tịnh Tâm nói có đạo lý lắm, có phải ngươi đã nghĩ sai chỗ nào rồi hay không?" Phương Chính hỏi.

Hệ thống nói: "Bọn họ nói quả thật rất có đạo lý, thế nhưng ta cũng đâu có nói người nhìn thấy màu trắng là thế giới nhất định bị hủy diệt đâu?"

Phương Chính ngạc nhiên: "Ngươi có ý gì?"

Hệ thống nói: "Từ đầu tới đuôi, ta chỉ là nương theo ý nghĩ của ngươi mà giải đáp nghi vấn cho ngươi thôi, ngươi cảm thấy thế giới không còn, cho nên ta mới nói cùng ngươi là thế giới hủy diệt. Có sai sao?"

Phương Chính vừa nghe, tức khắc nổi điên, chuyện mà hắn lo lắng lâu như vậy, kết quả hệ thống nói với hắn chỉ là nói bừa thôi!

Phương Chính lại lần nữa có xúc động muốn liều mạng với hệ thống, thế nhưng vẫn cố gắng kiềm chế lại, hắn hỏi: "Không phải thế giới hủy diệt, thế thì là tình huống gì?"

Hệ thống nói: "Không biết, ta chỉ là phụ trách rút thưởng cho công đức của ngươi, chứ không phải là giải đáp thắc mắc cho ngươi."

Phương Chính cứng họng, mấy lời này của hệ thống thật không sai chút nào, nên hắn cũng không còn lời nào để nói.

Thế nhưng cuối cùng Phương Chính cũng nhẹ nhàng thở ra, mặc kệ nói như thế nào, không phải tất nhiên hủy diệt là tốt rồi.

Chính là vấn đề lại tới nữa, nếu không phải hủy diệt, vậy vì sao sau một năm kia trong Thiên Nhãn lại trống rỗng? Vì sao Tam Thế Thiền Trượng nhìn thấy thế giới cũng là trống rỗng? Đây đến tột cùng là chuyện như thế nào?

Phương Chính phát hiện, càng truy tìm đáp án, nghi hoặc trong lòng hắn cũng càng nhiều thêm, mà những nghi hoặc đó lại không có được bất kì đáp án đáng tin cậy nào cả.

Haizz...

Phương Chính thở dài, hắn ngồi ở chỗ kia nhìn về dãy núi nơi xa xôi, trong lòng hắn vô cùng rối rắm, có nên tiêu hao thọ mệnh để xem tiếp hay không?

"Thọ mệnh? Đúng rồi!"

Phương Chính tưởng tượng đến thọ mệnh, lập tức bừng tỉnh lại, hỏi:

"Hệ thống huynh, thọ mệnh có thể hao tổn, vậy có thể thêm lại hay không? Ta là muốn hỏi, ngươi có thứ gì hay cách nào có thể giúp gia tăng thọ mệnh?"

Hệ thống nói:

"Đương nhiên."

Đôi mắt Phương Chính sáng lên, hắn lập tức hỏi:

"Thêm như thế nào?"

Hệ thống nói: "Nói đơn giản cũng đơn giản, nói phiền toái cũng phiền toái."

Phương Chính nói: "Như thế nào mà đơn giản, như thế nào mà phiền toái?"

Hệ thống nói: "Ta giúp ngươi tính nhé, nếu ngươi dùng hết toàn bộ tiền nhang đèn ngươi đang có hiện giờ, có thể miễn cưỡng thăng cấp thần tượng của Địa Tạng Vương Bồ Tát cùng Dược Sư Bồ Tát lên hai cấp. Phối hợp với linh khí của Phật dược dẫn động Địa Tạng Vương Bồ Tát có thể có được một chút Chân Dương, dùng Chân Dương bồi dưỡng Linh Tham, ngươi ăn vào có thể gia tăng một năm dương thọ. Cho nên, đơn giản là bởi vì ngươi có thể làm được, phiền toái là vì phương pháp này có chút phiền phức..."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay