Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1370

Chương 1370: Di Vật Của Kiếp Trước

schedule ~14 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1370: Di Vật Của Kiếp Trước

Chùa chiền còn đang xây dựng thêm, tốc độ tiến trình chậm hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của Phương Chính, nguyên nhân chính là do hai vị sư phó kia yêu cầu quá nghiêm khắc, đã tốt còn muốn tốt hơn, rất khó mà nhanh được.

Mang người phụ nữ đi qua một bên, hai người ngồi xuống, con khỉ sau khi dâng nước trà xong liền đứng ở phía sau Phương Chính, hai tay buông xuống, ra chiều đệ tử chờ nghe hầu.

Phương Chính cũng mặc kệ nó, hắn thấy người phụ nữ không khóc, lại hỏi:

-Thí chủ, đến tột cùng đã phát sinh chuyện gì mà lại khiến thí chủ khóc lớn như thế, còn muốn tìm cái chết?

Người phụ nữ vừa nghe Phương Chính hỏi tới vấn đề đó, nước mắt lại bắt đầu ràn rụa, thế nhưng cũng cố gắng nén lại mà đáp lời:

-Tôi tên là Lỗ Vân, năm nay 27 tuổi, là người Tùng Vũ huyện. Công việc tôi đang làm đòi hỏi tôi phải đi công tác thường xuyên, mười ngày nửa tháng không trở về nhà cũng thực bình thường. Chồng của tôi và tôi quen biết nhau từ ba năm trước, quen nhau hiểu nhau đến tận bây giờ, cũng chưa từng phát sinh khắc khẩu nào quá lớn, thế nhưng vào ngày hôm qua...

Nói đến đây, Lỗ Vân lại nhịn không được bắt đầu khóc lên.

Phương Chính không nói chuyện, yên lặng lắng nghe.

Lỗ Vân khóc xong mới nói tiếp:

-Vốn dĩ tôi đi công tác, nhưng được nửa đường lại nhớ tới bản thân quên đem theo chứng minh thư, không mua được vé nên mới quay trở về, kết quả...

Nói đến đây, Lỗ Vân khóc càng thương tâm.

Phương Chính vẫn không dao động như cũ, tiếp tục nghe.

Lỗ Vân nói:

-Tôi nghe được trong nhà tôi có tiếng phụ nữ thở dốc, ngài biết đấy, âm thanh kia vừa nghe liền biết là đang làm cái gì, còn gọi chồng tôi là anh yêu nữa! Ô ô...

Lỗ Vân rốt cuộc chịu không nổi nữa, bật khóc thút thít...

Phương Chính hỏi:

-Sau đó thì sao?

Lỗ Vân khóc ròng nói:

-Sau đó? Sau đó tôi liền chạy đi, tôi thật sự không có dũng khí chạy vào nhà xem... Tôi cảm giác, những gì tôi cố gắng nỗ lực trước đó đều không còn ý nghĩa, còn không bằng đi tìm cái chết, như vậy tốt hơn.

Phương Chính gật gật đầu, nói:

-Thí chủ chờ một lát, bần tăng đi lấy cho thí chủ một thứ.

Nghe được lời này, Lỗ Vân ngây ngẩn cả người, đại sư phải lấy cho mình một thứ? Là thứ gì?

Phương Chính đứng dậy, đi ra phía sau, tùy tiện tìm một cái hộp liền đi ra ngoài.

Con khỉ buồn bực hỏi:

-Sư phụ, người lấy cái hộp cũ này làm gì? Cái thứ đồ chơi này thì dùng được gì? Có thể trị nổi tâm bệnh của nữ thí chủ sao?

Phương Chính cười nói:

-Con cứ xem là được, bớt nói lại đi.

Trên mặt con khỉ toàn là dấu chấm hỏi, hoàn toàn không rõ Phương Chính muốn làm gì.

Quay về chỗ người phụ nữ, Phương Chính đặt cái hộp ở trước mặt cô ta, sau đó nói:

-Thí chủ, đây là thứ mà trước kia thí chủ để ở chỗ bần tăng, hôm nay bần tăng vừa lúc trả lại.

Lỗ Vân trợn tròn mắt, chỉ vào chính mình nói:

-Tôi để đồ ở nơi này? Sao có thể? Tôi trước kia... Đã tới nơi này, nhưng chưa bao giờ để thứ gì lại cả.

Phương Chính chỉ váo cái hộp nói:

-Trong cái này quả thật có thứ mà thí chủ đã để lại, nói cho chính xác hơn là di vật mà thí chủ đã lưu lại ở kiếp trước, thế nhưng bần tăng không thể cứ như vậy mà trả lại, nếu thí chủ đoán được, bần tăng mới có thể đưa lại.

Lỗ Vân ngạc nhiên, nghĩ nghĩ nói:

-Di vật lưu lại từ kiếp trước? Này...

Nếu đổi lại là một hòa thượng khác nói những lời này, khẳng định Lỗ Vân sẽ mắng một tiếng kẻ lừa đảo, xoay người đi ngay.

Nhưng Phương Chính thì không giống thế, ai cũng biết, Phương Chính không phải là hòa thượng bình thường, hắn là một hòa thượng có thần thông, là Phật hành tẩu chốn nhân gian.

Cho nên, Phương Chính nói như vậy, cô vẫn là tin.

Trọng điểm là, Phương Chính hoàn toàn không có lý do gì để lừa cô!

Vì thế, Lỗ Vân bắt đầu trầm tư, suy nghĩ hồi lâu, mới hỏi:

-Chẳng lẽ là tiền? Đồ cổ?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Những thứ đó đều là vật bên ngoài, từ trước đến giờ chưa bao giờ thuộc về thí chủ.

Lỗ Vân nói:

-Đồ vật bên ngoài chưa bao giờ thuộc về tôi. Vậy phải chăng là nội tại? Chẳng lẽ là ký ức kiếp trước của tôi?

Phương Chính nói:

-Ký ức không thuộc về thí chủ, nó thuộc về thời gian.

Lỗ Vân tiếp tục nói:

-Chẳng lẽ là linh hồn của tôi? Thế nhưng tôi đã chuyển thế rồi mà?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Linh hồn là thuộc về trời đất, cũng không thuộc về thí chủ.

Lỗ Vân ngạc nhiên:

-Tất cả đều không thuộc về tôi, vậy còn có thứ gì thuộc về tôi? Đại sư, tôi thật sự đoán không được.

Phương Chính vỗ vỗ lên cái hộp, nói:

-Thôi, thí chủ cứ lấy về đi.

Lỗ Vân vừa nghe, tức khắc vui mừng mà tiếp nhận cái hộp, lẩm bẩm:

-Đồ vật mình để lại từ kiếp trước, sẽ là cái gì nhỉ?

Lỗ Vân mở hộp ra nhìn, tức khắc ngây ngẩn cả người:

-Đại sư, sao mà cái gì cũng không có?

Phương Chính nói:

-Đúng vậy, cái gì cũng không có.

Lỗ Vân hoàn toàn không rõ hỏi:

-Đại sư, kiếp trước không hề lưu lại thứ gì cho tôi, vì sao ngài lại nói kiếp trước để lại đồ vật cho tôi?

Phương Chính nói:

-Thú chủ chắc chắn không có bất kì thứ gì sao?

Lỗ Vân cẩn thận xem xét cái hộp, sau khi xác định cái gì cũng không có, lúc này mới dùng sức gật gật đầu.

Phương Chính nói:

-Trên mặt hộp có một câu, thí chủ không thấy được sao?

Lỗ Vân lại cẩn thận tìm, vẫn là cái gì cũng không có, vì thế cô ta chỉ có thể lắc đầu nói:

-Đại sư, đạo hạnh của tôi quá nông, thật sự nhìn không ra.

Phương Chính cười nói:

-Kiếp trước không lưu lại bất kì thứ gì cho thí chủ, chính là đang nói cho thí chủ biết, tất cả đồ vật đều không thuộc về thí chủ, sau khi chết càng không thuộc về thí chủ, thứ duy nhất có được, chính là ngay tại thời điểm bản thân đang tồn tại!

Lỗ Vân tức thì cứng họng, hơi hơi nhăn mày lại, cẩn thận tự hỏi những gì Phương Chính đã nói, suy nghĩ nửa ngày, lúc này mới thở dài nói:

-Đại sư, tôi đã hiểu, ngài là muốn tôi quý trọng hiện tại đúng không? Mặc kệ kết quả như thế nào, tôi chỉ có được hiện tại, tôi hẳn là phải nên càng thêm nỗ lực để hiện tại có thể tốt hơn, chứ không phải ngồi khóc ở đây, muốn làm sao để đi tìm cái chết. Đúng chứ?

Phương Chính cười ha hả, gật đầu nói:

-Thí chủ, vốn dĩ con người trên thế gian có vô số đau khổ, đã vào hồng trần thì không cần phải sợ. Quá khứ không thuộc về thí chủ, tương lai cũng không thuộc về thí chủ, làm siêng năng, sống thoải mái mới là điều thí chủ nên làm.

Lỗ Vân thở dài nói:

-Đại sư, ngài chưa bao giờ bước chân vào trong hồng trần, làm sao biết được cái khổ cái vui của hồng trần?

Phương Chính cười nói:

-Cái ngày mà bần tăng vui vẻ nhất, bần tăng nghĩ hẳn là lúc mình nằm trong ngực của vợ một người đàn ông khác...

Nghe được lời này, tròng mắt Lỗ Vân sắp bị trừng rớt ra ngoài.

Con khỉ cũng sắp cắm cằm xuống mặt đất, nó có cảm giác, đây chính là một tin tức kinh thiên động địa!

Phương Chính cũng mặc kệ phản ứng của hai người, tiếp tục nói:

-Đáng tiếc, tôi cũng không hưởng thụ được bao lâu.

Con khỉ nuốt ngụm nước miếng, thầm nghĩ: "Sư phụ còn muốn ở trong ngực vợ của người đàn ông khác hưởng thụ bao lâu? Thật quá đáng!"

Lỗ Vân cười gượng hai tiếng nói:

-Đại sư, này... ngài làm tôi quá kinh ngạc.

Phương Chính nói:

-Kinh ngạc sao? Cũng đúng, các người được lớn lên bên cạnh cha mẹ từ nhỏ, quả thật không cách nào cảm nhận được những ngày từ nhỏ đã không còn cha mẹ.

Lời này vừa nói ra, con khỉ cùng Lỗ Vân đều ngơ ra, cha mẹ? Mẹ kiếp! Hòa thượng này nói người đàn ông khác là cha hắn! Vợ của người đàn ông đó là mẹ hắn!

Mẹ nó, cái tên này còn có thể chơi xỏ người ta hơn nữa không?

Lỗ Vân nói:

-Đại sư, người phụ nữ mà ngài nói, là mẹ của ngài?

Phương Chính gật đầu một cách đương nhiên, nói:

-Đúng vậy, nếu không thì là ai?

Lỗ Vân cứng họng...:

-Đại sư, thiếu chút nữa tôi hiểu lầm rồi.

Phương Chính cười nói:

-Nhân sinh không phải đều là như vậy sao? Tràn ngập hiểu lầm. Nghe lời nghe không được đầy đủ sẽ hiểu lầm, làm việc làm không xong sẽ hiểu lầm, về nhà có một nửa, nói không chừng cũng là hiểu lầm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay