Chương 1363: Cười, Cười Thật Là Đắc Ý
Rốt cuộc Phương Chính cũng mở miệng:
-Con nói đi?
Cuối cùng Hồng Hài Nhi cũng nghe được Phương Chính đáp lời, nó liền cười ha hả nói:
-Con đoán á? Lấy tính cách của người, nhất định là đau lòng muốn chết rồi, đúng không?
Phương Chính không cúi đầu, chỉ là lạnh nhạt nói:
-Con đã biết vi sư rất đau lòng lại vẫn luôn hỏi mãi, cái hay không nói toàn nói cái dở, có phải là con cố ý hay không? Trở về sao chép kinh văn 100 lần, không cho phép dùng thần thông!
Hồng Hài Nhi:
-Sư phụ, con sai rồi...
Phương Chính nói:
-Hiện tại có nói cái gì cũng đã chậm, con đi chỗ khác chơi đi, vi sư muốn đi một mình một lát.
Hồng Hài Nhi sáp lại gần hỏi:
-Sư phụ, không phải người định kiếm chỗ nào đó vụng trộm khóc thầm đấy chứ?
Phương Chính nghe vậy, mặt mày xám xịt, cả giận nói:
-Còn dong dài nữa thì chép 200 lần!
Hồng Hài Nhi nhếch miệng một cái, nhanh chân chạy ngay.
Cách đó không xa là một quảng trường, trên quảng trường có không ít người đang nhảy múa, còn có quầy bán hàng rong nhỏ đang bán mấy thứ đồ chơi cho trẻ con gì đó, trông thật náo nhiệt.
Phương Chính không đi qua đó, quả thật hắn đang cần yên lặng... để vụng trộm lau nước mắt.
Phương Chính là đau đớn thật sự, cả đời hắn cũng chưa bao giờ có được nhiều tiền như vậy!
Tuy rằng Phương Chính rất rõ ràng, tiền đó vốn dĩ không phải là tiền của hắn, hắn chỉ dùng số tiền đó để lừa người ta mà thôi, thế nhưng dù sao cũng đã ở trên tay thật lâu, đột nhiên bây giờ không còn, ít nhiều gì cũng sẽ có chút thương cảm.
Một trận gió thổi qua, âm thanh hệ thống vang lên: "Giả vờ thâm trầm xong chưa, ngươi có thể bắt đầu biểu diễn rồi đó."
Phương Chính nghe được lời này liền đưa mắt quan sát bốn phía, xác định không có ai, rốt cuộc không nhịn được nữa, há miệng cười to:
- Oa ha ha ha... Ha ha... Sảng khoái quá! Ha ha ha... Quá sung sướng!
Hệ thống trầm mặc một hồi, nói: "Haizz, hài tử đáng thương, điên rồi."
Trừ bỏ hệ thống, không một ai biết được Phương Chính đang cười cái gì, cho dù là Hồng Hài Nhi cũng sẽ cảm thấy Phương Chính nên khóc mới đúng.
Nhưng chỉ có bản thân Phương Chính mới hiểu được, một phen này, hắn kiếm lớn!
Ngay tại thời điểm anh Mậu hôn mê, Phương Chính gặp được Tỉnh Nghiên, nhưng điều khiến Phương Chính kinh ngạc chính là, Kỳ huyện trưởng thế nhưng cũng đi theo tới đây.
Thật ra Kỳ huyện trưởng không có yêu cầu gì, chỉ là ở đây cảm ơn Phương Chính hỗ trợ ngăn chặn trước tiên hành vi đầu cơ nhà ở khốn kiếp, lừa gạt người ta này.
Phương Chính nhân tiện trả lại thẻ ngân hàng cho Tỉnh Nghiên, Tỉnh Nghiên thì tò mò hỏi Phương Chính, số tiền đó nên dùng như thế nào đây.
Vốn dĩ tiền là của Tỉnh Nghiên, nhưng hành động và ra chủ ý đều do Phương Chính bỏ công bỏ sức, cho nên Tỉnh Nghiên cho rằng số tiền kiếm được hẳn nên thuộc về Phương Chính, ít nhất là cũng chia đôi.
Tuy rằng Phương Chính rất thích tiền, nhưng hắn sẽ không muốn loại tiền như thế này, cho nên kiên quyết lắc đầu nói:
-Thí chủ, bần tăng là một người xuất gia, lấy nhiều tiền như vậy để làm gì? Vẫn là thí chủ giữ lấy đi, ngày sau giúp những người khác nhiều một chút, cũng có thể tích lũy không ít công đức.
Lời này vừa nói ra, Phương Chính liền muốn vả một cái vào cái miệng nhanh nhẩu đoảng của mình! Sao trước đó hắn không nghĩ tới có thể dùng tiền để đổi lấy công đức nhỉ?
Lúc này nghĩ tới, ánh mắt hắn khi nhìn cái thẻ ngân hàng kia đã không còn như lúc nãy, mà là có chút luyến tiếc, hối hận muốn đứt từng khúc ruột!
Bấy giờ hắn mới tỉnh ngộ, thứ hắn đưa ra ngoài không phải là tiền, mà là công đức!
Ném ra ngoài vài tỉ, vậy có thể giúp được bao nhiêu người? Kiếm được bao nhiêu công đức?
Phương Chính thật sự muốn khóc...
Đúng lúc này, Tỉnh Nghiên lại nói:
-Nếu muốn tiền thì tôi có thể nói với quản gia. Nhưng đại sư ngài thì khác, ngài ở trên núi, ngoại trừ tiền nhan đèn ra thì cũng không có khoản thu nào khác, vẫn là để cho ngài thôi...
Nghe được lời này, Phương Chính rõ ràng nhìn thấy Kỳ Đông Thăng lộ ra biểu tình xem thường không phù hợp với thân phận của ông ta chút nào, như thể đang nói: "Thôi đi cô! Hương khói của Nhất Chỉ tự vượng như thế, còn bảo là không có tiền? Dưới gầm trời này, phỏng chừng cũng chỉ có phú bà trong phú bà như cô mới có thể cảm thấy Phương Chính nghèo!"
Thế nhưng Phương Chính mới mặc kệ ông ta đang nghĩ cái gì, tiền đã đẩy tới tận nơi, còn khách khí làm gì?
Vì nghiệp lớn thành Phật của hắn, Phương Chính lập tức nhận lấy:
-Một khi đã như vậy, bần tăng liền nhận vậy.
Trong nháy mắt kia, Phương Chính nhìn thấy Tỉnh Nghiên ngây ngẩn cả người, Kỳ Đông Thăng cũng muốn rớt cằm xuống đất...
Phương Chính như mơ hồ nghe được âm thanh vỡ nát của thứ gì đó ở trong lòng bọn họ.
Thế nhưng Phương Chính sẽ để ý cái này sao? Đương nhiên không thèm để ý!
Vì thế, Phương Chính thoải mái hào phóng nhận lấy, sau đó thuận thế nhét vào trong túi.
Đúng lúc này, trong bản tin phát một đoạn tin tức.
"Theo giá nhà càng ngày càng tăng cao, áp lực của người trẻ tuổi càng lúc càng lớn. Người xưa nói thành gia lập nghiệp, hiện giờ thành gia thậm chí còn khó hơn cả lập nghiệp. Thành tựu trước giờ chính là an cư lập nghiệp! Giá nhà cao như vậy đã đi ngược lại tất cả, ai tới..."
Nghe được lời này, Phương Chính ngây người, sau đó trong óc chợt nảy ra một sáng kiến, hắn nhìn về phía Kỳ Đông Thăng.
Kỳ Đông Thăng thấy đôi mắt Phương Chính tỏa ánh sáng, ông ta bị nhìn mà cảm thấy cả người nổi da gà, hỏi:
-Đại sư, ngài làm sao thế?
Phương Chính lại lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho Kỳ Đông Thăng, nói:
-Bảo vệ quốc gia, bần tăng kém hơn quân nhân, nhưng bần tăng vẫn có thể cống hiến chút gì đó. Không phải quốc gia vẫn luôn cổ vũ xây nhà cho thuê giá rẻ, giúp đỡ dân chúng nghèo khổ hay sao? Số tiền kiếm được từ mớ nhà ở đó đều dùng để xây dựng nhà cho thuê giá rẻ đi, hẳn là đủ dùng chứ?
Kỳ Đông Thăng vừa nghe, tức khắc cười nở hoa, cười ha ha nói:
-Đủ dùng, đủ dùng! Tuyệt đối đủ dùng, ha ha... Xây nhà tốn bao nhiêu tiền đâu? Cái huyện nghèo này của chúng ta vẫn còn nhiều đất lắm, tuyệt đối có thể xây được rất nhiều nhà ở, giải quyết hầu hết vấn đề trước mắt.
Tỉnh Nghiên bỗng nhiên nói:
-Kỳ thị trưởng, tiền có thể cho ông, nhưng số nhà cho thuê giá rẻ này, ông nhất định phải chú ý mới được, nếu không lại để cho mấy tên khốn kiếp chiếm đoạt nữa.
Nói đến đây, Kỳ Đông Thăng nghiêm mặt nói:
-Yên tâm, ở Hắc Sơn thị, mặc kệ là ai, nếu dám vươn bàn tay giơ bẩn đến chỗ này, muốn lừa gạt chiếm đoạt nhà ở, tôi tuyệt đối không bỏ qua.
Nghe được lời này, Tỉnh Nghiên cùng Phương Chính đều yên tâm, rốt cuộc, luôn có một ít người thích chiếm món lợi nhỏ, chẳng sợ giá trị con người ngàn vạn, hàng tỉ, vẫn thích đục nước béo cò như cũ, tiền nhỏ như hạt mè đậu xanh cũng không buông tha, đoạt chén cơm của người nghèo. Loại người này, đề phòng một chút vẫn luôn tốt hơn
Vì thế, tiền vừa đến tay Phương Chính, còn chưa kịp cầm cho nóng đã chảy ra ngoài...
Kết quả chính là, lúc Kỳ Đông Thăng mang theo tài chính trở về, hơn nữa làm xong xuôi mọi thứ, Phương Chính lập tức đạt được năm vạn điểm công đức!
Phương Chính trực tiếp trợn tròn mắt, hắn cực cực khổ khổ phấn đấu một năm mới gần được một trăm vạn, hiện giờ lập tức có được năm vạn... Hắn bỗng nhiên phát hiện một phương pháp kiếm công đức.
Thế nhưng suy nghĩ này cũng chính là nghĩ đó rồi thôi ... Rốt cuộc, vài tỷ lận!
Đó cũng không phải là một con số nhỏ, toàn bộ gia sản của Phương Chính cũng không được nhiều như vậy.
Phương Chính mới vừa thu lại tiếng cười, hệ thống nói: "Còn có tin tức tốt, muốn nghe không?"
Phương Chính vội vàng gật đầu nói: "Nghe, đương nhiên nghe!"
Hệ thống nói: "Năm vạn công đức này, thứ nhất là khi tin tức truyền ra ngoài sẽ khiến cho xã hội chú ý, có giá trị trên phương diện dẫn đường cho khen thưởng. Một khi nhà ở được xây lên, bất luận là ai hưởng được lợi ích từ nó đều sẽ cung cấp công đức cho ngươi. Đây là hành vi đầu tư một lần mà hưởng lợi lâu dài. Giống như ngươi truyền bá y thuật, tay nghề thợ mộc vậy. Đây là đại công đức, năm vạn là nó, mấy chục vạn cũng là nó, thậm chí trăm vạn cũng là nó!"