Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1360

Chương 1360: Ông Chủ Lớ

schedule ~14 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1360: Ông Chủ Lớ

Tiểu Lâm cười nói:

-Trương giám đốc, chúng ta quyết định đấu một trận với cái tên khốn kiếp kia, hiện tại giá nhà là bao nhiêu?

Trương giám đốc theo bản năng nói:

-Gần một vạn mốt.

Anh Mậu nói:

-Mới chút xíu thế thôi sao? Xem ra hắn cũng còn muốn chờ một thời gian, thôi được, chúng ta kiên nhẫn chờ một chút vậy.

Lại là hai ngày trôi qua, Trương giám đốc nói cho anh Mậu biết, giá nhà lại xuống, hơn một vạn.

Ba ngày qua đi.

Trương giám đốc nói:

-Anh Mậu, gần một vạn!

Anh Mậu nói:

-Dù gì cũng là kẻ mới vào nghề, lần này xem như cho hắn một bài học.

Trương giám đốc nói:

-Anh Mậu, tôi nghe người ta nói, ông chủ đứng sau màn đó là một thằng nhóc chẳng được bao nhiêu tuổi đời, hắn là tay mới cái gì cũng không biết. Thế nhưng hắn rất tức giận, hắn nói với bên ngoài rằng giá phòng sẽ dừng ở một vạn, ai thích mua thì mua, không mua hắn cứ giữ sẵn ở đó, chờ kết quả cuối cùng.

Anh Mậu vừa nghe, tức khắc nhíu mày, mắng:

-Chó má cái thứ nhà giàu mới nổi, chỉ biết quăng tiền! Đồ vô văn hóa!

Tiểu Lâm hỏi:

-Anh Mậu, chúng ta làm sao đây? Tiếp tục chơi tới cùng với bọn họ sao? Lại dùng đến seeder?

Anh Mậu rút một điếu thuốc, lúc này mới bình tĩnh trở lại, nói:

-Cho seeder ngừng nghỉ mấy ngày đi, mấy ngày này tiêu nhiều tiền quá rồi. Chờ hai ngày nữa để xem xét tình huống...

Lại là hai ngày trôi qua, kết quả giá nhà dừng ở con số 9000, mà người mua nhà cũng không có lấy một ai.

Sau một tuần, anh Mậu dần dần mất hết kiên nhẫn, hắn ngồi trong phòng hút thuốc không ngừng, toàn thân tỏ vẻ cực kì bực bội. Nhưng giá nhà vẫn như cũ, không chút sứt mẻ...

Vào ngày này, Trương giám đốc bỗng nhiên gọi điện thoại cho anh Mậu, hốt hoảng:

-Anh Mậu, không hay rồi! Chú tôi nói rằng bên trên sắp chứng thực một ít chính sách! Một khi chứng thực, mấy tin tức bác bỏ tin đồn trước đó của ông đều sẽ trở nên xôi hỏng bỏng không, e rằng giá nhà sắp tăng lại rồi!

Anh Mậu vừa nghe, lập tức ném tàn thuốc trong tay đi, truy vấn:

-Tin tức này đáng tin cậy sao? Có bao nhiêu người biết?

Trương giám đốc nói:

-Chú tôi nói là ông ấy nghe lén được, trước mắt vẫn còn là tin tuyệt mật, không ai biết. Đây là do chúng ta có quan hệ tốt, nếu không tôi nhất định không nói cho ông biết.

Anh Mậu gật gật đầu nói:

-Trương giám đốc, ân tình này tôi sẽ nhớ kỹ, nhất định sau này sẽ đền đáp lại ông cái khác còn lớn hơn! Ngoài ra, giúp tôi liên hệ với đối phương, hắn có bao nhiêu căn nhà thì tôi mua hết bấy nhiêu!

Trương giám đốc lập tức nói:

-Hiểu rồi, tôi sẽ đi ngay.

Tiểu Lâm nói:

-Anh Mậu, chúng ta ra tay rồi sao? 9000 tệ đó? Cao hơn trong kế hoạch những mấy lần!

Anh Mậu lắc đầu nói:

-Tuy rằng Tùng Vũ huyện chỉ là một huyện thành, nhưng do có sự tồn tại của Nhất Chỉ tự mà hằng ngày đều có một lượng lớn du khách tới đây, nơi lưu trú ở nơi này đã sớm cung không đủ cầu. Sau này nhất định có càng ngày càng nhiều du khách, đáng lẽ giá nhà ở đây nên tăng cao từ sớm rồi. Một vạn, cơ bản là không đủ. Cho nên đến giờ vẫn chưa tăng là do dân địa phương không ý thức được chuyện đó. Lúc này đây, chúng ta phải dạy dỗ bọn họ cho đường hoàng, để bọn họ biết cái gì gọi là giá nhà!

Tiểu Lâm hưng phấn vô cùng:

-Đúng vậy, chúng ta phải dạy dỗ bọn họ cho đường hoàng, để bọn họ biết cái gì gọi là giá nhà!

Thực mau, Tỉnh Nghiên nhận được điện thoại của Trương giám đốc.

Trương giám đốc:

-Tỉnh đại phóng viên, cá cắn câu rồi, kế tiếp nên làm sao bây giờ?

Tỉnh Nghiên nhìn Phương Chính, Phương Chính gật gật đầu, Tỉnh Nghiên cười nói:

-Bán cho hắn, hắn muốn bao nhiêu thì bán hắn bấy nhiêu.

Trương giám đốc liên tục gật đầu, sau đó hỏi:

-Thế... phía bên các người là ai ra mặt?

Tỉnh Nghiên nói:

-Bên tôi sẽ sắp xếp người đi qua, nên diễn như thế nào, hẳn ông biết rõ.

Trương giám đốc nói:

-Đương nhiên, đương nhiên. Cái kia...

Tỉnh Nghiên nói:

-Lần sau khi gặp Kỳ thị trưởng, tôi sẽ nói giúp các người hai câu.

Trương giám đốc tức khắc mặt mày hớn hở hẳn lên:

-Cảm ơn Tỉnh đại phóng viên, yên tâm, tôi biết nên làm như thế nào.

Tắt điện thoại, Tỉnh Nghiên hỏi Phương Chính:

-Đại sư, lúc này ai đi đây?

Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài Nhi một cái, nói:

-Đương nhiên là Tịnh Tâm đi.

Hồng Hài Nhi cười hi hi nói:

-Sư phụ yên tâm đi, con bảo đảm sẽ cho bọn họ một ngạc nhiên!

Tỉnh Nghiên cũng cười nói:

-Xuất phát!

Anh Mậu nhìn thằng nhóc trước mắt, mặt mày ngơ ngác.

Chỉ thấy đứa nhỏ này mặc âu phục toàn thân, mắt mang kính râm lớn, trên chân lại xỏ một đôi dép lê, hai chân bắt chéo ngồi ở kia, ánh mắt khi nhìn vào hắn y như đang nhìn một thằng ngu.

Bên cạnh thằng nhóc là một người phụ nữ đứng cung kính, người phụ nữ này mặc áo da quần da, thoạt nhìn rất có khí chất, thế nhưng nhìn vào vị trí của hai người liền biết được, người phụ nữ này tám phần là nhân viên của thằng nhóc.

Anh Mậu nhìn Trương giám đốc, nhỏ giọng nói:

-Ông không đùa tôi đấy chứ? Thằng nhóc này còn chưa lớn đủ nữa, nó tới đây thì có ích lợi gì? Người lớn nhà nó đâu?

Trương giám đốc thấp giọng nói:

-Anh Mậu, đừng xem thường thằng nhóc này, thằng nhóc này là phú hào trong phú hào đó. Đứng bên cạnh nó là thư ký. Những căn nhà kia là cô ta giúp thằng nhóc đầu tư...

Anh Mậu nhíu mày nói:

-Thằng nhóc này còn chưa đủ năng lực và hành vi dân sự...

Trương giám đốc nói:

-Thư ký có thư ủy quyền của cha mẹ thằng nhóc để lại, tất cả đều đúng pháp luật. Thế nhưng thằng nhóc này có chút khó chơi, đặc biệt hung dữ...

Anh Mậu khẽ gật đầu nói:

-Không cần phải nói, thằng nhóc này vừa nhìn là đã biết khó chơi rồi, không giống thứ tốt đẹp gì.

Vừa mới nói xong, thằng nhóc thoạt nhìn cực kì hung dữ kia đột nhiên vỗ ghế đứng dậy:

-Cái thằng kia! Rốt cuộc có mua nhà ở hay không! Không mua nhà ở thì nhân lúc còn sớm mau cút đi, đừng chậm trễ thời gian của ông đây! Cứ đứng kia lải nha lải nhải, các người có thấy phiền hay không? Ông đây rất bận, lát nữa còn phải đi ăn gà!

Nghe được lời này, anh Mậu tức thì mặt mày đen thui, bị một thằng nhóc gọi bằng thằng, mẹ nó, hắn còn trẻ vậy sao?

Còn nữa, đây là làm ăn mua bán, việc làm ăn giá trị mấy trăm triệu, thế mà lại không bằng cuộc đi chơi của nó ư? Cái thằng nhóc khốn kiếp kiểu gì thế này! Tiền nhiều quá nên não nhũn rồi?

Xem như anh Mậu đã nhìn ra, đây quả thật là một thằng nhóc hung dữ, nhưng cũng là một thằng nhóc hung dữ ngu si.

Một khi đã như vậy, Anh Mậu ngược lại rất yên tâm, đối với đàm phán lần này, hắn cực kì nắm chắc phần lợi vào tay.

Vì thế anh Mậu cười nói:

-Ông chủ nhỏ này...

-Nói cái gì? Ai nhỏ? Thôi, ông đây không bán, cũng chỉ là mấy trăm triệu tiền tiêu vặt thôi, vứt đó cũng chẳng sao. Đi thôi, đi ăn gà!

Hồng Hài Nhi nói được thì làm được, lập tức nhảy xuống ghế tựa, lôi kéo Tỉnh Nghiên muốn đi.

Anh Mậu vừa thấy tức khắc trợn tròn mắt, này con mẹ nó là kiểu tính tình gì đây? Một lời không hợp là muốn đi, việc làm ăn cũng không cần? Mấy trăm triệu đó!

Trương giám đốc phản ứng cực nhanh, lập tức đuổi theo kêu lên:

-Ông chủ, ngài chờ một chút. Người bạn này của chúng ta là từ nơi khác tới, không hiểu quy củ, ngài rộng lòng bỏ qua cho.

Chiêu vỗ mông ngựa này khiến anh Mậu tê hết cả da đầu, thế nhưng thằng nhóc kia lại rất cao hứng, nó gật gật đầu nói:

-Thôi được, tôi đành nói chuyện với thằng ngu này vậy.

Lời này vừa nói ra, anh Mậu liền có xúc động muốn nhảy dựng lên hô to:

-Ông mày không thèm chơi nữa!

Thế nhưng anh Mậu rất rõ ràng, hắn là người làm ăn, là người trưởng thành, nhất định phải bảo trì lí trí, thứ hắn cần là thắng lợi.

Vì thế, anh Mậu áp chế tức giận trong lòng, nỗ lực bảo trì mỉm cười nói:

-Ông chủ này, chúng ta có thể nói chuyện được chưa?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay