Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1365

Chương 1365: Cha Nó Tới

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1365: Cha Nó Tới

Phương Chính gãi gãi lỗ tai, không cho là đúng nói:

-Thí chủ, đệ tử bần tăng đánh bà sao? Không đánh bà, bà kêu cái gì? Trẻ con chơi đùa với nhau, người lớn quan tâm làm gì? Sao bụng dạ bà nhỏ nhen thế?

Người phụ nữ nghe thấy mấy lời này thì tức đến độ mặt mày đỏ bừng, thế nhưng không phải những lời này là bà ta mới vừa nói hay sao? Có thế nào cũng không nghĩ tới nó lại đập vào mặt mình nhanh như thế.

Thế nhưng người phụ nữ không thèm quan tâm nữa, bà ta xông lên túm lấy cổ áo Phương Chính.

Phương Chính cũng không hề né tránh, mặc cho bà ta túm lấy cổ áo mình, hắn chỉ cười ha hả nói:

-Thí chủ, bà túm lấy bần tăng làm gì? Bà không cần đứa trẻ nữa sao?

-Đứa trẻ? Đúng rồi! Cháu tao đâu?! Cháu tao đâu?!

Người phụ nữ hét lớn lên.

Phương Chính chỉ lên bầu trời, người phụ nữ vừa thấy thế liền khóc váng lên, lôi kéo Phương Chính hét lớn:

-Trả cháu cho tao, trả cháu cho tao!

Phương Chính cũng không vội, hắn vẫn cười ha hả rồi nhìn người phụ nữ hỏi:

-Có còn muốn đứa trẻ nữa không?

-Muốn... Muốn!

Người phụ nữ kêu lên.

Lúc này người phụ nữ cũng đã tỉnh táo lại, đầu óc minh mẫn hơn rất nhiều. Người nào có thể một phát quăng người khác lên trời cao, còn nửa ngày rồi cũng chưa rớt xuống dưới? Ngay cả đại pháo bắn lên trời, lâu như vậy cũng nên rơi xuống rồi.

Nếu người thường làm không được, như vậy hòa thượng trước mắt ... Người phụ nữ lập tức nghĩ tới Phương Chính, tuy rằng hòa thượng trước mắt trông xa lạ, nhưng bà ta vẫn có thể nhận định được đối phương không phải người thường.

Vì thế người phụ nữ vội vàng nói:

-Đại sư, trả cháu lại cho tôi đi.

Phương Chính cười ha hả hỏi:

-Thí chủ, là tự bà nói trẻ con đùa giỡn với nhau không có việc gì. Chẳng qua là chơi đùa mà thôi, cần gì phải để ý? Huống hồ, không phải cháu bà quay trở lại rồi đó sao?

Người phụ nữ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một chấm đen trên trời dần dần phóng to ra, tiếng thét chói tai cũng càng lúc càng lớn.

-Cứu mạng!!!!

-Cháu tôi! Cứu cháu tôi với! Sắp chết người rồi!

Người phụ nữ thét to khàn cả giọng.

Động tĩnh bên này cũng đã hấp dẫn mấy cô dì đang tập nhảy và những bà mẹ đang giữ con khác trên quảng trường tiến lại gần, mọi người nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một đứa trẻ đang từ giữa không trung rớt xuống dưới.

Cả đám người kinh ngạc hô lên không thôi...

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi tiến lên một bước, vươn một bàn tay ra, lập bắt được đứa trẻ!

Trong nháy mắt kia, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, một đám xoa đôi mắt, vẻ mặt không dám tin tưởng.

Người phụ nữ phục lại hồi tinh thần đầu tiên, hét lớn:

-Cháu tôi!

Khi nói chuyện, người phụ nữ đã nhào tới chỗ Hồng Hài Nhi, kết quả Hồng Hài Nhi xoay người một cái, cười to nói:

-Bay đi!

Vèo!

Đứa trẻ lại thét một tiếng bay lên trời, lập tức biến thành một chấm đen nho nhỏ, cũng không biết đến tốt cùng là bay cao tới cỡ nào!

Người phụ nữ cũng hét lên gần như ngay lúc đó...

Những người khác cũng phục hồi tinh thần lại, một đám mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt không dám tin tưởng, hình ảnh trước mắt, quá viễn tưởng!

Một tay người phụ nữ bắt lấy Hồng Hài Nhi, một tay bắt lấy Phương Chính kêu lên:

-Trả cháu cho tôi! Trả cháu cho tôi!

Phương Chính vỗ vỗ cánh tay người phụ nữ, vô cùng bình tĩnh nói:

-Thí chủ, bọn nhỏ đang chơi mà, bà phải có chút hàm dưỡng đi chứ.

Người phụ nữ mắng to nói:

-Chơi cái con mẹ mày! Trả cháu cho tao! Nếu không tao liều mạng với mày!

Phương Chính thở dài nói:

-Tịnh Tâm, bọn họ đều cần được yên tĩnh đó.

Hồng Hài Nhi gật đầu một cái nói:

-Được rồi! Con làm cho bà ta bay chung luôn!

Người phụ nữ vừa nghe, sợ tới mức lập tức buông tay ra, kêu lên:

-Đừng, đừng... Đại sư, hai vị đại sư, tôi sai rồi, các người trả cháu lại cho tôi đi.

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

-Khó mà làm được, lỡ đâu nó xuống dưới này lại đánh tôi thì sao? Tôi nói cho bà biết, khả năng nhẫn nại của tôi rất thấp, nếu nó lại dùng cục đá đánh tôi, tôi cũng sẽ dùng cục đá đánh nó. Giống thế này nè...

Khi nói chuyện, Hồng Hài Nhi vỗ một cái xuống mặt đất, mặt đất bằng xi măng "đùng" một tiếng, lõm xuống một cái hố!

Người phụ nữ sợ tới mức trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, hai chân nhũn ra, lúc này bà ta đã thực sự ý thức được, bao năm nay mình dung túng nuông chiều con trẻ, rốt cuộc nuông chiều quá hóa chuyện không hay rồi!

Phương Chính thấy cũng tạm được rồi mới gật gật đầu với Hồng Hài Nhi, ngay sau đó, Hồng Hài Nhi duỗi tay ra, thằng nhóc kia rơi xuống ngay lập tức nhưng đã được nó bắt lấy, sau đó nhẹ nhàng phóng tới trên mặt đất.

Thằng nhóc không khóc, đứng ở tại chỗ, cứ nhìn chằm Hồng Hài Nhi, lại nhìn bà nội nó...

Người phụ nữ thấy vậy, nhnah chân chạy tới ôm đứa nhỏ khóc ròng, nói:

-Nỗ Nỗ, con không sao chứ? Đau chỗ nào, nói cho bà nội nghe đi.

Lúc này thằng nhóc mới phản ứng lại, khóc òa lên.

Lúc trước bị ném lên trời cao thì chỉ sợ quá mà kêu lên thôi, bây giờ xem như bùng nổ cảm xúc khóc òa rõ to... Ánh mắt nhìn về phía Hồng Hài Nhi cũng mang theo sợ hãi, lại không dám cầm cục đá đi đánh người ta nữa. Thậm chí, Hồng Hài Nhi quét mắt nhìn về phía thằng nhóc một cái, thằng nhóc càng khóc tợn, cứ lùi vào trong lòng bà nội nó.

Hồng Hài Nhi thấy một màn như vậy, lúc này mới vừa lòng cười ha ha:

-Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thằng nhóc, muốn chơi nữa không?

Phương Chính chụp xuống đầu Hồng Hài Nhi, nói:

-Đừng khoe khoang, trở về chép kinh thư đi.

Hồng Hài Nhi vừa nghe, lập tức héo úa.

Phương Chính thì nói với người phụ nữ kia:

-Thí chủ, may mà hôm nay thí chủ gặp là bần tăng và đệ tử của bần tăng, cho nên mới gặp nguy mà vẫn an toàn. Nếu như sau này, cháu của thí chủ cầm cục đá đi đánh đứa trẻ khác khỏe hơn, kết quả sẽ không chỉ là bay một chút rồi thôi. Không chịu dạy dỗ cho đường hoàng, bà không dạy dỗ nó tất sẽ có người khác thay bà dạy dỗ nó. Bà tự ngẫm lại đi, chính mình quản giáo thì có thể tiết chế chừng mực, hoặc là chờ chọc phải người ta rồi người ta không ngại ngần gì dạy dỗ cho một trận, cái nào tốt hơn?

-Đại sư nói rất đúng! Đứa trẻ nhà này quá xấu tính, hôm qua đã đánh Nữu Nữu nhà tôi phát khóc.

-Hôm trước nó ném hỏng xe đồ chơi thằng nhóc nhà tôi.

-Đứa trẻ nhà tôi cũng không chơi với nó, nó quá nghịch, hở tí là đánh người.

-Cũng may mà chúng ta đều là hàng xóm mới nhường nó. Nếu mà đến trường học đụng phải đứa trẻ khác càng dữ hơn thì tiêu đời.

-Đúng thế, phát hiện sai lầm, tự mình nhanh chóng dạy dỗ, nếu không chờ đến khi xã hội dạy dỗ cho thì đã muộn, kết cục không phải nằm viện chính là ngồi tù, vậy quá thảm rồi.

...

Chuyện tới nước này, người phụ nữ không còn hung hãn như trước đó nữa, chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc.

Thậm chí đến bây giờ bà ta mới biết được, bà ta vẫn luôn cho rằng cháu mình gây sự là nghịch ngợm đáng yêu, những người khác không nói gì chính là thích. Hiện tại mới biết được, cháu mình đã tạo ra danh tiếng hung hãn, ai cũng lánh xa. Chẳng qua mọi người không nói ra, âm thầm xa cách bọn họ mà thôi ...

Mà loại hành vi này, trước mắt không thấy sao cả, nhưng là thời gian dài, ngẫm lại cũng phát sợ.

Đúng lúc này, có người hô:

-Cha Nỗ Nỗ tới kìa!

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông thân cao hơn mét 8, dáng người cường tráng, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, hung hãn cực kì đang nhào tới đây! Cái đầu trọc lóc kia cũng to hơn người khác một cái đầu!

Mọi người vừa thấy, lập tức lui ra phía sau, sợ bị cuốn vào chiến tranh giữa hai bên.

Người phụ nữ nhìn thấy con trai mình tới liền lập tức đứng dậy, mang theo thằng nhóc chạy qua, sau đó nói với cha của Nỗ Nỗ cái gì đó.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay