Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1366

Chương 1366: Tam Thế Thiền Trượng

schedule ~14 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1366: Tam Thế Thiền Trượng

Phương Chính nghe được rất rõ ràng, bà ta là nói Phương Chính và Hồng Hài Nhi không phải với cha của nỗ Nỗ, hiển nhiên đây là đang cáo trạng. Thế nhưng bà ta cũng không ngốc, phỏng chừng cũng sợ con mình chạy tới sẽ bị đánh.

-Ối chà, cha của Nỗ Nỗ cường tráng như thế, nếu như nổi giận lên nhất định hung mãnh lắm.

-Tôi cảm giác vị hòa thượng này sẽ gặp nguy hiểm.

-Cũng chưa chắc, hòa thượng này không phải là người bình thường đâu, có khi lại là thần nhân như Phương Chính trụ trì cũng nên, nếu không, ai lại có thể lập tức ném người ta lên cao đến như vậy? Kiểu người như vậy không lấy khổ người ra tính được đâu. Xem kịch vui đi...

-Cha Nỗ Nỗ tới rồi! Muốn đánh nhau sao?

...

Mọi người nhìn qua, quả nhiên cha của Nỗ Nỗ đã mang theo con trai chạy thẳng tới chỗ Phương Chính và Hồng Hài Nhi!

Phương Chính cũng không sợ, hắn cười ha hả nhìn cha của Nỗ Nỗ, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, có việc gì thế?

Cha của Nỗ Nỗ gật gật đầu, nói:

-Xin chào đại sư. Đại sư, mới vừa nãy là đệ tử của ngài ném con trai tôi lên trên trời sao?

Hồng Hài Nhi ngửa đầu nói:

-Là tôi đấy, sao?

-Cảm giác mùi thuốc súng nồng nặc rồi, sắp bùng nổ rồi!

-Cảm giác cha của Nỗ Nỗ sắp bay...

-Có lẽ bay rất cao.

...

Ngay tại lúc mọi người đều cho rằng cha của Nỗ Nỗ muốn ra tay báo thù cho con trai mình, liền nghe cha của Nỗ Nỗ cười ha ha nói:

-Ném hay lắm! Cái thắng con trai hư đốn này, tôi muốn đánh nó từ lâu rồi! Nếu không phải bà nội nó che chở cho nó, cầm cây xách gậy nói nếu tôi đánh cháu của bà là bà liền đánh tôi, thằng nhóc này cũng không hư hỏng đến mức đó.

Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy nó thành thật như vậy, hai vị làm tốt lắm! Buổi tối có rảnh không? Không có việc gì thì đến nhà chúng tôi ăn cơm nhé?

Nghe được lời này, mọi người vốn đang chờ xem náo nhiệt lập tức câm nín hết chỗ nói nổi, trong lòng mắng to: "Má nó chứ! Có còn là con đẻ không? Không phải là con của lão Vương hàng xóm đấy chứ? Con trai mình bị dạy dỗ mà còn vui thế sao?"

Bà nội của Nỗ Nỗ nghe được mấy lời này cũng phải đỏ mặt

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ, cảm tạ thì không cần, ăn cơm thì cũng thôi, bần tăng còn có việc, không quấy rầy nữa. Con trẻ là phải dạy dỗ cho tốt, không nên mất đi tính tình trẻ thơ, nhưng nhất định phải biết đúng sai.

Cha của Nỗ Nỗ liên tục gật đầu nói:

-Đại sư nói rất phải, sau này tôi chờ bà nội nó không có nhà lại ra tay dạy dỗ. Mẹ nó, sao tôi vừa mới nói tới đánh thằng oắt này lại cảm thấy kích động thế nhỉ? Có chút gấp chờ không nổi rồi, ha ha ...

Nghe được lời này, Phương Chính cũng hết nói nổi, hắn cũng bắt đầu hoài nghi, rốt cuộc Nỗ Nỗ có phải con ruột của người này hay không...

Bà nội Nỗ Nỗ nghe con trai mình nói như thế liền tức lên, muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng vẫn là từ bỏ, chỉ thở dài nói:

-Đừng đánh nó hỏng luôn là được.

Cha của Nỗ Nỗ cười ha ha nói:

-Đây chính là con ruột của con, sao có thể đánh tới hỏng chứ!

Thế nhưng nhìn bộ dáng hưng phấn kia của hắn, mọi người liền hoài nghi một cách nghiêm trọng, cảm thấy trên đầu hai chữ "con ruột" này có chút không kiên định...

Sự tình đã giải quyết xong, Phương Chính chắp tay trước ngực, chào tạm biệt mọi người.

Chờ đến khi Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi xoay người rời đi, lúc mọi người nhìn thấy tăng y màu trắng của Phương Chính tung bay theo gió, không biết là ai bỗng nhiên hô lên một câu:

-Các người có thấy bóng dáng kia cực kì giống Phương Chính trụ trì cùng Tịnh Tâm pháp sư không?

-Có thần thông, một lớn một nhỏ... thật sự có khả năng là thế lắm!

-Mỗi lần đại sư ra ngoài, mọi người đều không nhận ra hắn, nhất định là dịch dung rồi!

-Cũng có khả năng là thần thông.

-Phương Chính trụ trì!

Có người hô to.

Phương Chính đã đi rất xa, cũng không quay đầu lại mà vẫy vẫy tay, sau đó vỗ lên trên cái đầu nhỏ bé của Hồng Hài Nhi một cái, hai người nhanh chóng rời đi.

-Thật sự là Phương Chính trụ trì! Ha ha, tôi biết mà!

Mọi người có vẻ thực hưng phấn, thế nhưng cha và bà nội của Nỗ Nỗ lại là sửng sốt, đặc biệt là bà nội của Nỗ Nỗ khi nhớ đến mấy lời mà mình đã nói với Phương Chính lúc nãy, mặt già càng thêm đỏ bừng. Cha của Nỗ Nỗ đắc ý cực kì:

-Mẹ à, vậy là Phương Chính trụ trì cũng ủng hộ con dạy dỗ thằng oắt này, về sau mẹ đừng cản con nữa nhé, ha ha...

Mặc kệ phía sau người một nhà vui vẻ, Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi trở về Nhất Chỉ tự, đồng thời cũng cân nhắc hướng đi của con đường sau này.

Thế giới không lớn, người thì không ít, nhưng 10 tỷ công đức quá khó kiếm.

Chẳng lẽ hắn chỉ có thể đi từng bước một?

Hơn nữa xem càng nhiều, Phương Chính càng thêm cảm thấy, chỉ dựa vào một người để làm việc thiện thì căn bản không thể lập tức giải quyết hết toàn bộ vấn đề! Cho dù hắn có thần thông cũng vô dụng!

Nếu muốn giúp đỡ toàn bộ người cần giúp đỡ trên thế giới, hần cần phải có thật nhiều Phương Chính!

-Sư phụ, ý tưởng này của người khó thực hiện lắm, người không truyền giáo cũng không thu người khác làm đồ đệ, ở đâu ra nhiều nhân tâm hướng thiện đến vậy được?

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính lắc đầu:

-Nhân tâm vốn dĩ hướng thiện, tín giáo chỉ là một loại ám chỉ tinh thần, khiến cho bọn họ chú ý tới lời nói và việc làm của mình, nhắc nhở bản thân mình mà thôi. Ta không truyền giáo là bởi vì thế giới này do đủ loại người tạo thành, chứ không phải do tín đồ của bất kì giáo phái nào tạo ra. Dù sao người có thể ngộ ra nhiều điều trong tu hành, nhìn được chân ngã, thật sự vẫn còn quá ít.

Hầu hết mọi người đều rất dễ lầm lạc ở bên trong, do đó biến thành một gương mặt nghìn bài một điệu như thế. Việc thiện như vậy chẳng hề có ý nghĩa.

Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ, những gì người nói quá phức tạp, chi bằng người muốn làm thì thì làm như thế đi!

Phương Chính lắc đầu:

-Vi sư cũng không biết nên làm thế nào, đi bước nào hay bước ấy thôi.

"Nhắc nhở ngươi một chút, có thể rút thưởng."

Trở lại chùa chiền, Phương Chính trực tiếp chui vào trong phòng ngủ, khoác thêm áo cà sa xanh lục lên người rồi mới lên giường ngồi xếp bằng, bảo: "Hệ thống huynh, rút thưởng!"

"Đinh! Chúc mừng ngươi đạt được Tam Thế Thiền Trượng!"

Phương Chính vốn không để ở trong lòng, nhưng ngay sau đó hắn lập tức bật dậy, kêu lên: "Gì?"

"Tam Thế Thiền Trượng." Hệ thống nói.

Phương Chính vừa nghe, tức khắc cười điên cuồng, làm trụ trì một ngôi chùa, ngay cả thiền trượng cũng không có, bản thân cũng có chút không đủ hoàn mỹ. Hiện giờ có áo cà sa, lại có thiền trượng, còn có Phật châu...

Toàn thân hắn đã sở hữu đầy đủ Pháp khí Phật môn, ít nhất xem ở bên ngoài thì là như thế.

Phương Chính lập tức xem xét công năng của Tam Thế Thiền Trượng.

Tam Thế Thiền Trượng: Một lần xem tam thế, diệu dụng vô cùng.

Tóm tắt rất đơn giản, lại khiến Phương Chính xem mà không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ này Tam Thế Thiền Trượng có ích lợi gì.

"Hệ thống huynh, ngươi giúp ta giải thích một chút được không?" Phương Chính hỏi.

Hệ thống lười biếng nói: "Thiền trượng này chỉ có thể dùng ba lần, một lần một đời thần thông."

Phương Chính vẫn là không hiểu: "Cái gì mà nói là một đời thần thông? Còn nữa, ta làm nhiều như vậy, lại là gấp đôi khen thưởng, ngươi liền cho ta một cây thiền trượng chỉ có thể dùng ba lần?"

"Ta chỉ có thể nói tới như vậy, còn ngươi muốn hay không, đó là chuyện của ngươi. Ngươi không cần có thể ném đi, ta có thể không tốn kém gì mà thu về. Còn về công năng, chính ngươi xem thử không phải sẽ biết sao?" Hệ thống vô cùng vô lại nói.

Phương Chính vừa nghe, hai mắt trợn lên nói nói: "Thử xem? Tổng cộng chỉ có thể dùng ba lần, ngươi thử cho bần tăng xem? Bần tăng không thử nổi!"

Hệ thống nói: "Ta cũng không thử nổi nổi, thậm chí cái thứ đồ chơi này chưa được ai dùng qua hết, cho nên ngươi hỏi ta cũng vô dụng. Hiện tại có nhận không?"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay