Chương 1359: Rốt Cuộc Ngồi Không Yê
Tiểu Lâm thấy vậy, tức khắc trợn tròn mắt, hắn chưa từng trải qua loại chuyện này, khó chịu nói:
-Anh Mậu, cái thằng cha này chẳng qua cũng chỉ là một tên cổ trưởng nho nhỏ, là cái đinh gì so với thị trưởng chứ...
Anh Mậu vẫy vẫy tay nói:
-Được rồi đừng oán giận, nhanh đi thôi.
-Anh Mậu, đi đâu đây?
Tiểu Lâm hỏi.
Anh Mậu nói:
-Đi mua nhà, thế nhưng trước đó, chúng ta cần phải làm chút chuyện đã!
Tiểu Lâm khó hiểu hỏi:
-Làm gì?
Bọn họ đi nhanh như bay nên không hề phát hiện ra, Trương cổ trưởng kia vừa rẽ qua một khúc ngoặt liền bước lên một chiếc xe hơi.
-Tỉnh đại tiểu thư, chuyện nhỏ nhặt như vậy mà còn cần cô phải mất sức thế sao? Chỉ cần mạnh tay một chút là đủ để đuổi bọn họ đi rồi.
Trương cổ trưởng khó hiểu hỏi.
Tỉnh Nghiên lắc đầu nói:
-Trên pháp luật lại chưa hề nói đầu cơ bất động sản là phạm pháp, các người làm gì hắn, chung quy cũng là không hợp quy tắc. Nếu bọn họ tới Tùng Vũ huyện này chơi mà lại không chịu tuân thủ theo quy tắc, vậy chúng ta liền dùng phương pháp của chúng ta để dạy dỗ bọn họ! Nói cho bọn họ biết, không phải chỉ có bọn họ mới có tiền! Tùng Vũ huyện là Tùng Vũ huyện của chúng ta, chơi thì có thể, nhưng không thể tổn hại ích lợi của chúng ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả!
Trương cổ trưởng ngẫm lại cũng thấy phải, bèn gật gật đầu nói:
-Quả thật là như thế, nếu vậy, kế tiếp chúng ta sẽ làm cái gì?
Tỉnh Nghiên cười nói:
-Còn phải mời cháu trai của ông tiếp tục diễn kịch, làm cho bọn họ hoàn toàn tin tưởng giá nhà còn muốn tăng cao. Những gì còn lại, chúng tôi sẽ xử lý. Cảm ơn ông vì chuyện lần này.
Trương cổ trưởng lắc đầu nói:
-Tôi cũng không hỗ trợ cái gì, chỉ là nói hai câu ba phải mà thôi, còn hắn hiểu như thế nào thì đó là chuyện của hắn. Thôi được rồi, tôi không quấy rầy cô nữa, tôi đi trước.
Tỉnh Nghiên mỉm cười gật đầu, tiễn bước Trương cổ trưởng.
-Sư phụ, cũng qua hai ngày rồi, cái tên anh Mậu kia chẳng nói lời nào, cũng không hé răng, rốt cuộc bọn họ muốn làm gì?
Hồng Hài Nhi vô cùng nhàm chán nhìn sang phòng bên cạnh, hỏi.
Phương Chính ngồi xếp bằng dưới đất, chậm rãi mở mắt ra nói:
-Người còn ở đây, con lo lắng cái gì?
Hồng Hài Nhi nói:
-Con không phải là lo lắng, số tiền đó chẳng phải đã như ném đá vào sông sao... Nhiều tiền như vậy. Ngẫm lại mà thấy đau lòng...
Phương Chính lắc đầu nói:
-Cũng không phải là tiền của con, Tỉnh thí chủ còn không đau lòng, con đau lòng cái gì?
Hồng Hài Nhi sửng sốt, ngẫm lại thấy cũng phải, thế nhưng vẫn hỏi:
-Sư phụ, chúng ta vẫn tiếp tục chờ sao?
Đúng lúc này, anh Mậu bỗng nhiên đứng dậy, đưa thứ đã viết nãy giờ cho Tiểu Lâm, nói:
-Truyền cái này ra ngoài đi, tiêu tiền thuê ít seeder để oanh tạc che trời lấp đất các diễn đàn, trang chủ ở chỗ này cho tôi!
Tiểu Lâm tiếp lấy, vừa nhìn một cái liền ngây ngẩn cả người, nói:
-Anh Mậu, này... Có thể được sao? Đây không phải là bịa đặt sao?
Anh Mậu nói:
-Bịa đặt? Tôi cũng chưa khẳng định chuyện gì cả, mọi người cũng đang thảo luận mà, mắc gì không cho tôi đoán thử chứ? Quan trọng là seeder, nhất định phải phối hợp cho tốt.
Tiểu Lâm nói:
-Không phải chúng ta bỏ nơi này rồi sao? Còn lăn lộn ở đây làm gì?
Anh Mậu hầm hừ nói:
-Thịt ở trong miệng tôi sao có thể để người khác ngậm đi mất chứ? Thế nhưng hiện tại giá nhà quá cao, chúng ta áp giá xuống một chút, sau đó mới ăn sạch!
Tiểu Lâm nói:
-Đã hiểu!
Nói xong, Tiểu Lâm lập tức bắt đầu gọi điện thoại, sau đó đem ảnh và văn kiện trong tay phát ra ngoài, đồng thời cũng bắt đầu thao tác bùm bùm bùm trên máy tính.
Hồng Hài Nhi thấy vậy, hưng phấn nói:
-Sư phụ, cá cắn câu rồi!
Phương Chính cười ha hả nói:
-Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, đạo lý này mọi người đều hiểu, nhưng ai cũng không có cách nào dùng lý trí để chiến thắng dục vọng, đây là sa đọa căn bản của mọi người. Tất cả dựa theo bàn bạc của vi sư và con mà làm đi, nhớ kỹ, làm giống một chút.
Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu nói:
-Không thành vấn đề!
Cùng ngày, trên các trang chủ, diễn đàn, vòng bạn bè, QQ lớn bắt đầu xuất hiện một tin đồn ngược lại.
"Bác bỏ tin đồn thứ nhất, không có chuyện nâng cấp huyện lên thành phố, hiện tại quốc gia chưa đưa ra bất kì văn kiện nào, cũng chưa đưa ra bất kì danh sách nào. Tùng Vũ huyện có thể nâng cấp lên thành phố hay không, ai cũng không biết. Những tin đồn trước đó chỉ là những lời đồn thổi từ những kẻ không đáng tin.
Bác bỏ tin đồn thứ hai, Nhất Chỉ tự là chùa chiền độc lập, tuy rằng thị trưởng có đến đó nhưng cũng chưa thấy phát sinh bất cứ thứ gì, khẳng định là đàm phán đã thất bại. Huống hồ, thôn dân Nhất Chỉ thôn cũng đủ giàu có, không cần thiết phải đi khai phá Thông Thiên sơn mạch. Thông Thiên sơn mạch là nơi có chủng loài động thực vật phong phú, là khu bảo hộ quốc gia không cho phép động tới, biến nơi đó thành khu du lịch? Hiển nhiên là không có khả năng.
Bác bỏ tin đồn thứ ba, tình thế quốc tế không ổn định, hôm nay tốt ngày mai rối loạn. Hơn nữa, nước ngoài của chúng ta hoàn toàn có thể dùng những phương tiện khác đề đi đến những thành phố khác, không nhất thiết cứ phải du lịch tới Tùng Vũ huyện..."
Mấy lời bác bỏ tin đồn này, nghe qua cũng rất có đạo lý.
Trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều trầm mặc.
Lúc này, rất nhiều seeder dũng mãnh tiến vào.
"Tôi cảm thấy chủ topic nói rất có lý."
"Đích xác, hết thảy cũng chưa quyết định mà, chỉ với mấy câu suy đoán đã đẩy giá nhà lên cao, quả thực quá ngu ngốc. Lúc này, ai mua nhà ở là đồ ngu!"
"Tôi là người nghèo, không có tiền, nhà giá cao như thế, tôi không mua! Còn không bằng về quê xây nhà nữa."
"Hết thảy chờ biết rõ ràng tình huống rồi lại nói, án binh bất động đã."
...
Dưới ảnh hưởng mạnh mẽ của seeder, quần chúng vốn dĩ còn mù mờ mơ hồ nay lại càng không biết phải làm sao.
Đặc biệt là, nhóm seeder hô hào giá nhà quá cao, bản thân quá nghèo không mua nổi.
Thế là đã lập tức kích khởi tiếng lòng của mọi người, làm bọn họ phẫn nộ sục sôi, trong lúc nhất thời, thanh âm lên án công khai giá nhà quá cao xuất hiện ở trên mạng hết đợt này tới đợt khác! Thậm chí còn có người nói đến trang web của tòa thị chính để bày tỏ ý kiến gì đó...
Sự tình càng ngày càng ầm ĩ...
Một ngày sau.
Tiểu Lâm nói:
-Anh Mậu, đối phương vẫn chưa hạ giá, chiêu này của chúng ta có được không thế?
Anh Mậu lắc đầu nói:
-Mới một ngày, cậu gấp cái gì? Vừa mới nãy Tiểu Trương có gọi điện thoại nói cho tôi biết, nhu cầu mua nhà của mọi người đã giảm xuống, không còn nhiệt tình như trước. Đây chính là dấu hiệu tốt! Tiếp tục xào cái tin tức bác bỏ lời đồn kia đi, đồng thời chuẩn bị tốt tài chính, chuẩn bị cướp lại miếng thịt đã bị cướp đi của chúng ta!
Tiểu Lâm vừa nghe muốn chiến đấu, lập tức kích động cực kì, hắn liên tục gật đầu, bắt đầu thúc giục seeder nỗ lực hơn.
Tiếp đó, đợt tuyên truyền che trời lấp đất thứ hai ở trên mạng lại bắt đầu.
Dưới nhạc đệm của đám seeder, rốt cuộc vào ngày hôm sau, số lượng người đến các công ty môi giới lớn rõ ràng đã giảm bớt, ba ngày sau, hoàn toàn không còn ai!
Ngày này, tâm tình anh Mậu tốt cực kì, hắn gọi Tiểu Lâm:
-Đi!
-Anh Mậu, chúng ta đi đâu?
Tiểu Lâm hỏi.
Anh Mậu nói:
-Đi xem trái cây chín tới đâu rồi.
Hai người đến công ty của Trương giám đốc, quả nhiên, bên trong đã không còn một ai, Trương giám đốc ngồi một mình trước cửa, mặt ủ mày ê. Khi hắn nhìn thấy anh Mậu đến liền cười khổ sở, nói:
-Anh Mậu, các người thật là... haizz, tiền đang tới tay tôi, rốt cuộc không còn.
Anh Mậu cười nói:
-Trương giám đốc, đừng lo lắng, tôi biết chuyện lần này là tôi làm không phải. Thế nhưng ngài yên tâm, tôi sẽ đền bù tổn thất gấp mười lần cho ngài.
Trương giám đốc sửng sốt, nói:
-Anh Mậu, ông...