Chương 1364: Trẻ Hung Trị Trẻ Hung
Phương Chính nghe được lời này, rốt cuộc nhịn không được, lại cười điên cuồng thêm lần nữa...
Lúc này đây, một lần nữa hắn lại xác định rõ ràng mục tiêu của chính mình, tiểu thiện cũng làm mà đại thiện cũng làm, nhưng nhất định hắn phải học được cách sử dụng tầm nhìn, làm nhiều chuyện mang lại công đức dài lâu một chút, đó mới là phương thức kiếm công đức chính xác nhất!
Cười đủ rồi, Phương Chính điểu chỉnh tâm trạng lại cho tốt, hít sâu một hơi, sau đó đủng đà đủng đỉnh đi tìm Hồng Hài Nhi.
Phương Chính biết rõ, Hồng Hài Nhi đã chạy đến quảng trường để nhảy quảng trường với người ta rồi. Cho nên, hắn cứ nhằm quảng trường mà thẳng tiến...
Kết quả, Phương Chính còn chưa đi tới quảng trường đã đứng lại tại chỗ, dụi mắt liên hồi, sau khi nhìn vài lần mới nhếch miệng nói:
-Còn có động tác như thế sao?
Chỉ thấy trên quảng trường, Hồng Hài Nhi đang đứng ở kia, dùng một ánh mắt vô cùng bất đắc dĩ nhìn một thằng nhóc khác, thằng nhóc đó lớn hơn Hồng Hài Nhi một chút, vóc dáng cũng cao hơn Hồng Hài Nhi mấy phân.
Thằng nhóc kia không ngừng sáp lại gần rồi lui ra, mỗi lần sáp lại gần nó sẽ thò tay đánh Hồng Hài Nhi hoặc dùng chân đá một chút, sau đó lập tức kéo giãn khoảng cách.
Mà Hồng Hài Nhi thì là vẻ mặt bất đắc dĩ, bàn tay bé nhỏ nắm lại thật chặt, hiển nhiên, sắp nhịn không nổi muốn ra tay rồi.
Phương Chính tận mắt thấy đồ đệ nhà mình bị ăn hiếp, không thể mặc kệ, lập tức đi nhanh qua.
Nhìn thấy Phương Chính tới, Hồng Hài Nhi lập tức chạy qua, kêu lên:
-Sư phụ, thằng nhóc kia cũng quá đê tiện đi, cứ đánh con hoài, chuyện này người phải xử lí chứ?
Phương Chính đang muốn nói chuyện thì thằng nhóc kia đã đuổi tới, thế nhưng có một người phụ nữ trung niên vóc người thấp bé cũng chạy theo thằng nhóc kia, trong tay người phụ nữ cầm một cây kẹo que, tay khác cầm một bình nước dành cho trẻ con, hiển nhiên là người trông giữ đứa trẻ này.
Phương Chính còn chưa kịp mở miệng đã lại thấy thằng nhóc kia chạy tới, dùng một chân đá Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ ngửa đầu hỏi Phương Chính nói:
-Sư phụ, nó lại đá con!
Phương Chính nói:
-Anh bạn nhỏ, sao lại đá người ta như thế? Vậy là không đúng đâu.
Thằng nhóc kia nghe xong, căn bản không để trong lòng, ngược lại còn ngửa đầu nói:
-Tôi cứ đánh nó đấy, sao!
Phương Chính vừa nghe, lông mày cũng dựng lên, thế mà còn có đứa trẻ hung dữ dám hung dữ với hắn?
Phương Chính còn chưa nói gì thêm, người phụ nữ trung niên kia đã đuổi kịp tới che chắn cho thằng nhóc, còn trừng mắt nhìn Phương Chính một cái, giống như Phương Chính đang ăn hiếp đứa trẻ của bà ta vậy, bà ta oán giận nói:
-Cậu là người lớn như thế rồi, còn so đo với một đứa trẻ ư? Lại là người xuất gia nữa chứ, có chút hàm dưỡng đi được không?
Phương Chính câm nín trong nháy mắt, hắn đã làm gì? Hắn chưa hề làm gì cả! Hàm dưỡng? Rốt cuộc là ai không có hàm dưỡng đây?
Hồng Hài Nhi nói:
-Sư phụ, người thấy rồi đó, người nhà này đều như vậy.
Phương Chính gật gật đầu, nói với người phụ nữ:
-Vị nữ thí chủ này, chúng ta phải nói lí lẽ chứ, đứa trẻ nhà bà đánh người, bà mặc kệ sao?
Người phụ nữ cười ha hả:
-Đánh cậu sao?
Phương Chính lắc đầu, nói:
-Không đánh bần tăng, thế nhưng lại đánh đồ đệ của bần tăng.
Người phụ nữ nói:
-Thế thì đúng rồi, con nít ấy mà, còn không phải là đánh qua đánh lại, đùa giỡn một tí thôi sao? Loại chuyện này mà cậu cũng để ở trong lòng, cậu là hòa thượng mà sao bụng dạ nhỏ nhen thế?
Phương Chính: "..."
Lúc này, thằng nhóc nhà bà ta nhặt một cục đá, chạy tới đập lên đầu Hồng Hài Nhi một cái, Hồng Hài Nhi đáng thương vô cùng nhìn Phương Chính nói:
-Sư phụ, thằng nhỏ này xuống tay quá độc ác.
Phương Chính nói:
-Thí chủ, đứa trẻ nhà bà làm vậy mà được sao?
Lúc ban đầu người phụ nữ cũng hoảng sợ, thế nhưng khi nhìn thấy Hồng Hài Nhi không có việc gì, lại nghe Phương Chính nói đứa trẻ nhà mình không phải, lập tức không cam tâm mắng lại:
-Cái tên hòa thượng này sao thế nhỉ? Không phải là đánh nhau có chút xíu thôi sao? Bọn trẻ con với nhau, cãi cọ ầm ĩ là chuyện thường, đó mà xem là đánh nhau ư? Đó mà xem là đánh người ư? Đó là chơi đùa!
Phương Chính nói:
-Nếu cứ để tiếp tục như vậy thì sẽ làm đứa nhỏ bị thương.
Người phụ nữ bĩu môi nói:
-Trẻ con đứa nào mà chả chắc nịch, đứa trẻ nhà cậu còn cực kì khỏe mạnh nữa, đánh nhiều một chút cũng chẳng sao hết.
Phương Chính liếc mắt nhìn Hồng Hài Nhi một cái, chỉ thấy thằng nhóc kia cầm cục đá đập liên tục lên trên đầu Hồng Hài Nhi, gõ thùng thùng rung động, Hồng Hài Nhi híp mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Phương Chính thở dài nói:
-Bần tăng không phải lo lắng cho đệ tử của bần tăng, mà đang lo lắng cho đứa trẻ nhà bà.
Người phụ nữ nhìn Hồng Hài Nhi trông vô cùng thành thật, cực kì đáng thương; lại nhìn đứa trẻ hung dữ đang chiếm thế thượng phong nhà mình, tức thì cười ha hả nói:
-Không có việc gì, thằng nhóc nhà tôi cũng rất khỏe mạnh. Trẻ con ấy mà, cứ cho chúng chơi đi, người lớn không cần lo.
Phương Chính chắp tay trước ngực, khẽ gật đầu nói:
-Nếu thí chủ nói như vậy, bần tăng cũng không tiện nói gì thêm, để cho bọn nhỏ chơi với nhau đi.
Nói đến đây, Phương Chính lập tức ra vẻ 'thật là đáng thương quá', còn nhếch miệng cười với người phụ nữ kia, khiến bà ta cảm thấy trong lòng nhũn ra.
Người phụ nữ nhìn Phương Chính tươi cười thì cứ cảm thấy sai sai thế nào, nhưng nghĩ đi nghĩ lại bà ta cũng không biết sai ở đâu.
Từ nãy đến giờ, thằng nhóc nhà mình vẫn luôn chiếm thế thượng phong, còn thằng nhỏ tiểu hòa thượng kia thì lúng túng, căn bản là không dám đánh trả, cho nên, bà ta cũng không cho rằng thằng nhóc nhà mình sẽ gặp phải chuyện gì.
Vì thế, người phụ nữ cũng cười theo:
-Đúng thế, cứ để cho bọn nhỏ tự mình chơi mới tốt, cậu xem, bọn chúng chơi với nhau vui biết bao nhiêu.
Thằng nhóc hung dữ vẫn còn đang đánh Hồng Hài Nhi ở bên kia liên tục không ngừng nghỉ.
Hồng Hài Nhi nghe được lời này bèn hỏi Phương Chính:
-Sư phụ, con có thể chơi với người bạn nhỏ này sao?
Phương Chính quay đầu lại cười nói:
-Chơi đi, cố gắng tìm lại cảm giác thời thơ ấu nhé, đừng xảy ra chuyện là được, con hiểu mà.
-Yên tâm đi, sư phụ! Con vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, tức khắc cười, xoa tay hầm hè nhìn thằng nhóc đang đánh mình, nó cười lộ ra hai cái răng hổ trắng tinh, nói:
-Người bạn nhỏ, tao mang mày đi chơi nhé?
Thằng nhóc hung dữ cầm cục đá đập thẳng lên đầu Hồng Hài Nhi, nói:
-Không đi đâu hết, tao chơi đánh mày là đủ rồi!
Người phụ nữ thấy vậy, cười nói:
-Cậu xem, hai đứa nhỏ này chơi thật là vui.
Phương Chính gật đầu theo, cũng không nói lời nào.
Hồng Hài Nhi cũng không kêu sư phụ, nói tiếp với thằng nhóc kia:
-Chúng ta chơi một trò chơi, mày đánh tao một cái, tao đánh lại mày một cái, sao nào?
Thằng nhóc lắc đầu:
-Không cần, để tao đánh mày thôi, mày không được đánh trả.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng, thầm nghĩ: Thằng nhóc này cũng không ngu!
Thế nhưng Hồng Hài Nhi lập tức nói:
-Mày biết bay không?
Thằng nhóc sửng sốt, sau đó lắc đầu nói:
-Không biết, mày biết không?
Hồng Hài Nhi cũng không trả lời, mà là nói:
-Tao có thể làm cho mày bay, mày có tin không?
Thằng nhóc vừa nghe thế, lập tức cảm thấy hứng thú:
-Thật sao? Vậy mày làm tao bay đi, chỉ cần tao bay được, tao sẽ không đánh mày nữa, tao còn mang mày đi đánh người khác!
Phương Chính vừa nghe, nháy mắt hết chỗ nói nổi, thì ra thằng nhóc này bất trị như thế, hèn gì người nhà nó cũng mặc kệ.
Hồng Hài Nhi cười ha hả nói:
-Không thành vấn đề, mày lại gần đây, tao làm cho cho mày bay.
Thằng nhóc tới gần Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi đột nhiên ra tay, túm lấy cổ áo thằng nhóc kia, sau đó hô to một tiếng:
-Bay đi, đồ con rùa!
Chỉ thấy thằng nhóc kia hét lên một tiếng, cùng với tiếng thét ngân nga lanh lảnh là thân hình nó bay theo một đường vòng cung đẹp mắt, bay thẳng lên chín tầng mây!
Thấy một màn như vậy, cái bình trên tay người phụ nữ rơi xuống đất, bà ta thét to:
-Cháu tôi! Tao liều mạng với mày!