Chương 1358: Hố Rất Lớn, Có Sợ Không?
"Tin vui động trời! Liên tiếp ba tin tuyệt mật!
Thứ nhất, rất có khả năng Tùng Vũ huyện sẽ được mở rộng để trở thành thành thị!
Thứ hai, rất có thể Thông Thiên sơn mạch bao gồm cả Nhất Chỉ sơn sẽ được quy hoạch thành khi du lịch, có kèm cả ảnh chụp thị trưởng Hắc Sơn thị đến gặp Phương Chính trụ trì. Lần này Kỳ thị trưởng đến gặp Phương Chính trụ trì, mục đích là để nói về chuyện sát nhập Nhất Chỉ tự vào khu du lịch, tin tức này tuyệt đối chính xác, nếu có câu nào lừa dối sẽ bị thiên lôi đánh xuống!
Thứ ba, sắp mở cửa biên giới thông thương. Là hàng xóm, Tùng Vũ huyện phải đứng mũi chịu sào, nghênh đón rất nhiều du khách nước ngoài qua đây du lịch!
Ba tin tức, cái sau sốc hơn cái trước! Y như ba trận động đất xảy ra liên tiếp làm đầu óc anh Mậu chấn động mãnh liệt, trái tim đập thình thịch!
Tiểu Lâm nói:
-Anh Mậu, cái tên khốn mua sạch toàn bộ nhà ở kia không phải là đồ ngu đâu, nhất định là hắn sớm có được tin tức này mới điên cuồng quét sạch toàn bộ nhà ở như thế!
Anh Mậu nói:
-Khoan hãy nóng vội, đây rất có khả năng là thủ đoạn của đối phương, có thể đối phương đang chế tạo dư luận, muốn giá nhà tăng vọt sau đó bán ra ngoài. Chúng ta không nên mắc mưu.
Tiểu Lâm vừa nghe, lập tức tỉnh táo hẳn, hắn hỏi tiếp:
-Em hiểu, anh Mậu, vậy bây giờ chúng ta thu dọn đồ đạc rồi rời đi sao?
Anh Mậu nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
-Trước không đi vội, để tôi ra ngoài một chuyến đã, cậu ngoan ngoãn chờ ở đây.
Tiểu Lâm gật đầu nói:
-Vâng.
Anh Mậu ra khỏi khách sạn, lập tức chạy tới chỗ công ty môi giới, yêu cầu được gặp vị giám đốc kia.
-Anh Mậu, tôi biết anh muốn hỏi cái gì. Những tin tức đó tôi cũng thấy được, tôi cũng đã hỏi qua cấp trên của tôi, ngài ấy nói tin tức này chắc đến tám phần. Hắc Sơn thị rất để bụng tới vấn đề du lịch của thành phố, đã thảo luận trước cả tháng rồi. Rất có khả năng sẽ khai thác du lịch ở Thông Thiên sơn mạch, thậm chí bên trên cũng đã mời chuyên gia vào núi để vạch ra lộ trình tốt nhất.
Quả thật thị trưởng Hắc Sơn thị có đi gặp Phương Chính trụ trì, nguyên nhân là để đưa Nhất Chỉ tự vào trong khu du lịch, với ảnh hưởng của Nhất Chỉ tự, nhất định khu du lịch sẽ bùng nổ. Dù sao mỗi ngày có rất nhiều du khách đến tham quan Nhất Chỉ tự, tham quan xong lại không còn chỗ nào để đi, thế cũng thực nhàm chán. Lúc này cho bọn họ một cái tour, bọn họ ở lại thì cũng chỉ là ở lại, nếu đi ra ngoài còn được thêm một chuyến đi, như vậy khá tốt, còn có thể kích thích kinh tế phát triển...
Còn về chuyện nâng cấp huyện lên thành phố, mấy năm trước quốc gia có nói qua việc này rồi, chẳng qua cũng chưa quyết định chắc chắn. Thế nhưng Tùng Vũ huyện ngoại trừ kinh tế hơi đình trệ thì đều thỏa mãn mọi điều kiện để nâng cấp, cho nên, tin tức này cũng không phải là không có khả năng.
Còn về tin cuối cùng, không cần tôi nói cũng biết, việc thông thương đang phát triển theo xu hướng tốt. Nếu tất cả đều OK, Tùng Vũ huyện sẽ là nơi thu được lợi ích đầu tiên.
Nghe thấy mấy lời này, anh Mậu không nói chuyện, hắn mải mê thưởng thức cây bút trong tay, như đang tự hỏi vấn đề nào đó.
Thật lâu sau, anh Mậu mới nói:
-Giá nhà hiện tại là bao nhiêu?
Giám đốc nói:
-Tăng, hơn một vạn mốt, tên kia thật sự trâu bò, tin tức này vừa được tung ra là hắn tăng giá ngay. Nói thật, có nằm mơ tôi cũng không nghĩ đến giá nhà ở Tùng Vũ huyện sẽ tăng cao tới như vậy! Giá cả này thường chỉ có ở thành thị vùng duyên hải, nơi trực thuộc các thành phố lớn, giao thông tiện lợi mới có khả năng có được.
Chỗ này của chúng ta cũng xem như là nơi đầu tiên...
Giám đốc nói đến đây, trong mắt đều là ý cười, hắn nói tiếp:
-Chắc anh Mậu không biết, tin tức này vừa được tung ra, người đến công ty tôi xin cố vấn về giá nhà đất là càng ngày càng nhiều...
Đúng lúc này, giám đốc nhận được điện thoại, sau đó kinh ngạc hô lên:
-Cái gì? Nhiều người tới như vậy? Các anh chờ đấy, tôi lập tức trở về.
-Làm sao vậy?
Anh Mậu hỏi.
Giám đốc vội vàng nói:
-Anh Mậu thật ngại quá! Tin tức này vừa ra là cổng công ty chúng tôi cũng bị người ta đạp đổ, chỗ nào cũng là người tới để dò hỏi giá cả nhà đất, nhân viên công ty sắp không chống đỡ nổi nữa, tôi phải trở về hỗ trợ. Tôi đi trước...
Nói xong, giám đốc nhanh chân chạy mất.
Anh Mậu thấy vậy, nhanh chóng tính tiền rồi cũng đi theo, khi hắn tới trước cổng công ty Thiên Thủy Trung Giới, hắn cũng trợn tròn mắt.
Căn phòng khoảng hơn 40 mét vuông, cả trong lẫn ngoài phòng đều đầy những người!
Mấy nhân viên bên trong bận rộn muốn điên rồi, một người tiếp chuyện mười mấy người...
Giám đốc thấy vậy, nhanh chân tìm một cái loa, bảo nhân viên cửa hàng phát ghế cho mọi người, hắn thì đứng ở một nơi cao hô qua cái loa:
-Mọi người yên tĩnh một chút, tiếp theo, tôi sẽ tự mình trả lời vấn đề của tất cả mọi người. Đầu tiên là giá nhà, hiện tại đã tăng tới một vạn 1200 mỗi mét vuông!
-Cái gì? Hơn một vạn mốt? Các người điên rồi?
-Mẹ nó! Mấy ngày hôm trước tôi vừa mới bán một căn nhà với giá 3000 một mét vuông, bây giờ chỉ trong chớp mắt các người lại tăng lên gần một vạn hai tệ, các người tính giật tiền hả?
-Cao như vậy sao? Không phải trước đó mới chỉ 3000 thôi sao?
...
-Mọi người đừng kích động, giá nhà cũng không phải do tôi quyết định mà là do người bán nhà quyết định. Hiện tại giá nhà chính là như thế, hơn nữa điều tôi muốn nói với mọi người chính là, theo xu hướng của các loại chính sách, Tùng Vũ huyện của chúng ta rất có khả năng sẽ trở thành một đặc khu, cho dù không được, cũng sẽ là một thành phố du lịch lớn! Giá nhà có tăng cũng hết sức bình thường...
Giám đốc hô.
Anh Mậu nghe đến đó thì không muốn nghe thêm nữa, anh Mậu biết rõ, mục đích của giám đốc là bán được nhà ở để trích phần trăm hoa hồng, những gì hắn nói dĩ nhiên là hướng về mặt tốt của việc tăng giá. Đây cũng không phải là điều anh Mậu muốn nghe.
Chạng vạng, anh Mậu lại kêu giám đốc tới, nhờ hắn hỗ trợ giới thiệu một ít quan chức địa phương, muốn mời những người đó ăn cơm.
Kết quả chỉ có một người đồng ý ra gặp mặt, nhưng không đồng ý ăn cơm mà hẹn gặp nhau ở một công viên.
Anh Mậu vừa nghe, nhanh chân đi mua hai bình rượu ngon, nhét vào trong đó không ít tiền rồi chạy qua.
Trương cổ trưởng là một người đàn ông trung niên, thoạt nhìn thực trầm ổn. Vốn lúc hai người gặp nhau ông vẫn luôn mỉm cười, nhưng khi Trương cổ trưởng nhìn thấy rượu trong tay anh Mậu thì lập tức nhíu mày nói:
-Ông chủ Mậu, ông vẫn là nên mang rượu này về đi, cái này tôi không thể nhận được. Lí do tôi tới gặp ông là vì Tiểu Trương là cháu trai tôi. Nếu không, nhất định tôi sẽ không gặp ông.
Tiểu Lâm vừa nghe, nhanh chóng mở hộp rượu ra, để lộ số tiền bên trong sau đó nói:
-Trương cổ trưởng, chúng tôi cũng không có ý gì khác, lần đầu tiên gặp mặt, cũng không thể tay không đến đây chứ? Đây chính là rượu ngon... Chỉ hai bình rượu mà thôi...
-Lấy đi!
Trương cổ trưởng nhíu mày lại, cả giận nói.
-Ơ, Trương cổ trưởng...
Tiểu Lâm còn muốn nói cái gì.
Anh Mậu nhanh chóng kéo cậu ta lại, nói:
-Tiểu Lâm, đã bảo cậu đừng mang lễ vật mà cậu cứ một hai mang cho bằng được. Lãnh đạo không cần, tự cậu lấy về đi.
Tiểu Lâm tức khắc hiểu ra, nhanh chóng ôm trở về.
Lúc này sắc mặt Trương cổ trưởng mới hòa hoãn không ít, ông nói:
-Tiểu Trương đã nói với tôi về chuyện của ông. Nói thật, tôi không hề chào đón những người đầu cơ bất động sản như các người. Chẳng qua tôi nể mặt mũi Tiểu Trương mới cho các người một câu trả lời khẳng định, chỉ biết là Tùng Vũ huyện sẽ càng ngày càng tốt, hơn nữa còn tốt hơn những gì các người có thể tưởng tượng.
Thôi được rồi, tôi còn có việc, đi trước.
Nói xong, Trương cổ trưởng liền đi ngay, nhìn dáng vẻ, có vẻ là thật sự không thích đám anh Mậu.