Chương 1362: Rớt
Anh Mậu trừng hắn một cái nói:
-Có chút tiền đồ có được không? Lúc này vừa mới bắt đầu thôi.
Đúng lúc hai người đang vui vẻ cực kì, bỗng nhiên một chiếc xe chấp pháp chạy ngang qua, vừa đi vừa phát loa rao lớn:
"Phía chính phủ bác bỏ tin đồn, Tùng Vũ huyện sẽ không thăng cấp thành thành phố; Thông Thiên sơn sẽ không sáng lập khu du lịch; biên giới sẽ không giao lưu với Tùng Vũ huyện; Tùng Vũ huyện chính là Tùng Vũ huyện, tất cả nhà ở đều bị kẻ ác ý làm tăng giá cả. Chính phủ đang ở nỗ lực phối hợp, tương lai, tất nhiên giá cả sẽ trở về giá gốc ban đầu, kiến nghị mọi người không nên mắc mưu bị lừa, cần bảo vệ tốt tài sản cá nhân, không nên mua sắm nhà ở..."
Chiếc xe này vừa xuất hiện, chén rượu trong tay anh Mậu rơi xuống đất, vỡ nát.
Điếu thuốc trong tay Tiểu Lâm cũng rớt xuống, hắn nhìn chằm chằm chiếc xe kia, run rẩy hỏi anh Mậu:
-Anh Mậu, chuyện này là thế nào đây? Này... đây không phải là sự thật, đúng không? Không phải chú của Trương giám đốc đã nói chính sách sắp được chứng thực rồi sao? Này... vì sao cái gì cũng không có?
Tiểu Lâm nói đến câu sau thì đã sắp khóc đến nơi rồi, hắn đã đặt cược cha mẹ và toàn bộ tâm huyết của mình vào ván bài này, nếu như thất bại, kia thật sự... Suy nghĩ muốn chết cũng có.
Anh Mậu không nói chuyện, hắn lập tức cầm lấy di động gọi điện thoại cho Trương giám đốc, kết quả, bên kia còn chưa bắt máy hắn đã nhìn thấy một cái xe quảng cáo chạy ngang qua.
Phía trước chiếc xe có gắn một tấm băng rôn cực lớn: "Tin vui! Tùng Vũ huyện sắp xây dựng rất nhiều nhà cho thuê giá rẻ, mỗi người đều có thể có một căn nhà!"
Ngay sau đó lại có một chiếc xe khác chạy tới, trên xe là một đám người già mặc quần áo màu vàng, khua chiêng gõ trống, thùng thùng keng, thùng thùng keng!
Thanh âm kia vang rung trời!
Trên xe còn có một cái biển lớn, trên cái biển có viết mấy dòng chữ: "Tất cả những ngôi nhà cho thuê giá rẻ đều do Tập đoàn Tỉnh thị kết hợp với Nhất Chỉ tự và tòa thị chính xây dựng. Không cần 9988, không cần 998, chỉ cần 98! Hai phòng ngủ và một phòng khách! Mang nhà về nhà! Kết hôn, sinh con, cả nhà vui vẻ! Haha!
Mũi tên trên tấm biển chỉ vào một chiếc xe ô tô nữa đang chạy ở phía sau, có một người đứng trên xe, âu phục nho nhỏ, kính râm lớn, chân xỏ dép lê, đáng yêu vô cùng!
-Anh Mậu, là thằng nhóc kia!
Tiểu Lâm chỉ vào Hồng Hài Nhi trên xe, hốt hoảng hô ra tiếng.
Anh Mậu cũng mặc kệ tiếng tít tít liên tục của chiếc điện thoại di động trên tay, hắn nhìn Hồng Hài Nhi đứng trên xe, đầu óc trống rỗng như bị sét đánh giữa trời quang, mây mù trong đầu như bị sấm sét đánh tan, não bộ nhanh chóng hoạt động phân tích tình huống trước mắt, hắn phát hiện, dường như mình đã bị lừa!
Giống như sợ đám người anh Mậu không biết bản thân đã bị lừa, thằng nhóc hung dữ kia đột nhiên đứng lên, cầm loa lớn tiếng hô:
-Hỡi bà con chòm xóm, hỡi các vị thí chủ, mọi người cứ yên tâm, đây không phải là một âm mưu, có cảnh sát ở đây, chúng tôi không thể khoác lác bậy bạ.
Chúng tôi đã giải quyết xong vấn đề tài chính, vâng, là một thằng ngu ra giá cao mua sạch số nhà rách nát mà chúng tôi không cần tới, nhờ vậy mới giúp được mọi người. Mong mọi người lúc cảm ơn chúng tôi, nhớ tiện thể cảm ơn luôn thằng ngu kia.
Phốc!
Anh Mậu chỉ cảm thấy yết hầu nóng rát một trận, sau đó hắn phun ra một búng máu tươi, ôm ngực nói:
-Bị bọn họ lừa rồi!
Sau đó, hai mắt trợn trắng, hôn mê bất tỉnh.
Không còn cách nào khác, tiền anh Mậu chi cũng không phải là tiền của riêng mình hắn. Đó là toàn bộ tiền của họ hàng, bạn bè và một vài ông chủ khác! Nếu không, chỉ một người làm sao có thể có đủ tiền để quét sạch toàn bộ nhà ở trong một huyện?
Ngay lúc này đâu, tất cả đều đã trở thành dã tràng xe cát, hắn không khóc, không ngất mới là lạ!
Tiểu Lâm kinh hoảng hét lên, nhanh chóng đưa anh Mậu vào bệnh viện...
Một ngày sau, anh Mậu tỉnh, hai mắt si ngốc nhìn trần nhà.
Tiểu Lâm quan tâm nói:
-Anh Mậu, anh không có việc gì chứ? Nhà ở và tiền của chúng ta phải xử lí thế nào đây?
Thanh âm anh Mậu nghẹn ngào, nói:
- Xong rồi, toàn bộ xong rồi... Chúng ta trắng tay rồi.
TV trên tường đang phát bản tin địa phương, vừa vặn xuất hiện một tin tức, đó là Kỳ Đông Thăng trả lời vấn đề của phóng viên.
-Kỳ thị trưởng, hiện tại Nhất Chỉ tự nổi tiếng như vậy, trước đó còn có đủ loại tin đồn ồn ào náo động về việc phát triển và bất động sản tăng giá, ngài thấy thế nào?
-Anh Mậu, sao em thấy phóng viên này có chút quen mắt thế nhỉ?
Tiểu Lâm hỏi.
Đôi mắt anh Mậu lập tức đỏ lên, hắn nói:
-Trá!
Tiểu Lâm khổ sở nói:
-Anh Mậu, đây là bệnh viện, không có trà.
Anh Mậu vừa nghe, cả giận nói:
-Tôi nói là trá!
Tiểu Lâm cũng bị hoảng sợ, vội vàng nói:
-Được được được, em sẽ ra ngoài mua ngay!
Sau đó, Tiểu Lâm nhanh chân liền chạy...
Anh Mậu thấy vậy, lại tức đến mức phun ra một búng máu, hai mắt trắng dã, mắng:
-Đồ ngu! Con mẹ nó đều là đồ ngu!
Trong TV, Kỳ thị trưởng dùng vẻ mặt nghiêm túc trả lời:
-Cấp trên của chúng tôi đã nói qua, nhà ở không dùng để đầu cơ, mà là để ở. Từ xưa đến nay, nhu cầu cơ bản nhất của mọi người là ăn, mặc, ở, đi lại; quần áo muốn đủ ấm, thức ăn muốn đủ no, ở muốn có nơi che mưa chắn gió tạo cảm giác an toàn, lúc đi ra ngoài cũng muốn thuận tiện an toàn.
Kỳ thật yêu cầu của mọi người vẫn luôn rất thấp, nhưng hiện tại giá nhà quả thật không hề rẻ, đặc biệt là mấy hôm trước, có kẻ không có ý tốt tùy ý bịa đặt, có hành vi đầu cơ nhà ở, càng khiến người ta cảm thấy vô cùng phẫn nộ!
Thế nhưng, tôi có thể đảm bảo với mọi người, giá nhà sẽ lập tức hạ xuống. Tùng Vũ huyện chúng ta tuy nghèo thật, nhưng vẫn có tiền để xây mấy ngàn căn nhà cho thuê giá rẻ! Chỉ cần bạn có ước mơ, còn muốn thực hiện ước mơ ở quê hương của mình, mặc kệ bạn bao nhiêu tuổi, mặc kệ bạn là giới tính gì, chỉ cần bạn ở đây, nhất định có thể nói với địa phương để được thuê nhà giá rẻ!
Ngoài ra, tôi cũng ở nơi đây bảo đảm với mọi người, nhà cho thuê giá rẻ chỉ cấp cho người có yêu cầu, người có ước mơ xây dựng tương lai! Nếu có một căn nhà rơi vào tay người không đủ yêu cầu, tôi sẽ quy trách nhiệm cho lãnh đạo địa phương, còn người phụ trách công trình sẽ bị cách chức tại chỗ, có liên quan đến trách nhiệm hình sự. Tôi sẽ không bao giờ dung thứ cho điều đó!
Lời này vừa nói ra, hiện trường toàn là tiếng hoan hô, vỗ tay rung trời!
Mà anh Mậu thì hai mắt trợn trừng, sắc mặt trắng bệch!
Hắn biết rõ, tiền xây nhà cho thuê giá rẻ là từ chỗ hắn mà ra!
Hiện tại, hắn thành kẻ ác, còn những người lừa hắn thì lại biến thành người tốt...
Loại cảm giác này, khiến hắn chợt cảm thấy trong lòng đắng cay lẫn lộn.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Tiểu Lâm đi vào.
-Cậu...
Anh Mậu đang muốn nổi giận, kết quả nhìn thấy phía sau Tiểu Lâm còn có hai người đi theo, thân hình mặc cảnh phục kia trông thật chói mắt, hắn muốn trốn cũng trốn không thoát...
-Ông là Vương Mậu đúng không? Ông bị tình nghi có liên quan tới việc kích động quần chúng, bịa đặt, đảo lộn thị trường kinh tế một cách phi pháp, mời ông phối hợp theo chúng tôi về cục cảnh sát để tiến hành điều tra.
Anh Mậu vừa nghe, toàn thân mất hết sức lực nằm xuống giường, hai mắt nhắm lại, không muốn nghĩ tới bất kì thứ gì nữa.
Cùng lúc đó, trên đường cái, có hai hòa thượng một lớn một nhỏ đang chậm rãi bước.
-Sư phụ, nhiều tiền như vậy mà người lại tặng cho chính phủ, người không đau lòng sao?
Hồng Hài Nhi đỏ mắt hỏi.
Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, không nói chuyện.
-Sư phụ, người vẫn luôn ngẩng đầu nhìn trời, rốt cuộc người đang xem cái gì thế?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính vẫn là không nói lời nào, chỉ cố gắng mở to hai mắt, miễn cho nước mắt chảy xuống do đau lòng quá độ...
Hồng Hài Nhi tiếp tục hỏi:
-Sư phụ, rốt cuộc là người đau lòng hay không đau lòng thế?