Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1369

Chương 1369: Bần Tăng Muốn Nổi Danh.

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1369: Bần Tăng Muốn Nổi Danh.

Phương Chính cười khổ nói: "Thần tiên không để bụng nhưng ta thì để ý. Thôi, sau này dùng ít một chút là tốt nhất..."

Tuy nói là như thế, nhưng tưởng tượng lại cái cảnh hắn dùng Tam Thế Thiền Trượng nhìn thấy tương lai là cảnh tượng trống rỗng, trái tim hắn liền run rẩy theo, nhịn không được muốn dùng Thiên Nhãn nhìn xem tương lai, xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Xem tương lai, tương đương chết già, ôi má nó chứ...

Rối rắm quá!

Trong lòng Phương Chính rối như tơ vò, hắn thở ngắn than dài, lắc đầu cố gắng xua tan đi mớ bòng bong trong đầu, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Hắn không đi ra phía trước mà là đến rừng trúc phía sau núi dạo quanh một lát, đi một hồi, ngắm cảnh một hồi, tâm trạng cũng sẽ từ từ khá hơn.

Thế nhưng càng đi, tâm trạng lại càng rối loạn, suy nghĩ về thế giới hủy diệt cứ lởn vởn không tiêu tan, cảm thấy yết hầu nghẹn cứng, cuộc sống hàng ngày khó an.

Lăn lộn liên tục ba ngày, rốt cuộc Phương Chính chịu không nổi nữa, hắn lẩm bẩm:

-Phật có thể cắt thịt nuôi chim ưng, bần tăng chẳng qua thiếu chút thọ mệnh thôi, thế thì sao? Nhìn!

Nói xong, Phương Chính lập tức bổ sung một câu:

-Thôi thì xem một chút, một giây mà thôi... Thiếu một năm thọ mệnh cũng không có gì.

Vì thế, Phương Chính chạy ra khỏi Nhất Chỉ tự, tìm đến nơi có tầm nhìn bao quát, sau đó hít sâu một hơi, nín thở ngưng thần, mở ra Thiên Nhãn.

Lúc Phương Chính mở hai mắt ra lần nữa, hắn chỉ cảm thấy thấy giới "đùng" một cái vỡ nát, tiếp theo đó, hình ảnh trước mắt biến thành...

Một màu trắng xóa!

-Sao có thể?

Vẻ mặt Phương Chính ngạc nhiên, hắn chỉ là xem tình huống một trăm năm sau, rốt cuộc, Tam Thế Thiền Trượng cũng đã biểu thị ý như thế, Phương Chính cảm thấy một đời chính là trăm năm, cho nên hắn liền xem trăm năm sau. Kết quả trăm năm sau thế nhưng lại trống rỗng!

Phương Chính dần dần rút ngắn lại thời gian, 90 năm!

Trống rỗng!

80 năm!

Trống rỗng!

70 năm!

Trống rỗng!

...

Ba mươi năm!

Trống rỗng!

Mười năm!

Trống rỗng!

5 năm!

Trống rỗng!

Một năm!

Đùng!

Cảnh sắc trước mắt lại xuất hiện một lần nữa, Phương Chính thấy được một thế giới xanh tươi đẹp đẽ, mọi người nói cười vui vẻ, không có bất kì thiên tai nhân họa nào!

Lại tăng dần thời gian theo từng năm!

Hai năm!

Đùng!

Trống rỗng!

Cơ hồ là đồng thời, đầu Phương Chính đau nhức một trận, hắn hét lên một tiếng, sau đó ôm đầu nằm lăn ra đất, nửa ngày không bò dậy nổi.

Chờ đến khi Phương Chính có thể ngồi dậy một lần nữa, đã là một tiếng đồng hồ sau.

Phương Chính nhanh chóng móc di động ra, tự chụp cho chính mình một bức ảnh, vừa nhìn một cái, trái tim Phương Chính run bắn lên.

Đã nói là chỉ xem một giây, chỉ xem một chút, kết quả hắn xem mười mấy giây, lần này, hắn liền già đi mười mấy tuổi!

Sinh mệnh tiêu hao quá mức, làm cho lông mày hắn cũng bạc đi.

Cũng may mà thân thể hắn không dễ già đi như như thế, cho nên thoạt nhìn vẫn trẻ trung như cũ.

Nhưng tự Phương Chính hiểu rất rõ, chính mình đã già thêm mười mấy tuổi!

"Một năm sau, đến tột cùng đã xảy ra cái gì? Đến tột cùng là thứ gì đã làm thế giới này lập tức biến thành một nơi trống rỗng không còn sự sống?"

Tuy rằng nhìn thấy tương lai, nhưng Phương Chính cũng không thể giải thích được nghi vấn này, ngược lại trong bụng càng thêm nhiều nghi vấn hơn.

Ngắm nhìn mảnh trời đất này, Phương Chính rất muốn xem từng ngày sau một năm đó, nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra cái gì.

Thế Nhưng Phương Chính bấm ngón tay tính tính, nếu như may mắn thì chỉ mấy ngày sau một năm đó liền có thể thấy được, như vậy còn đỡ. Còn nếu không đủ may mắn, e rằng Phương Chính không đủ thọ mệnh để lãng phí.

"Một năm... Vậy cứ từ từ đi, đến lúc đó, mặc kệ là nguy cơ gì, mình tới chống đỡ là được." Phương Chính hạ quyết tâm, quay trở về chùa.

Vừa đi, Phương Chính vừa hỏi hệ thống: "Hệ thống huynh, nếu muốn thăng cấp Thần Cảnh Thông của ta thì yêu cầu bao nhiêu tiền nhan đèn thế

Hệ thống nói: "Thần Cảnh Thông không giống với các thần thông khác, nó bao hàm toàn diện, đại biểu cho khả năng vô tận. Cho nên, muốn thăng cấp Thần Cảnh Thông từ cấp một lên cấp hai thì cần phải có một vạn tiền nhan đèn, từ đó về sau cứ gấp mười lần mà nhân lên!

Phương Chính vừa nghe, trán muốn nổ tung ngay lập tức! Lại bấm ngón tay tính tính, hay lắm, muốn thăng cấp Thần Cảnh Thông lên cấp bậc cao nhất, hắn cần phải có ngàn tỷ tiền nhan đèn mới được!

Nghĩ đến con số này, Phương Chính tê hết cả da đầu: "Thăng cấp không nổi, thăng cấp không nổi... Thôi."

Ngoài miệng nói như vậy, trong đầu Phương Chính lại nghĩ đến chuyện phải làm như thế nào để kiếm lấy càng nhiều tiền nhan đèn.

Đối với các thần thông khác, Thần Cảnh Thông càng có nhiều tính năng hơn, tùy ý sử dụng, thần thông vô cùng, cho dù là công kích hay cứu người đều là thần thông nhất đẳng nhất. Vì tương lai, hắn quyết định từ hôm nay trở đi, kiếm tiền! Trong vòng một năm phải nỗ lực kiếm đủ một ngàn tỷ!

Suy tính thì dễ dàng, lúc về tới Nhất Chỉ tự, Phương Chính lại bắt đầu phát sầu.

Đầu tiên, tất cả vật phẩm, bổ sung phẩm được hệ thống xuất phẩm đều không thể dùng để bán lấy tiền!

Tiếp theo, nếu tiền không phải do khách hành hương tự nguyện quyên góp cho chùa thì cũng không thể dùng để thăng cấp thần thông!

Cho nên...

"Nổi danh! Bần tăng muốn thật nổi danh!" Phương Chính hạ quyết tâm phải kiếm cho được danh tiếng, khiến cho người ta tới Nhất Chỉ tự càng nhiều, như vậy là có thể thu được càng nhiều tiền nhan đèn!

Đồng thời, Phương Chính đặt mục tiêu lên trên người những kẻ có tiền, dù sao chuyện lúc trước đám người Yalman đến đây vung tay bỏ ra trăm triệu đô la Mỹ, hắn vẫn biết.

Muốn mau chóng kiếm đủ một ngàn tỷ, không thể nghi ngờ, xuống tay trên người đám phú hào đó mới là quyết định đúng đắn nhất!

Nghĩ tới đó, Phương Chính cũng không tính toán lại tiếp tục làm ổ trên núi nữa, hắn chuẩn bị đi ra ngoài một chút, quan sát thử thời vận một phen.

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi chạy lại đây:

-Sư phụ, người mau đi ra nhìn xem đi, có một vị thí chủ đòi chết đòi sống muốn gặp người cho bằng được. Con cũng không còn cách nào. Cá mặn đã khóc với cô ta một tiếng đồng hồ rồi...

Phương Chính vừa nghe, lập tức xua tan những chuyện đang xoắn xuýt ở trong đầu, sau đó đi tới phía trước nhìn thử, hắn liền thấy một người phụ nữ đang cùng Cá mặn ngồi gào khóc ở kia.

Thế nhưng rất rõ ràng, người phụ nữ khóc không lại Cá mặn, Cá mặn vừa há cái miệng rộng của nó ra một cái liền y như loa phóng thanh, thường xuyên làm người phụ nữ đang khóc lóc thảm thiết phải sửng sốt.

Thế nhưng người phụ nữ là đau lòng thật sự, không cách nào ngăn được nước mắt chảy ra liên tục.

Cá mặn nhìn thấy Phương Chính tới, nhanh chân chạy tới, nói:

-Sư phụ, vẫn là người lên đi, lần này gặp phải đối thủ cứng cựa quá, con khóc nãy giờ cũng không giải quyết được vấn đề.

Phương Chính bất đắc dĩ, bảo nó tránh sang một bên, sau đó tự mình đi qua.

Người phụ nữ vừa thấy Phương Chính đến liền chạy tới quỳ, đồng thời kêu lên:

-Đại sư, tôi không muốn sống nữa... Ô ô...

Phương Chính nhanh chóng nghiêng người tránh ra, hắn không có lý do gì nhận một quỳ này, hắn vội vàng đỡ lấy người phụ nữ, nâng cô ta dậy, đồng thời nói:

-Nữ thí chủ, có chuyện gì cứ từ từ nói, đừng nóng vội đòi chết đòi sống, quá dọa người.

Mấy lời này của Phương Chính có vài phần nghịch ngợm, người phụ nữ rõ ràng bị hắn làm cho sửng sốt, quên cả khóc.

Lúc này Phương Chính mới nhìn rõ dáng dấp của người phụ nữ, cô ta cũng không xấu, có thể nói còn khá xinh đẹp, một đầu tóc dài, áo thun màu trắng, quần dài kẻ ca rô màu xám, dáng vóc cũng rất tốt, có thể nói các phương diện đều rất tốt. Nếu là ở bên ngoài, hẳn cũng là một mỹ nữ khiến người ta phải tranh đoạt...

Thế nhưng Phương Chính đã gặp qua rất nhiều mỹ nữ, cho nên khả năng kháng cự vẫn rất không tồi.

Hơn nữa cô ta khóc tới rối tinh rối mù, trang điểm cũng bị nước mắt làm cho lấm lem, cho nên thoạt nhìn cũng không có bao nhiêu sức tấn công.

Phương Chính thấy cô ta không khóc, ý bảo cô ta hãy đi qua một bên ngồi xuống, đồng thời mỉm cười nói với đám công nhân đang vây xem:

-Các vị thí chủ, không cần vây xem nữa đâu??"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay