Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1368

Chương 1368: Thọ Mệnh

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1368: Thọ Mệnh

Phương Chính nói: "Chúng ta đây chính là một tinh cầu, không phải một tờ giấy! Huống chi bên ngoài tinh cầu còn có cả vũ trụ!"

Hệ thống nói: "Đó chẳng qua ngươi cho là như vậy chứ không nhất định là sự thật. Ngươi cho rằng địa cầu rất lớn, nhưng có lẽ nó chỉ là một nguyên tử trong mắt ai đó. Ngươi cho rằng vũ trụ cuồn cuộn bao la, có lẽ nó chỉ là một tế bào trên một chiếc lá nào đó. Mỗi bông hoa một thế giới, đều không phải là thần thông đơn giản, mà là miêu tả đối với thế giới."

Phương Chính đã hơi hiểu, thế nhưng vẫn không cam lòng mà nói: "Việc này với việc ta bảo ngươi nói một chút về nguyên nhân hủy diệt của thế giới có liên quan gì nhau?"

Hệ thống tiếp tục nói: "Bởi vì sự hình thành của thế giới căn bản là không có quy luật nào đáng nói, sinh linh trong thế giới cũng không biết được bản thân đến tột cùng là bao la cuồn cuộn, hay chỉ là một thứ nhỏ bé yếu ớt dễ bị một nguyên nhân ngoài ý muốn phá hủy. Thế giới thoạt nhìn thì cường đại, trên thực tế lại yếu ớt không chịu nổi.

Có thể là một trận gió thổi khô thế giới, có thể là một sinh vật nào đó vô tình dẫm chân lên... có quá nhiều lý do khiến thế giới hủy diệt, ngươi bảo ta phải giúp ngươi đoán như thế nào? Dùng phương pháp loại trừ ra sao?"

Phương Chính cứng họng...

Hệ thống nói làm Phương Chính nghĩ tới một câu chuyện xưa.

Trại nuôi gà có một đám gà, đám gà sống ở đó từ nhỏ, bọn chúng cho trằng trại nuôi gà chính là toàn bộ của thế giới. Bọn chúng cho rằng thế giới này cực kì vững chắc, cực kì đáng tin cậy, có đồ ăn sung túc, không có kẻ thù đến uy hiếp bọn chúng! Toàn bộ sâu ở đây đều là thức ăn của bọn chúng ...

Cho đến một ngày, ăn tết, chủ nông trại giết sạch toàn bộ số gà.

Đến tận lúc chết, đám gà vẫn không biết lí do tại sao mình phải chết...

Mà nghe ý tứ của hệ thống, nhân loại cũng giống như đám gà kia, thế giới hủy diệt là hủy diệt, không có trailer báo trước, không có bất luận cảnh cáo nào, cứ như vậy mà không còn ...

Thế nhưng Phương Chính vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn cố hỏi: "Thật sự không có một chút biện pháp nào sao?"

Hệ thống nói: "Ngươi có thể thử thăng cấp Thiên Nhãn xem sao, lúc Thiên Nhãn đạt tới cấp chín liền có thể nhìn thấy tương lai. Có lẽ ngươi có thể thông qua Thiên Nhãn tìm được bí ẩn."

Phương Chính vừa nghe, lập tức xông ra ngoài.

Hắn không màng tới ánh mắt kinh ngạc của đám Hồng Hài Nhi, hắn chỉ lo ôm lấy rương công đức chạy trở về.

Đám Hồng Hài Nhi vừa thấy hành động của Phương Chính không quá thích hợp cũng liền chạy theo hắn vào trong phòng ngủ.

Phương Chính tiến vào phòng, lập tức đổ toàn bộ tiền trong rương ra ngoài!

Nhìn thấy Phương Chính làm như vậy, Hồng Hài Nhi hô to một tiếng:

-Đừng!

Nhưng mà đã chậm, rầm một cái, Phương Chính còn chưa thấy rõ ràng được tình huống, bốn phía đã chìm trong u tối!

Trong mũi đều là mùi của giấy, hay nói đúng hơi là mùi tiền...

Lúc này Phương Chính mới hiểu được vì sao Hồng Hài Nhi lại nói đừng, bởi vì tiền... con mẹ nó quá nhiều!

-Oa, thật là nhiều tiền!

Con sóc có vẻ cực kì hưng phấn, bò qua bò lại trên đống tiền.

Độc Lang nỗ lực ngoi đầu ra khỏi đống tiền, nó hắt xì một cái, làm văng một đồng xu ra khỏi lỗ mũi.

Hồng Hài Nhi thì ra vẻ bất đắc dĩ nói:

-Sư phụ, con nói rồi mà người không nghe, bây giờ chúng ta có thật nhiều tiền.

Phương Chính cứng họng, hắn biết có nhiều tiền, thế nhưng không nghĩ tới sẽ có nhiều tiền như vậy!

Phương Chính cũng không tra xét, hắn trực tiếp hỏi hệ thống: "Hệ thống, đây là bao nhiêu tiền? Đủ để thăng cấp không?"

Hệ thống nói: "Cũng đủ để thăng cấp Thiên Nhãn lên cấp cao nhất, thăng cấp sao?"

Phương Chính không nói hai lời: "Thăng!"

Ngay sau đó, Phương Chính liền nhìn thấy số tiền mà mình còn chưa kịp hôn một cái kia đã lập tức mất hơn phân nửa!

Tiếp theo, hắn liền cảm nhận được trong hư không có một sức mạnh đột nhiên rót vào trong đôi mắt hắn, khiến đôi mắt nóng rát đau đớn một trận, phảng phất như đang bị lửa thiêu đốt. Phương Chính không kiềm chế được vươn tay lên xoa xoa hai mắt, lúc hắn lại mở to mắt ra để nhìn, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới đều không ổn, giống như toàn bộ thế giới đều đang xoay tròn biến hóa, ví dụ như tiền, trong chớp mắt bỗng hóa thành một đống tro tàn!

Lại tỷ như nhìn đến con sóc, ngay sau đó chính là một đống xương trắng...

Lại nhìn đến giường của chính mình, lập tức liền biến thành văn vật...

Phương Chính tức khắc cảm thấy da đầu tê rần, hắn biết, đây không phải ảo giác, đây là nhìn đến tương lai!

Tương lai, tiền sẽ đốt cháy; con sóc sẽ già đi; hắn cũng sẽ mất đi, sau đó đồ vật của hắn bị xem như văn vật mà thu hồi...

"Chẳng lẽ đây là kết cục trong tương lai sao? Cũng quá thảm đi?" Phương Chính nói thầm trong lòng.

Đồng thời, Phương Chính theo bản năng nhìn lại con sóc, kết quả phát hiện, toàn thân con sóc tản ra Phật quang, phảng phất thành Phật! Lại xem cái chăn, chăn mới tinh, phía trên có Phật quang lượn lờ...

Phương Chính trợn tròn mắt, đây là tình huống gì?

Hệ thống nói: "Ngươi mới vừa thăng cấp Thiên Nhãn, còn chưa quen thuộc với sức mạnh của nó, mở ra lung tung, tinh thần ngươi sẽ rối loạn. Tương lai có rất nhiều khả năng, tương lai càng xa thì biến hóa càng nhiều, không một ai có thể thấy được tương lai cuối cùng. Thứ mà ngươi nhìn thấy chẳng qua là một trong số vô vàn tương lai thôi."

Lúc này Phương Chính mới bừng tỉnh đại ngộ, thì ra do bản thân mình đã xem quá xa.

-Sư phụ, người đang xem gì thế? Sao đôi mắt còn tỏa sáng thế?

Con sóc tò mò hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Không có việc gì, các con thu tiền lại đi, vi sư muốn yên tĩnh một lát.

Đám đệ tử đều ra vẻ không thể hiểu được, thế nhưng vẫn nghe lời làm theo, thu toàn bộ tiền lại, sau đó đi ra ngoài.

Phương Chính ngồi xếp bằng ở trên giường đất, bắt đầu nghiên cứu Thiên Nhãn...

Thiên Nhãn bất đồng với Đại Lực Kim Cương Chưởng, lúc trước Phương Chính học được Đại Lực Kim Cương Chưởng thì chỉ cần trong nháy mắt đã hầu như tinh thông thuần thục, sử dụng tùy ý.

Nhưng Thiên Nhãn này, Phương Chính muốn sử dụng lại cực khổ mười phần, khi thao tác vô cùng phiền toái, muốn sử dụng tùy ý lại càng phải khổ luyện mới được.

Đúng lúc này, hệ thống nói: "Ngươi tốt nhất ít dùng Thiên Nhãn."

Phương Chính khó hiểu hỏi: "Vì sao?"

Hệ thống nói: "Ngươi không có pháp lực, ngông cuồng tự dùng Đại Thần Thông, hậu quả rất nghiêm trọng. Thiên Nhãn của Cửu Trọng Thiên cũng không phải là Thiên Nhãn bình thường. Thiên Nhãn bình thường và Tiểu Thần Đồng bình thường chỉ là tiêu hao sức mạnh tinh thần của ngươi. Nhưng Thiên Nhãn của Cửu Trọng Thiên có thể tiêu hao sạch sẽ sức mạnh tinh thần của ngươi trong nháy mắt! Cho dù trong cơ thể ngươi ngưng tụ một ít Phật lực, cũng chỉ như muối bỏ biển, vô pháp thi triển thần thông."

Phương Chính vừa nghe, tức khắc vui vẻ: "Hệ thống huynh, ngươi đùa ta đúng không? Vô pháp thi triển thần thông? Vậy bây giờ ta đang làm gì đây?"

Hệ thống nói: "Nếu cưỡng chế thi triển, thứ bị tiêu hao không phải là sức mạnh tinh thần của ngươi, mà là sinh mệnh!"

Phương Chính vừa nghe, trái tim run rẩy...

Hệ thống tiếp tục nói: "Tiêu hao sức mạnh sinh mệnh, cũng chính là thọ mệnh."

Phương Chính nhanh chóng đóng cửa Thiên Nhãn, hắn lấy gương ra đối chiếu một chút, người ngoài có lẽ nhìn không ra, nhưng Phương Chính lại có thể thấy được, rõ ràng trên mặt mình đã xuất hiện thêm một ít dấu vết thời gian!

Hệ thống nói: "Thấy được sao? Lúc nãy ngươi mở ra Thiên Nhãn là vô ý thức mở ra, nhìn xa cũng có mà nhìn gần cũng có, lại chỉ thi triển trên một vật thể nên không có quá nhiều tiêu hao. Cho dù là như thế, ngươi cũng đã đánh mất một năm thọ mệnh. Nếu ngươi tiến hành quan sát một thế giới càng khổng lồ hơn, một giây đồng hồ tương đương một năm thọ mệnh, ngươi nguyện ý tiêu phí sao?"

Phương Chính nghe được lời này, theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, nói: "Này... Chẳng phải là xem xong rồi, ta liền chết?"

Hệ thống nói: "Trên thực tế, cho dù ngươi có đại pháp lực thần thông, xem tương lai cũng là một loại hành vi lén nhìn ý trời, thiệt hại thọ mệnh là tất nhiên. Chẳng qua thần tiên thọ mệnh dài lâu, cũng không để bụng 800 hay 1000 năm kia."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay